Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 348: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:18:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trùng kiến Mộ Gia Thôn

 

Buổi trưa mặt trời ch.ói chang như lửa, nóng bốc lên ngùn ngụt.

 

Ngoài sân nắng gắt đến bỏng rát, lũ trẻ dùng bữa xong ở sân nô đùa, mà theo Tiểu Thiên thư phòng.

 

Mộ Thất Nguyệt cùng Thẩm phu nhân tản bộ hành lang, lũ trẻ trong thư phòng, đứa thì đ.á.n.h cờ, đứa thì sách, mấy cô bé đang luyện chữ.

 

Thẩm phu nhân kinh ngạc, vốn tưởng trẻ con thôn dã khó tránh khỏi nghịch ngợm, ngờ thư phòng chúng như biến thành khác, đứa nào đứa nấy đều nín thở tập trung.

 

Thói quen tuyệt đối ngày một ngày hai mà thể hình thành .

 

Lại tỉ mỉ quan sát cách bài trí trong thư phòng, chỉ thấy bốn chiếc bàn dài bằng gỗ bách xếp ngay ngắn, b.út mực giấy nghiên đều đủ cả, rõ ràng là một tư thục bố trí tinh xảo.

 

Thẩm phu nhân khẽ bước thư phòng, trông thấy ba tiểu nữ hài đang dáng luyện chữ. Đứa lớn nhất vận b.út như bay, nét chữ thanh tú, chỉnh tề, quả thực hề thua kém học t.ử lớp vỡ lòng Thanh Vân.

 

Phía bên , tiểu Nghiễn Thư đang cùng bé trai tên Tiểu Bảo đối dịch, quân đen quân trắng đan xen, hai ngưng thần tĩnh khí.

 

Thiếu niên tên Tiểu Thiên bên cửa sổ đang ôm cuốn 《Thiên Hạ Tạp Đàm》, đến nhập thần.

 

Thẩm phu nhân những đứa trẻ thần thái chuyên chú , trầm tư một lát : “Chừng một tuần nữa là đến kỳ nghỉ đồng áng, mỗi năm lúc đều sẽ tuyển chọn các môn đồng để khảo hạch.

 

Nếu nhà ngươi tư chất xuất chúng, lẽ thể bái nhập môn hạ của , chừng còn thể Thanh Vân Thư Viện.”

 

Mộ Thất Nguyệt , trong mắt chợt dâng lên vẻ vui mừng, ngờ cơ hội đến nhanh như !

 

Nàng vội hỏi chi tiết: “Thẩm phu nhân, ngày khảo hạch cụ thể là ngày nào ?”

 

“Ngày cụ thể vẫn định, đến khi đó sẽ báo cho các ngươi một hai ngày. Dạo cứ để bọn trẻ chăm chỉ ôn tập, đến lúc đề, sẽ bài ngay tại chỗ.”

 

“Chẳng khảo hạch những quy trình nào ạ?”

 

“Phạm vi khảo hạch là Tứ Thư Ngũ Kinh, khảo hạch căn bản tụng sách, của học sinh, tiện thể kiểm tra xem căn cơ về cầm kỳ thư họa .”

 

Hai trò chuyện, đến đình nhỏ cạnh hoa viên xuống.

 

Mộ Thất Nguyệt bảo Tiểu Hà bưng băng trấn quả t.ử lên.

 

Thẩm phu nhân nếm thử xong, khen ngớt lời: “Món băng trấn quả t.ử chua chua ngọt ngọt, hương vị vô cùng độc đáo, khác hẳn với loại thông thường.”

 

Mộ Thất Nguyệt : “Đây là cách chế biến nghiên cứu , bảo phòng bếp thử mấy , nay cuối cùng cũng hương vị đó .”

 

Thẩm phu nhân ngạc nhiên: “Không ngờ Mộ cô nương còn món ăn nữa ?”

 

“Ta vốn là ham ăn, thường ngày rảnh rỗi, thỉnh thoảng sẽ chút đồ ăn vặt.” Mộ Thất Nguyệt , đặt bát xuống, dặn dò Tiểu Hà bưng băng trấn quả t.ử cho bọn trẻ trong thư phòng, để chúng tỉnh táo hơn.

 

Tiểu Hà cầm khay, vội vàng về phía hậu bếp.

 

Hai uống băng trấn quả t.ử, hóng mát trò chuyện trong lương đình, thì tại Mộ gia thôn cách xa tám trăm dặm, một cảnh tượng bi thương đang diễn .

 

……

 

Thôn trưởng dẫn theo thôn dân phong trần mệt mỏi trở về đầu thôn, gốc cây đa cháy một nửa ở lối thôn, phóng tầm mắt xa.

 

Cố thổ từng khói bếp lượn lờ nay hóa thành một vùng đất cháy đen, trong khí vẫn còn tràn ngập mùi gỗ cháy khét lẹt.

 

Khi họ rời , ngọn lửa hung hãn và bọn lưu phỉ cầm đuốc hò reo ở đầu thôn vẫn còn hiện rõ mồn một trong tâm trí.

 

Giờ đây, ba tháng trở về cố thổ, chỉ còn tro tàn và tường đổ, cảnh tượng khiến mỗi thôn dân đều chìm đắm trong bi thương và kinh hãi.

 

Thôn dân bước những bước nặng nề như đổ chì, men theo con đường sỏi đá trong ký ức, từ từ thôn, mỗi bước chân đều cuốn theo những hạt tro bụi li ti.

