Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 318: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:17:43
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiếp Ngục
Lão lang trung lộ vẻ khó xử: “ treo thế cũng thể chữa trị , liệu thể đưa lên để tiện châm cứu ?”
Hai vị ngục dù , nhưng vẫn mở hai sợi xích tay đó, thô bạo kéo từ trong nước lên, ném xuống chân lão lang trung như ném một bao tải.
Người đó đất, thoi thóp tàn, mắt cá chân vẫn còn đeo hai sợi xích dài.
Lão lang trung kìm nén sự thôi thúc và dằn vặt trong lòng, khàn giọng : “Tiểu Thất, lau mặt cho , tiên hãy cho uống vài ngụm cháo nóng, để hồi phục chút tinh lực. Vết thương nếu dùng t.h.u.ố.c sẽ tiêu hao lớn hơn, e rằng chịu nổi…” Lão lang trung từ hòm t.h.u.ố.c lấy một miếng khăn bông trắng tinh, đưa cho nàng.
“Được.” Mộ Thất Nguyệt nhận lấy khăn bông, cúi xuống cẩn thận lau sạch vết bẩn và m.á.u mặt đó, nửa khuôn mặt lạnh lùng mà trắng bệch dần hiện .
Mộ Thất Nguyệt đột nhiên dừng .
Người đàn ông dù trọng thương, hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t vẫn toát lên vẻ bất khuất, tựa như một thanh kiếm nhuốm m.á.u, vùi sâu trong tuyết. Dáng vẻ đó quá nổi bật, khiến thể bỏ qua.
Nàng c.ắ.n môi, tiếp tục lau rửa cho , chiếc khăn bông trong tay chạm vết m.á.u yết hầu, đó đột nhiên mở mắt.
Mộ Thất Nguyệt giật !
Chưa kịp hồn, cổ nàng một bàn tay lớn siết c.h.ặ.t, cảm giác đau đớn và nghẹt thở khiến nàng tuyệt vọng.
“Thiếu chủ, buông tay! Mau buông tay!” Lão lang trung lao đến, ghé sát tai khẽ khuyên nhủ.
Lục Tinh Hòa thấy gọi là Thiếu chủ, liền nới lỏng lực tay một chút, nhưng vẫn buông . Hắn chằm chằm đầy sắc bén hỏi: “Các ngươi là ai? Muốn gì?”
Mộ Thất Nguyệt mắng , nhưng cổ họng đau đớn nên lời, nàng trợn hai mắt như phun lửa, chằm chằm tên nam nhân vong ân bội nghĩa khốn kiếp mặt.
Lục Tinh Hòa cảm thấy tiểu đầy mùi vị nữ nhi mắt đang chằm chằm, khỏi liếc nàng một cái.
“Thiếu… Thiếu chủ, chúng là trong Đường, ngài thích khách trọng thương, đặc biệt đây để chữa trị cho ngài.” Lão lang trung khẽ khuyên nhủ.
“Ồ?” Lục Tinh Hòa buông Mộ Thất Nguyệt , trong khoảnh khắc đẩy nàng , tay vô tình chạm n.g.ự.c nàng. Không khỏi nhíu mày.
Cơ n.g.ự.c của tên yếu ớt thì vẻ phát triển, nhưng thực hề rắn chắc, thật tên ngốc Trì Phong tìm một kẻ yếu đuối như thế cứu .
Vụ ám sát tối qua là hành động do và Trì Phong tự biên tự diễn, mục đích là để của Hắc Phong Đường nhân danh chữa bệnh mà đây cứu vượt ngục. chuyện gì đang xảy với một lão một yếu mắt đây?
Hắc Phong Đường lớn như , còn ai ?
Lục Tinh Hòa thầm mắng Trì Phong một lượt trong lòng, đầu liếc hai ngục bên ngoài cửa, phát hiện bọn họ vẫn đang tán gẫu đầy tinh thần. Sự tức giận trong lòng tăng thêm vài phần.
Vào kiếp ngục mà cũng mang theo chút rượu ngon món ăn ngon thêm hương liệu cho ngục ! Hai tên ngốc nghếch thật sự là của Hắc Phong Đường ?
“Thiếu chủ, ngài yên tâm, chúng đang tìm cách minh oan cho ngài! Ngài sẽ sớm ngoài thôi.” Lão lang trung , bưng một bát cháo xanh đưa cho Mộ Thất Nguyệt.
“Tiểu Thất, ngươi hãy cho ăn vài ngụm cháo, chuẩn sạch vết thương cho .”
Mộ Thất Nguyệt nhận lấy bát cháo, bậm môi : “Ta thấy tinh lực sung mãn lắm, dễ dàng bóp cổ khác, cứ trực tiếp sạch vết thương , chịu đựng !”
Hai sự tức giận trong lời của nàng, ngẩng đầu nàng một cái, lão lang trung nghĩ rằng nữ t.ử lão Trang chủ bồi dưỡng thành hộ vệ, sợ Thiếu chủ cũng là điều dễ hiểu.
Hai vị ngục ngoài cửa thấy bọn họ còn bắt đầu bôi t.h.u.ố.c, lớn tiếng giục: “Thời gian cấp bách, các ngươi mau hành động nhanh lên!”
“Ồ, đang điều trị , hai vị quan gia xin cứ yên tâm!” Lão lang trung đáp một tiếng, bắt đầu xử lý vết thương.
