Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 317: Thủy Lao Dưới Lòng Đất ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:17:42
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai tiểu nhân trong lòng Mộ Thất Nguyệt đang đ.á.n.h .

 

Là minh triết bảo , khoanh tay ; tay tương trợ, để hùng rửa sạch oan khuất?

 

Nàng nhớ những điều trải qua đường chạy nạn, cửu t.ử nhất sinh, nhưng còn bao nhiêu ngã xuống đường lánh nạn?

 

Lại bao nhiêu vợ con ly tán, nhà tan cửa nát.

 

Hoàng đế triều đình thể trong thời khắc chiến tranh căng thẳng , oan uổng một vị chiến thần tướng quân ngục, hiển nhiên là một hôn quân!

 

Dưới gầm trời , e rằng chỉ vị chiến thần tướng quân mới thể chấm dứt cuộc chiến loạn .

 

Trước đây nàng cũng từng đồn về vị Lục tướng quân , nếu vị chiến thần gian nhân hãm hại oan uổng ngục, vẫn còn trấn thủ biên quan, trận chiến bại.

 

Địch khấu cũng sẽ xông cửa ải, nàng cũng cần ngoài chạy nạn, vẫn thể ở trong thôn phát triển sự nghiệp của , sống cuộc sống điền viên an .

 

Nếu nàng khoanh tay , lẽ thể bảo bình an trong chốc lát, nhưng tương lai khó lòng bảo đảm, cứ đ.á.n.h trận mãi thế , sẽ quốc phá gia vong!

 

Dưới tổ sụp, trứng nào còn nguyên vẹn?

 

Nàng tuy là nghĩa sĩ lo nước thương dân gì, nhưng cũng hiểu rằng nếu quốc gia bại vong, những bách tính bình thường như họ sẽ trở thành nô lệ của nước bại trận, đừng hòng một ngày tháng nào nữa.

 

"Vị tiểu đây... hậu viện là nơi nghỉ ngơi của chúng , khám bệnh xin mời dời bước đến tiền sảnh đợi lát."

 

Mộ Thất Nguyệt đang suy tư, đột nhiên thấy chuyện với nàng, vội vàng giật hồn, phát hiện một già một trẻ hai vị lang trung đang mặt.

 

"Xin ... việc gấp cần gặp lão lang trung!" Mộ Thất Nguyệt chắp tay vái chào về phía lão lang trung.

 

"Ngươi thể chỗ nào khỏe? Ta đến chẩn đoán cho ngươi là , lão lang trung ngoài một chuyến ngay." Lang trung trẻ tuổi kéo cánh tay nàng, định dẫn nàng ngoài.

 

"Xin đợi một chút..." Mộ Thất Nguyệt trong lúc tình thế cấp bách, thốt lên một câu: "Trời xanh thẳm, đồng hoang vu, gió thổi..."

 

Hai vị lang trung xong lập tức đại kinh thất sắc, vội vàng bịt miệng nàng , dẫn nàng sương phòng ở hậu viện.

 

Lão lang trung dẫn nàng cửa, lang trung trẻ tuổi đóng cửa , đích canh giữ bên ngoài.

 

"Cô nương, ngươi... là ai?" Lão lang trung hạ giọng hỏi nàng.

 

Mộ Thất Nguyệt kinh ngạc: "Ngài , nữ nhi?"

 

Lão lang trung vuốt chòm râu, liếc nàng một cái, thấp giọng : "Vừa nắm cổ tay ngươi, khi kéo ngươi đây, tiện thể bắt mạch cho ngươi, rõ ràng là mạch tượng của nữ nhân!

 

Không ngươi là phận gì? Giả nam trang đến tìm lão phu, chuyện gì quan trọng?"

 

Mộ Thất Nguyệt trong lòng kinh hãi, ngờ lang trung còn bản lĩnh như ? Sau chú ý hơn mới !

 

Nàng hắng giọng, : "Ta ngục chữa thương cho khác, thể đưa cùng ?"

 

"Cô nương, nếu ngươi phận, lão phu khó lòng tuân mệnh!"

 

Nói rõ phận?

 

Mộ Thất Nguyệt thoáng suy nghĩ, lấy hai món đồ liên quan đến Hắc Phong Đường: một là Lệnh bài Trang chủ, một là ngọc bội mà Trì Phong giao cho nàng.

 

Lão lang trung thấy hai món đồ , tức thì nước mắt giàn giụa, : “Ngươi ngọc bội của lão Trang chủ, lệnh bài của Thiếu chủ, phận nhất định hề tầm thường! Chẳng trách tin tức của ngươi linh thông đến , bộ khoái cửa, ngươi lập tức đến tìm lão phu , ngươi yên tâm, lão phu nhất định sẽ hết lòng phối hợp!”

 

Mộ Thất Nguyệt gật đầu: “Ta tên Tiểu Thất, sẽ đóng giả thành tiểu d.ư.ợ.c đồng theo hầu của ngươi, cùng ngươi đến đó.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-317-thuy-lao-duoi-long-dat.html.]