 

Hai bên đường, những mái nhà tranh ngói cũ từng rải rác một cách trật tự giờ chỉ còn trơ những khung sườn đen sì, những cái khung sườn cũng còn, chỉ để một vệt cháy đen mặt đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-348.html.]

 

“Nghiệt chướng quá…” Một lão nhân phát tiếng run rẩy, “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống.

 

Các cụ già trong thôn đều quỳ gối từ đường cháy rụi mà than t.h.ả.m thiết, đó là biểu tượng truyền thừa của Mộ gia thôn từ đời sang đời khác.

 

16. Thôn trưởng thấy , nén sự bi phẫn trong lòng, lớn tiếng : “Các hương , chiến hỏa vô tình, suốt chặng đường về đây chúng thấy quá nhiều thôn xóm tàn phá, ngay cả Thanh Thủy trấn tường cao vững chắc cũng khó thoát khỏi tai ương!

 

Dù nhà cửa xưa của chúng còn, nhưng huyết mạch Mộ gia thôn vẫn còn! Chỉ cần con còn, thì gốc rễ của chúng vẫn còn!”

 

Mọi ông , lập tức ngừng .

 

17. “Các hương , hãy biến bi phẫn thành sức lực, chúng lập tức dọn dẹp thôn xóm, cùng trùng kiến từ đường Mộ gia thôn! Mỗi nhà mỗi hộ sẽ xây nhà mới!”

 

Mọi xong, trong lòng lập tức bừng bừng nhiệt huyết.

 

, chúng ít nhất còn mấy trăm lượng bạc để trùng kiến thôn xóm! Tốt hơn các thôn khác nhiều, đừng quá đau lòng, hãy bắt tay dọn dẹp những mảnh gỗ cháy đen ngay!”

 

! Cùng dọn dẹp!”

 

……

 

Nửa ngày trôi qua, bộ Mộ gia thôn trở nên trật tự.

 

Những thanh niên trai tráng cùng hợp sức khiêng những xà ngang cháy đen, các phụ nữ thì dùng bao bố, sọt chuẩn đường để đựng những mảnh vỡ, tro tàn, coi như rác rưởi đổ một chỗ đất trũng phía thôn.

 

Các cụ già và trẻ con tuổi thiếu niên trong thôn thì đốt lửa nấu cơm mái lều cỏ tạm bợ dựng ở đầu thôn.

 

Lại bảy tám tiểu cô nương cầm liềm, cắt cỏ tranh bãi cỏ ngoài đầu thôn, bó thành từng bó khiêng về đầu thôn, dùng để dựng lều cỏ tạm thời cho lớn.

 

Trùng kiến thôn xóm cần thời gian, mất một thời gian nữa mới thể ở trong nhà mới, đó, họ chỉ thể tập trung dựng lều tạm trú tại mảnh đất trống nhỏ ở đầu thôn .

 

Nơi sân phơi lúa tro bụi quá nhiều, ở thoải mái.

 

Đầu thôn trở thành nơi tạm trú của cả thôn, để tiết kiệm diện tích, nam nữ ở riêng, trẻ con và phụ nữ ở chung.

 

Hàng ngày, thôn trưởng thống nhất sắp xếp công việc, cả thôn cùng ăn cơm đại nồi.

 

Mèo Dịch Truyện

Cả thôn bận rộn suốt ba ngày, công việc dọn dẹp thôn xóm cuối cùng cũng tất. Ngoài việc dọn sạch những mảnh vụn mặt đất, họ còn đào bỏ lớp đất cháy đen bên , san phẳng dọn dẹp để lộ nền đất mới tinh.

 

Ba mươi bảy hộ trong thôn, mỗi nhà mỗi hộ đều xây nhà nền đất cũ của .

 

“Thôn trưởng, trong thôn vẫn còn ba hộ Mộ Thiên Phú, Mộ Thiên Quý và Nhị Cẩu trở về, nền đất nhà họ cũng dọn dẹp ?”

 

“Đương nhiên dọn sạch sẽ, cả thôn một diện mạo mới, tượng trưng cho sự tái sinh! Bằng cả thôn đều là nhà mới, giữa đó mấy mảnh đất đen cháy, mãi may mắn.”

 

“Vâng, mấy ngày nay chúng sẽ dọn sạch hết!”

 

“Aiz, đúng ! Cứ dọn sạch cho họ, qua một thời gian nữa họ trở về, cũng sẽ về xây nhà mới.”

 

Cả thôn, trừ nửa gốc cây đa cháy đen ở đầu thôn, còn thấy chút bóng dáng nào của sự cháy đen nữa.

 

18. “Các hương , giờ đây nền đất của cả thôn dọn dẹp xong, mấy ngày tới chúng sẽ lên núi đốn gỗ. Gỗ khi lột vỏ, dùng lửa nướng qua bề mặt, để một thời gian mới thể dùng .”

 

Sau khi thôn trưởng sắp xếp xong, các thanh niên trai tráng trong thôn đều lên núi đốn gỗ.

 

“Ngưu Đản, Thiết Trụ, các ngươi mang theo cuốc nhỏ và liềm theo chạy một chuyến lên sườn đồi phía .”

 

Thôn trưởng dẫn hai thiếu niên đến sườn đồi phía thôn, tìm đất sét và cỏ khô, chuẩn dùng phôi tường nhà đất.

 

“Thôn trưởng gia gia, tường đất vì trộn cỏ dại đất sét?”

 

“Thêm rơm rạ tường đất sẽ càng chắc chắn hơn, chỉ là bây giờ chúng rơm rạ, đành dùng cỏ khô thế.”

 

 

 

Loading...