Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 34: --- Cuối cùng cũng có ngựa rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:12:21
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
" nhiều ngựa như , giấu quan phủ bán riêng , e rằng ." Thôn trưởng vẫn còn e ngại.
Theo cách thông thường, cho dù bọn họ g.i.ế.c thổ phỉ, những con ngựa thu cũng nộp lên sung công.
"A gia, những con ngựa là chúng liều mạng đổi lấy, thể để rẻ cho những tên quan tham ." Cẩu Đản .
Hai vị phu xe bọn họ bán những con ngựa , đề nghị bán riêng cho chưởng quỹ của tiệm cho thuê xe.
Sản nghiệp của chưởng quỹ bọn họ, chỉ tiệm cho thuê xe, mà còn tiêu cục, phân hiệu mở khắp Giang Nam, cần ít ngựa.
Bọn họ chạy đến tiệm cho thuê xe, vị chưởng quỹ lô ngựa là hàng ăn trộm từ thổ phỉ mà , đang vội bán , thế là cố ý ép giá thấp xuống.
Vốn dĩ ngựa lùn kém nhất cũng hai mươi lăm lượng, ngựa thì ba đến năm mươi lượng đều , nhưng chưởng quỹ chỉ đưa giá thu mua hai mươi lượng.
Nàng và thôn trưởng thương lượng, lô ngựa giữ trong tay cũng là khoai nóng bỏng tay, bán đổi lấy tiền là thỏa nhất, thế là giữ hai con tự dùng, chín con còn bán một trăm tám mươi lượng bạc.
Mộ Thất Nguyệt lấy một lượng bạc thưởng cho hai vị phu xe, coi như phí vất vả đường xa, hai vị phu xe cảm kích rơi lệ.
Lúc báo cáo quan phủ, tất cả thống nhất lời khai, chỉ là ngang qua bãi sông, phát hiện t.h.i t.h.ể thổ phỉ.
Mấy năm nay, xung quanh Thanh Thủy trấn nạn trộm cướp nghiêm trọng, quan phủ nhiều phái dẹp yên, nhưng chút thiếu nhân lực, nay một nhóm thổ phỉ nhỏ dọn sạch, tự nhiên là vui mừng.
Mộ Thất Nguyệt và đoàn từ nha môn thì quá giờ Ngọ.
Trên phố ăn uống xong, đến chợ rau trấn mua thức ăn, tối nay về thôn tổ chức một bữa tiệc thôn, tiện thể tuyên bố chuyện thôn chuẩn xây học đường.
Nói đến tiệc thôn, kỳ thực cũng cần chuẩn những món ăn quá thịnh soạn, đối với trong thôn mà , chỉ cần ăn thịt mỡ và cơm trắng, thì hạnh phúc .
Toàn thôn lớn bé tổng cộng một trăm chín mươi hai , thôn trưởng tổ chức mười bàn tiệc lưu thủy.
Mộ Thất Nguyệt và thôn trưởng đến chợ rau, gặp đại bá của là Mộ Thiên Thành đang bán thịt heo.
Cha nàng ba , lão đại là Mộ Thiên Thành, cha nàng Mộ Thiên Phú thứ hai, lão tam là Mộ Thiên Quý.
Lão đại sống ở nhà vợ trấn, giúp đỡ quản lý quầy thịt heo.
Hôm nay ngày phiên chợ, dạo phố ít, thịt heo của đại bá hầu như bán mấy.
"Thiên Thành , hôm nay ngươi sạp ?" Thôn trưởng tới chào hỏi.
Mộ Thiên Thành tưởng là khách đến mua thịt heo, ngờ là thôn trưởng và Thất Nguyệt.
Trong lòng thầm kêu .
Hôm nay ngày phiên chợ, bọn họ lúc đến, e rằng chuyện gì ! Thất Nguyệt sẽ đến mượn tiền chứ?
Lần nàng đến mượn tiền đại bá nương cho, ngờ nàng mời cả thôn trưởng đến, xem hôm nay ít nhiều cũng cho một ít, mới thể tiễn .
Chỉ trong chốc lát chạm mặt, Mộ Thiên Thành thành việc tưởng tượng trong đầu.
"Thôn trưởng, Thất Nguyệt? Hai vị đến đây?" Mộ Thiên Thành như .
"Đại bá, chúng đến mua thịt." Mộ Thất Nguyệt , tránh để đại bá nghĩ nhiều.
