Sau một bữa cơm, hôn sự của Tú Nhi cơ bản bàn bạc xong xuôi, chỉ chờ ngày mai trả lời bà mai.
Đại sự giải quyết.
Mọi dồn sự chú ý về Thất Nguyệt.
Nàng ngoài trốn tránh hai tháng, tuy về, nhưng trận động tĩnh nàng gây quả thực quá lớn, chỉ liên lụy đến nhà Thẩm gia phú thương ở tỉnh thành, mà còn vô duyên vô cớ quan phủ truy nã.
Ai nấy đều vô cùng hiếu kỳ.
Tiểu Lữ Trường An là đầu tiên nín sự nghi hoặc trong lòng.
“Thất Nguyệt, cháu rốt cuộc đắc tội với kẻ nào? Tại những kẻ đó truy sát cháu? Sau cháu đến kinh thành còn bắt thiên lao?”
Mộ Thất Nguyệt đảo mắt , tất cả đều mang ánh mắt nghi hoặc tương tự, chờ nàng giải thích.
“Ôi chao, những chuyện đó đều qua , cần lo lắng, sẽ xảy nữa. Với , bắt đại lao, chuyện vượt ngục là hiểu lầm.
Sau quan phủ điều tra rõ ngọn ngành sự việc, hiểu lầm giải trừ, liền lập tức hủy bỏ lệnh truy nã.”
Mọi đại khái, coi như miễn cưỡng hiểu nguyên nhân hậu quả. Tuy nhiên, họ cũng nàng một chuyện kỹ, nên đều ngầm hiểu, truy hỏi thêm.
Lữ thị gắp cho nàng một cái đùi gà lớn, “Thất Nguyệt, ăn đùi gà , con xem con ngoài một chuyến, gầy bao nhiêu!”
Mọi cũng phụ họa theo.
“Thất Nguyệt quả thật gầy chút ít, con mau bồi bổ cho béo lên, trông mới phúc khí. Giờ hôn sự của Tú Nhi biểu tỷ định , tiếp theo nên đến lượt con đấy!”
“ , ở tỉnh thành ít cao môn đại hộ, Thất Nguyệt ưu tú như , nhất định sẽ gả một nhà !”
…
Mộ Thất Nguyệt các trưởng bối đồng thanh bàn tán về chuyện đại sự cả đời của , cảm thấy chút thoải mái, vội vàng lái sang chuyện khác.
“À , phụ , đường từ Tây Quan trở về, ngang qua Thanh Thủy trấn, về làng một chuyến, căn nhà gỗ nhỏ bên bờ sông vẫn còn, mang theo tất cả công cụ giấy ngày xưa.”
Thật những công cụ vẫn luôn cất trong gian của Mộ Thất Nguyệt, chỉ là cơ hội lấy dùng, nên nàng mới tìm đại lý do .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-344-trong-thao-cuu-nghiep.html.]
Mộ Thiên Phú kinh ngạc, “Con mang những công cụ về, chẳng lẽ trọng thao cựu nghiệp, tiếp tục giấy ư?”
Mộ Thất Nguyệt gật đầu, “Chính là ý định đó. Trên đường về, nhặt bán vỏ cây đay gai, còn thu mua hai túi nguyên liệu sợi. Ngày mai cùng một chuyến đến nông trang ngoài thành, chuẩn cho việc giấy.”
Hai vị xong, chút kích động, “Thiên Phú, các ngươi còn giấy nữa ?”
Mộ Thiên Phú gật đầu.
“Trước ở trong thôn, Thất Nguyệt dạy chúng giấy. Giấy từ vỏ cây đay gai, vỏ lá dâu và vỏ cây gáo trắng như tuyết, mịn màng, còn hơn cả loại giấy vàng mà thư phòng bán!”
Mọi xong, lập tức phấn khích.
“Giấy của thư phòng bán đắt lắm, mười văn một tờ đấy!”
“Ôi chao, nếu chúng cũng thể giấy bán, chẳng thêm một con đường kiếm tiền ?”
“Vỏ cây gáo thì dễ tìm mà, núi Thu Hà nhiều! Ngày mai sẽ kiếm về cho các ngươi!” Tiểu Lữ Bình An .
Mộ Thất Nguyệt gật đầu, “Ừm, ngoài vỏ cây , lau sậy, rơm rạ, cỏ dại cũng thể giấy. Tuy nhiên, giấy từ cỏ sẽ thô ráp hơn, là loại dùng để vệ sinh , ở Thanh Thủy trấn bán một văn một tờ, ở tỉnh thành bán bao nhiêu.”
“Ôi chao, bán tiền là , đằng nào cũng từ cỏ dại, chẳng là biến phế thành bảo !”
Đại kích động đến mức nước bọt b.ắ.n tứ tung, ngờ cỏ dại còn thể giấy, ông đốt bao nhiêu ở nông trường …
“Quá trình giấy phức tạp lắm, phân công hợp tác.” Mộ Thiên Phú uống một ngụm ẩm họng, tiếp.
“Ngoài việc canh tác bình thường ở nông trường, lúc nông nhàn cứ thu thập nguyên liệu giấy, để phụ dẫn dắt các ngươi cùng xử lý nguyên liệu thô, tay nghề giấy của phụ khá lão luyện .”
Mộ Thiên Phú con gái khen ngợi, trong lòng thầm đắc ý, bề ngoài chỉ mỉm đồng ý.
Mèo Dịch Truyện
Mộ Thất Nguyệt suy nghĩ một lát, sắp xếp một việc.
“Ngày mai chúng tiên nông trường xem địa điểm, đào vài cái hồ ngâm nguyên liệu lớn. À , các ngươi hỏi thăm xem ở bán gạch, đến lúc xây hồ ngâm nguyên liệu sẽ cần ít gạch.”
Mọi đối với chuyện giấy đều vô cùng tích cực.
Mộ Thất Nguyệt bàn tán say sưa, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, các trưởng bối cuối cùng cũng giục hôn nữa .