Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 33: Nhặt được một vị phu tử ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:12:20
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong lúc Mộ Thất Nguyệt đang nhặt tiền, tên thủ lĩnh thổ phỉ xảo quyệt đúng thời cơ, khom lưng rón rén lặng lẽ chuồn khỏi một đầu khác của rừng cây.

 

Mộ Thất Nguyệt tiện tay nhặt lấy cây đại đao trong tay tên thổ phỉ, cất gian, mới vội vàng bước khỏi rừng.

 

Thấy thôn trưởng cùng bọn họ thoát hiểm, đang cẩn thận đỡ Nhị Cẩu thương về phía xe ngựa.

 

Nàng vội vàng bước nhanh tới, "Thôn trưởng, các vị chứ?"

 

Lúc , mặt thôn trưởng vẫn còn vương nét kinh hoàng trấn tĩnh, "Ta và Cẩu Đản thì , chỉ là Nhị Cẩu t.ử hình như thương nhẹ..."

 

Vừa , y xót xa Nhị Cẩu sắc mặt tái nhợt bên cạnh.

 

Mộ Thất Nguyệt từ trong bọc vải lấy một bình kim sang d.ư.ợ.c, đưa cho thôn trưởng, "Thôn trưởng, bình kim sang d.ư.ợ.c là do Lý lang trung cho, các vị dùng cho Nhị Cẩu ca . Ta xem những tên thổ phỉ kẻ nào lọt lưới ."

 

"Được, ngươi cứ yên tâm!" Thôn trưởng nhận kim sang d.ư.ợ.c, đỡ Nhị Cẩu lên xe ngựa.

 

Hai vị phu xe thoát hiểm bên cạnh, đang cuống quýt kiểm tra xe ngựa của , vội vã giục nhanh ch.óng rời .

 

Nơi đây c.h.ế.t nhiều thổ phỉ như , bọn họ sợ liên lụy.

 

Nàng những t.h.i t.h.ể thổ phỉ la liệt mặt đất, vài tên còn cắm địch tiễn.

 

Nàng thu hồi địch tiễn, nhặt lấy đại đao, tiện thể vén mặt nạ của bọn chúng lên xem xét, phát hiện thiếu mất một !

 

"Tên đầu lĩnh thổ phỉ độc nhãn biến mất !"

 

Nàng tìm quanh một lượt, nhưng vẫn thấy bóng .

 

Sống thấy , c.h.ế.t thấy xác.

 

Hắn nhất định thừa lúc hỗn loạn bỏ trốn !

 

Mộ Thất Nguyệt thầm kêu .

 

Tên đầu lĩnh thổ phỉ luôn che mặt, rõ tướng mạo. Nàng chỉ nhớ là một kẻ độc nhãn, nhưng đối phương rõ tướng mạo của nàng.

 

Xem xa, càng cẩn trọng hơn mới .

 

"Thất Nguyệt, những tên thổ phỉ đều c.h.ế.t hết , những con ngựa đều thuộc về chúng ?" Cẩu Đản chạy hỏi.

 

"Đi, chúng xem thử."

 

Hai đến xem những con ngựa cột bên rìa rừng, đếm , tổng cộng mười một con.

 

"Những con ngựa trông tệ, cưỡi lên thử xem ."

 

Mộ Thất Nguyệt chọn một con ngựa cỡ , đang chuẩn cưỡi lên thử thì chợt thấy tiếng động trong bụi cỏ bên cạnh.

 

Nàng cảnh giác rút d.a.o găm, nhẹ nhàng tới vén bụi cỏ , một cái bao tải buộc miệng đang cựa quậy, bên trong đựng thứ gì.

 

Nàng mở xem, lộ một khuôn mặt thiếu niên trắng trẻo, miệng một miếng vải bịt kín, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi.

 

"Á! Trong cái bao tải trói một ?" Cẩu Đản phát hiện điều bất thường, xích hỏi.

 

Đây là một thiếu niên dáng vẻ thư sinh, sắc mặt chút tái nhợt, thấy bọn họ như vớ cọng rơm cứu mạng, kích động đến mức miệng "ô ô ô" ngừng kêu.

 

Mộ Thất Nguyệt cởi trói cho , lấy miếng vải trong miệng .

 

"Khụ khụ khụ..." Chàng chút chật vật bò dậy, phủi bụi áo, mới cung kính hành lễ.

 

"Tại hạ là Trữ Vân Chu, Long Sơn trấn, thi khoa khảo trở về, tiện đường qua đây thì gặp sơn phỉ cướp bóc, đa tạ cô nương tay cứu giúp!"

 

Mộ Thất Nguyệt thấy dáng vẻ thư sinh của , chút quen, "Đa tạ thì cần, chỉ là tiện tay mà thôi."

 

Không nàng cao phong lượng tiết.

 

Mà là , mặc y phục giặt đến bạc màu, đôi giày vải chân rách lỗ, vẫn nỡ vứt, e rằng trong túi còn sạch hơn cả mặt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-33-nhat-duoc-mot-vi-phu-tu.html.]

"Ngươi là một thư sinh sa cơ, tiền, vì những tên sơn phỉ bắt ngươi?"

 

"Bọn chúng trong trại bọn chúng chữ, trói tại hạ về sơn phỉ." Trữ Vân Chu xong, lộ vẻ ủy khuất bất đắc dĩ.