"Thôn trưởng, đây lễ tết, ngày phiên chợ, nghĩ đến việc mua thịt?"
"Trong thôn tổ chức tiệc thôn, Thiên Thành nếu ngươi rảnh thì tối nay cũng đưa vợ con, cùng với cha ngươi về cùng ăn bữa tối." Thôn trưởng coi như là thông báo cho bọn họ.
Tuy đại bá sống trong thôn, nhưng cũng coi là một thành viên của Mộ Gia thôn, thôn trưởng cảm thấy nên thông báo một tiếng, đến là tùy y.
Mộ Thiên Thành kinh ngạc, "Tiệc thôn? Vì đột nhiên tổ chức tiệc thôn?"
"Hôm qua Trương thợ săn trong thôn săn một con gấu đen, nhưng y cũng trọng thương, trong thôn giúp đỡ ít, cho nên y bỏ tiền mời cả thôn ăn một bữa." Thôn trưởng giải thích.
"Cái gì? Gấu đen ư? Ối chà! Cái thứ đó quý giá lắm, ít nhất cũng bốn trăm lượng bạc! Bữa tiệc thôn của chúng tổ chức thịnh soạn hơn chút!" Mộ Thiên Thành hưng phấn xoa xoa tay.
Vui vẻ : "Cả thôn nhiều như , thế nào cũng mua một con heo mới đủ ăn, con heo của sáng sớm mới g.i.ế.c, hơn một trăm hai mươi cân, vặn thích hợp !"
Thôn trưởng gật đầu, "Được , ngươi cân xong, tính xem bao nhiêu tiền."
Mộ Thiên Thành vung tay, "Chà, cần cân, cả con heo nặng một trăm hai mươi cân, bày nửa ngày mới bán một hai cân, cứ tính giá ưu đãi cho các vị, ba lượng năm trăm tiền là ! Lòng heo tặng ."
"Được , cũng chênh lệch bao nhiêu." Thôn trưởng , móc tiền trả.
Vừa Thất Nguyệt đưa cho mười lượng bạc, dùng để lo liệu yến tiệc tối nay, thịt heo và gạo trắng chiếm phần lớn, còn các khoản chi tiêu khác thì chẳng đáng là bao.
“Đại bá, hôm nay thời gian eo hẹp, đao pháp của nhanh nhẹn, chi bằng tiện tay c.h.ặ.t xương heo, thịt heo thành từng miếng đóng gói luôn , chúng về thôn rửa sạch là thể cho nồi nấu .”
“Được, các đợi thêm lát nữa.” Mộ Thiên Thành cũng vui vẻ, dù bán nguyên một con heo, thể thu dọn sớm.
Trong lúc chờ đợi, thôn trưởng chợ rau mua các loại rau củ và gia vị khác, Mộ Thất Nguyệt thì ghé một tiệm tạp hóa.
Nay nhà thêm một vị dạy học, cần mua thêm vài bộ chăn đệm và một vật dụng sinh hoạt, cất gian để dự trữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-34-cuoi-cung-cung-co-ngua-roi.html.]
Khi nàng mua xong đồ về tìm thôn trưởng, phát hiện bọn họ đang vác một bao khoai tây và củ cải trắng lên xe bò, xe còn mấy gói thịt heo lớn và một giỏ giá đỗ.
11_“Gạo vẫn mua, còn đến tiệm gạo mua gạo, các ở đây đợi .” Thôn trưởng .
“Ồ, cũng tiện đường đến y quán lấy t.h.u.ố.c.”
Mộ Thất Nguyệt đến y quán lấy t.h.u.ố.c.
Một là Trương Liệp Hộ lấy t.h.u.ố.c, hai là mời Lý Lang Trung cùng về thôn dự yến tiệc thôn. Hôm qua ông công cứu chữa cha con Trương Liệp Hộ.
Lý Lang Trung đang bận pha chế t.h.u.ố.c, ngẩng đầu : “Thất Nguyệt, dự tiệc , chỗ việc nhiều, thật sự thể rời .”
“Thôi , ba ngày nhớ đến đây tái khám cho nương nhé.”
“Yên tâm , sẽ đúng hẹn đến tái khám.”
Trước khi Mộ Thất Nguyệt rời , nàng để cho ông một lượng bạc, tiền khám bệnh và tiền t.h.u.ố.c thang tiếp theo cho nương, dặn ông t.h.u.ố.c nào thì cứ dùng.