Lão lang trung gật đầu, lấy một bộ y phục việc trong y quán cho nàng mặc: “Đây là y phục của tiểu y công trong y quán chúng , ngươi mau mặc , lập tức theo .”

 

Hai mở cửa, lão lang trung dặn dò gác cổng một phen, bảo bếp lấy chút đồ ăn, mang đến nhà lao cho Tiểu Thất để Tiểu Thất đưa cho vị Thiếu chủ .

 

Lúc , hai vị bộ khoái giận dữ xông hậu viện, một tiểu y công ngăn cản thế nào cũng .

 

“Hai vị quan gia xin hãy dừng bước, sư phụ chúng đang nghỉ ngơi ở hậu viện, sư mời , sẽ ngay lập tức!”

 

“Đi ! Thứ gì ? Ta lão lang trung, bảo các ngươi khám bệnh mà cứ lữa mãi. Y quán của các ngươi còn mở nữa ?”

 

Quan gia đại nộ, một khắc cũng thể chờ đợi.

 

“Ai da, đến đây, đến đây , xin hai vị quan gia, đây đang chuẩn hòm t.h.u.ố.c, cùng các vị ngay đây !” Lão lang trung vác hòm t.h.u.ố.c, tươi vội vàng tiến lên đón.

 

Hai vị quan gia kiên nhẫn liếc lão lang trung một cái, lạnh giọng : “Vậy mau !”

 

Một nhóm vội vã rời khỏi y quán, mấy bước, hai vị quan gia mới phát hiện tiểu y công phía lão lang trung, trong tay xách một chiếc thực hạp, lập tức nhíu mày.

 

“Lão lang trung, bảo ngươi trị thương, ngươi xách thực hạp theo gì?”

 

Lão lang trung : “Hai vị quan gia lẽ , đây đều là d.ư.ợ.c thiện liệu thương, đối với bệnh nhân thương quá nặng, thể suy yếu, kỳ hiệu đấy!”

 

Hai vị quan gia lập tức mở kiểm tra, thấy bên trong thực hạp giấu lợi khí, lúc mới đóng .

 

“Chẳng trách đều , lão lang trung là thần y chữa thương của cả kinh thành, phương pháp trị liệu cũng khác thường!”

 

Mèo Dịch Truyện

Mộ Thất Nguyệt cúi đầu, theo ba phía thẳng đến đại lao, bước qua cánh cổng, một mùi hôi thối khó chịu xộc thẳng lên mũi, suýt chút nữa khiến nàng nôn ọe. Nàng lập tức đeo chiếc khẩu trang đang treo cổ lên.

 

Tuy buổi sáng khi nam trang cố ý đen da mặt một chút, nhưng nàng vẫn sợ nữ nhi.

 

Nàng theo bọn họ đại lao, qua hành lang dài, chứng kiến cảnh tượng t.h.ả.m thương của các phạm nhân giam giữ ở hai bên lao, lòng nàng khỏi thắt . Nếu nhốt một đại lao như thế , e rằng chỉ đường c.h.ế.t!

 

Nàng đẩy nhanh bước chân, cùng lão lang trung và bộ khoái dẫn đường xuống cầu thang, đến ngoài cửa sắt tầng một của địa lao, nơi đây còn hai ngục canh gác riêng.

 

Bộ khoái dẫn đường dặn dò vài tiếng, rời .

 

Để lão lang trung và Mộ Thất Nguyệt ngoài cửa sắt chấp nhận kiểm tra, bọn họ mở hòm t.h.u.ố.c và thực hạp, kiểm tra từng món.

 

Khi phát hiện trong thực hạp và rượu mạnh để hối lộ, mà là một bát cháo loãng xanh lè, lập tức sa sầm mặt.

 

“Bảo các ngươi đến trị thương, còn mang thức ăn đến?”

 

Lão lang trung cung kính giải thích: “Hai vị quan gia, thực hạp đều là d.ư.ợ.c thiện liệu thương, đối với bệnh nhân suy yếu vì trọng thương, kỳ hiệu! Còn xin hai vị quan gia thông cảm!”

 

Vị ngục bực bội ném nắp thực hạp , móc chìa khóa mở cửa sắt.

 

“Vào ! Chỉ một canh giờ, cứu sống đó bằng !”

 

Lão lang trung gật đầu: “Lão phu nhất định sẽ cố hết sức.”

 

Nói xong, kéo Mộ Thất Nguyệt cùng bước cửa sắt.

 

Nơi đây là một thủy lao, tên phạm nhân đầu cúi gằm, nửa ngâm trong nước, đầy rẫy thương tích, sống c.h.ế.t rõ.

 

Lão lang trung liếc một cái, ánh mắt lộ vẻ hổ thẹn thoáng qua, miệng bình tĩnh : “Quan gia, thương quá nặng, chỉ còn thoi thóp nửa , y thuật của lão phu hữu hạn, e rằng khó lòng cứu sống!”

 

“Bớt nhảm! Bảo ngươi trị thì cứ trị, chúng cũng còn giao phó!”

 

 

 

Loading...