Thiếu chủ vết thương cũ chồng vết thương mới, đầy rẫy thương tích, một mảnh da nào lành lặn, thật sự là khổ cho !
Mèo Dịch Truyện
Lão lang trung lòng như d.a.o cắt, hận thể lập tức cứu Thiếu chủ ngoài: “Thiếu chủ, bắt đầu rửa vết thương đây, d.ư.ợ.c t.ửu chút cay, ngài hãy cố nhịn nhé.”
Lục Tinh Hòa gì, dù d.ư.ợ.c t.ửu rưới lên vết thương đau đến mấy cũng hé răng nửa lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-318.html.]
Mộ Thất Nguyệt thầm thán phục, quá sức chịu đựng, chẳng trách thể trở thành vạn .
Mộ Thất Nguyệt liếc ngoài cửa, hai ngục kiếm cơm canh, đang ăn ngon lành.
Nhân lúc bọn họ chú ý, Mộ Thất Nguyệt ghé sát tai Lục Tinh Hòa nhắc nhở: “Lục tướng quân, mật tín chứng cứ Trấn Nam Hầu tạo phản đang trong tay , bước tiếp theo nên gì? Mật tín nên giao cho ai?”
Lục Tinh Hòa chấn động, đang định hỏi vì mật tín ở trong tay nàng, nhưng một thoáng suy nghĩ, mơ hồ cảm thấy chuyện gì đó kỳ lạ.
Tên yếu đuối sẽ là nội gián do Trấn Nam Hầu phái đến, thăm dò lời của đấy chứ? Thế là lạnh giọng : “Mật tín gì?”
“Chính là chứng cứ Trấn Nam Hầu tạo phản!” Mộ Thất Nguyệt thì thầm nhỏ.
“Trấn Nam Hầu tạo phản? Tin tức đáng tin ?”
8. “Thiên chân vạn xác! Mấy huyện thành gần biên quan đều luân hãm, tất cả đều là do Trấn Nam Hầu cấu kết ngoại địch!” Mộ Thất Nguyệt thầm nghĩ, giam trong lao, e rằng những tin tức còn .
“Xong , xong , Trấn Nam Hầu một khi cấu kết ngoại địch, kinh đô nguy !” Lục Tinh Hòa cố vẻ lo lắng.
“Ngay cả ngươi cũng thể ngăn cản cuộc chiến ?” Mộ Thất Nguyệt lo lắng hỏi.
“Ta giờ đang nhốt ở đây, thể gì …” Sự bất lực trong mắt Lục Tinh Hòa, là diễn xuất tự nhiên như thật.
“Vậy thì tiên hãy tìm cách rời khỏi đây!” Mộ Thất Nguyệt buột miệng , lập tức Lục Tinh Hòa bịt miệng .
“Ư ư ư——” Mộ Thất Nguyệt giãy giụa, nhưng phát hiện một đôi bàn tay lớn như cột sắt, lực lớn vô cùng, thể thoát .
Trong lòng nàng nghi hoặc, trọng thương ? Lực khí còn mạnh hơn cả nàng!
“Yên lặng! Chút nữa các ngươi bôi t.h.u.ố.c xong, hãy rời càng sớm càng ! Sau đừng đến nữa! Tiện thể giúp nhắn Trì Phong một câu——mắt kém thì chữa ! Đầu óc thì ăn nhiều canh óc heo !”
Hai , đều khá ngạc nhiên.
Đây là lời nghiêm chỉnh ?
Hay là ám hiệu kiểu mới?
Lão lang trung sững sờ một lát, đó liền phản ứng , vội vàng gật đầu : “Vâng, Thiếu chủ, nhất định sẽ nhắn .”
Mộ Thất Nguyệt dùng sức c.ắ.n tay Lục Tinh Hòa, đau đớn buông , trợn mắt : “Ngươi là ch.ó ? Còn c.ắ.n !”
Mộ Thất Nguyệt cảm thấy đàn ông thật giỏi giả vờ, giống sắp c.h.ế.t chứ?
Lúc , ngục ngoài cửa gọi: “Bôi t.h.u.ố.c xong , hết giờ !”
Lão lang trung vội vàng thu dọn hòm t.h.u.ố.c: “Xong , đây.” Nói , kéo Mộ Thất Nguyệt dậy.
Lão lang trung cam lòng, ghé sát Lục Tinh Hòa thì thầm: “Chúng sẽ tìm cách cứu ngài.”
Lục Tinh Hòa nhắm mắt giả vờ ngủ, hy vọng hai kẻ ngốc nghếch mau !
Hai khỏi lao phòng, ngục giục họ mau .
Vừa đến cửa, đột nhiên một nhóm áo đen xông , đ.á.n.h với ngục . Mộ Thất Nguyệt và lão lang trung xô sang một bên.
Trong hỗn loạn, một áo đen xông thủy lao, vung một thanh đại đao, “cạch” một tiếng, c.h.é.m đứt xiềng xích chân Lục Tinh Hòa.
“Thiếu chủ, theo chúng .”
Lục Tinh Hòa do dự, áo đen đành : “Là do Trì Phong đại nhân sắp xếp.”
Lục Tinh Hòa lúc mới cử động tay chân, : "Cho một thanh v.ũ k.h.í! Chúng cùng g.i.ế.c ngoài!"