Khi nàng xách gói t.h.u.ố.c về đến cửa trấn, thôn trưởng và những khác đợi sẵn.
“Mau mau về thôi, nếu tối nay sẽ cơm mà ăn.” Thôn trưởng thúc giục.
Mấy bàn bạc xong, quyết định để Mộ Thất Nguyệt cưỡi ngựa nhanh mang thịt heo và gạo trắng về thôn .
Thôn trưởng và những khác đ.á.n.h hai chiếc xe bò chầm chậm đường, phía xe bò còn buộc một con ngựa khác cũng đang từ tốn bước , lưng ngựa là vị thư sinh sa cơ Sở Vân Chu.
Mộ Thất Nguyệt đầu, một phi nước đại.
Kiếp cưỡi ngựa, mạt thế còn là hội viên lâu năm của câu lạc bộ cưỡi ngựa, nay đến cổ đại cưỡi ngựa, tự nhiên là quen đường quen lối .
Nàng dẫn đầu, xa liền lén lút thu đồ gian, giảm bớt gánh nặng cho ngựa, thế là nó phi càng nhanh hơn.
Đoạn đường xe bò mất nửa canh giờ, cưỡi ngựa chỉ cần một khắc là tới.
Nàng đến cửa thôn lấy đồ , cưỡi một con ngựa đỏ tía lớn thôn, thu hút dân làng ai nấy đều ngoảnh đầu .
“Chà, đây chẳng Thất Nguyệt ? Sao cưỡi ngựa về?”
“Ngựa ở ? Mới mua ?”
“Con ngựa lớn , thật oai phong!”
“Thất Nguyệt thế mà cưỡi ngựa!”
“Biết võ công, cưỡi ngựa b.ắ.n cung, c.h.ặ.t cây, nàng còn gì nữa ?”
“Ối chà, Thất Nguyệt còn chở gạo và thịt heo về nữa kìa, mau đến giúp dỡ xuống !”
Bên cạnh sân phơi lúa, dựng tạm một dãy bếp, kê một hàng nồi sắt lớn, tất cả đều mang từ nhà dân .
“Gạo mua về , Lục thẩm mau lên, gọi mấy nàng đến giúp nấu cơm , tối nay ăn đông , nấu mấy nồi cơm mới đủ!”
“Chà, xương heo và thịt heo đều c.h.ặ.t xong , mau rửa sạch, cho nồi hầm xương heo, kho giò heo!”
Nhất thời, sân phơi lúa náo nhiệt phi thường.
Những giúp việc trong thôn đều bận rộn cả lên, các nàng dâu, các bà cụ thì giúp rửa gạo nấu cơm, đại đầu bếp của thôn là Mộ Lục thúc xắn tay áo lên, bắt đầu chuẩn hai món chính.
Mộ Thất Nguyệt dắt ngựa lớn về đến cửa nhà , thu hút một đám nhóc con trong thôn đến vây quanh xem.
“A tỷ, đây là ngựa nhà chúng ?” Câu Tiểu Thiên hỏi đến năm , vẻ mặt vẫn đầy vẻ dám tin.
Tiểu Bảo và Tiểu Từ la hét đòi cưỡi ngựa lớn.
Mộ Thất Nguyệt mỗi tay một đứa, nhấc hai em lên lưng ngựa, dắt ngựa vài vòng mặt đám trẻ con.
Thu hút vô ánh mắt nhỏ đầy ngưỡng mộ, Tiểu Bảo và Tiểu Từ trông hãnh diện vô cùng, hai khuôn mặt nhỏ bé vui vẻ hớn hở.
Mộ Thất Nguyệt trêu đùa xong, nhà thăm nương.
“Thất Nguyệt, hôm qua con lên núi đ.á.n.h gấu đen?”
Mèo Dịch Truyện
Mộ Thất Nguyệt ngờ nương đột nhiên hỏi , còn tưởng nương chuyện .
“Ừm ừm.” Thất Nguyệt ậm ừ đáp lời.
“Ôi chao, con nha đầu thật trời cao đất rộng! Đại cữu con nửa cánh tay là do gấu đen c.ắ.n, suýt nữa mất mạng, con mà cứ bồng bột xông pha như , sớm muộn gì cũng gặp chuyện!”
Lữ thị càng càng đau lòng, sợ rằng nàng thật sự sẽ gặp chuyện gì đó!
“Nương, con , con sẽ chú ý.” Mộ Thất Nguyệt bước gần, hứa với nương.