 

"Ha ha, chỉ ngươi thôi ư? Một tên sơn phỉ trắng trẻo như , ngay cả trẻ con ba tuổi cũng sợ, ha ha ha..."

Mèo Dịch Truyện

 

Mộ Thất Nguyệt nhịn .

 

Trữ Vân Chu chút gò bó, "May mắn gặp cô nương, tại hạ mới thoát một kiếp, cô nương xưng hô thế nào?"

 

"Ta họ Mộ, Mộ Thất Nguyệt."

 

"Mộ cô nương, ân cứu mạng gì báo đáp, tại hạ nguyện ý công dài hạn miễn phí ba năm cho cô nương, đợi kỳ khoa khảo tiếp theo lên kinh."

 

Mộ Thất Nguyệt thấy vẻ mặt nghiêm túc của , thấy một quyển sách lộ từ trong lòng , nhớ đến mấy đứa ở nhà, vặn thiếu một vị thầy dạy vỡ lòng.

 

Thế là : "Trong nhà mấy đứa , vặn thiếu một vị thầy dạy vỡ lòng, nếu ngươi nguyện ý dạy bọn chúng sách chữ, lo ba bữa ăn mỗi ngày, tiền công mỗi tháng bốn trăm văn, thế nào?"

 

Trữ Vân Chu vội vàng chắp tay : "Tại hạ nguyện ý dạy bọn chúng sách chữ, chỉ cần lo cơm nước chỗ ở là ."

 

Mộ Thất Nguyệt vui vẻ , "Vậy ngươi về nhà báo bình an , đến Mộ Gia thôn ở Thanh Thủy trấn tìm ."

 

"Trong nhà tại hạ còn nhân, mấy năm nay vì gom đủ bạc tiền học, tại hạ bán hết ruộng đất ít ỏi và nhà cửa trong nhà, còn nơi nào để về, vốn dĩ về nương nhờ thích." Trữ Vân Chu vẻ mặt bi thống.

 

Mộ Thất Nguyệt chút đồng tình vỗ vai , "Đừng nản lòng, ngươi còn trẻ, cơ hội thi, ngươi thể gia sư tích góp lộ phí, ôn tập bài vở, tiền công vẫn sẽ trả cho ngươi."

 

"Đa tạ Mộ cô nương thu lưu." Trữ Vân Chu cảm kích .

 

Hai đang chuyện, thôn trưởng vội vàng tới.

 

"Thất Nguyệt , nơi đây c.h.ế.t nhiều sơn phỉ như , chúng nhanh ch.óng báo quan..."

 

Thôn trưởng nửa chừng, mới chú ý đến một thiếu niên thư sinh trắng trẻo đang bên cạnh Mộ Thất Nguyệt, thần sắc chút bất ngờ.

 

"Thất Nguyệt, vị là...?"

 

"Vị là Trữ Vân Chu, là thầy dạy vỡ lòng sách mà mời cho Tiểu Thiên và các em."

 

Thôn trưởng kinh ngạc, "Giữa đường xuất hiện một thư sinh ?"

 

"A gia, thư ngốc sơn phỉ dùng bao tải trói đến, Thất Nguyệt phát hiện trong bụi cỏ." Cẩu Đản giải thích.

 

"Ồ, là thế." Thôn trưởng đ.á.n.h giá từ xuống , thấy trong tay còn cầm một quyển sách lật đến nát, xem là một chăm chỉ.

 

Lại hỏi: "Thất Nguyệt, Tiểu Thiên và các em học đường?"

 

Mộ Thất Nguyệt gật đầu, "Có ý định , nhưng đợi đến sang xuân năm mới ."

 

"Có thể học đường đương nhiên là , về từ từ sắp xếp!"

 

Thôn trưởng kéo Mộ Thất Nguyệt sang một bên, nhỏ giọng hỏi: "Thất Nguyệt, chúng nhanh ch.óng báo cáo chuyện sơn phỉ hoành hành ở đây cho quan phủ."

 

Mộ Thất Nguyệt nhíu mày, "Cứ báo cáo , nhưng mà, những con ngựa , giữ ."

 

"Nhiều ngựa như , giấu quan phủ đưa về thôn thì quá phô trương!" Thôn trưởng nhỏ giọng .

 

"Vậy thì bán hẵng về!"

 

Thôn trưởng những con ngựa , tổng cộng mười một con, ít nhất cũng đáng giá vài trăm lượng bạc, một khoản tiền lớn như , y dám dính dáng, y sợ rước họa .

 

Mộ Thất Nguyệt thấy thôn trưởng vẫn còn do dự, bèn khuyên: "Thôn trưởng, ngựa như , chúng giữ hai con để tự dùng, xe ngựa chẳng chạy nhanh hơn xe bò ?

 

Những con ngựa còn đều bán hết, chúng dùng tiền xây một học đường trong thôn, để tất cả trẻ con trong thôn đều thể sách chữ, bao! Khoản tiền thà để trong tay chúng còn hơn rơi tay thổ phỉ và quan tham!"

 

Nói đến học đường, thôn trưởng động lòng.

 

Nếu trong thôn học đường, trẻ con trong thôn đều thể sách chữ, đây đối với Mộ Gia thôn mà , chính là chuyện đại sự trăm năm ! Công đức vô lượng.

 

 

 

Loading...