Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 35: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:12:22
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Yến tiệc thôn

 

Hai đang chuyện, Tam thúc vội vàng bước .

 

“Nhị tẩu, thôn yến tiệc, nồi đủ dùng, mượn tạm cái nồi sắt lớn nhà tẩu, đợi yến tiệc xong sẽ mang trả .”

 

“Được thôi, cứ lấy .” Lữ thị đáp.

 

“Tam thúc, để con giúp .” Mộ Thất Nguyệt theo .

 

“Không cần cần, tự .”

 

Vào trong bếp, Mộ Thất Nguyệt khẽ hỏi, “Tam thúc, thấy cha con ở mỏ quặng ?”

 

Tam thúc lắc đầu, nhỏ: “Không thấy. Mỏ quặng là việc nặng nhọc, cha con , đến đó chứ?”

 

Mộ Thất Nguyệt ‘ồ’ một tiếng, chú ý thấy lòng bàn tay Tam thúc mọc đầy những vết chai dày cộm, còn hai ngón tay biến dạng, trông như đá đập.

 

Xem công việc ở mỏ quả thực cực nhọc.

 

“Mấy hôm cha con mỏ việc trả nợ, con còn tưởng ông thật sự .” Mộ Thất Nguyệt .

 

“Cha con cái đó, miệng chẳng lời nào thật thà, con đừng bận tâm đến ông !” Tam thúc xong, xách nồi sắt mất.

 

“Thất Nguyệt, lâu thấy bóng dáng cha con, hôm nay thôn tiệc, ông về ?”

 

Nghe nương , Mộ Thất Nguyệt nghi ngờ liệu nàng thấy gì .

 

“Con . Sao, nương nhớ cha ?”

 

Mèo Dịch Truyện

Lữ thị khẽ gõ đầu nàng, “Ta nhớ ông gì? Ta chỉ hỏi ông , nợ năm mươi lượng bạc nhiều đến thế?”

 

Mộ Thất Nguyệt thầm, nương rõ ràng là quan tâm cha, miệng vẫn chịu thừa nhận.

 

“Nương, cha đổi ?” Mộ Thất Nguyệt hỏi.

 

Nương thở dài một tiếng: “Thôi bỏ , ch.ó bỏ thói ăn phân. Cha con đời e là thể đổi !”

 

“Vậy chúng quản ông nữa, cứ sống cuộc sống của .” Mộ Thất Nguyệt , chợt nhớ một chuyện.

 

“À đúng , nương, con định sang xuân năm sẽ đưa Tiểu Thiên ba đứa chúng nó học.”

 

Lữ thị kinh ngạc: “Đi học? Tiền học phí ít ỏi gì, b.út mực giấy nghiên cũng đắt, thôn chúng chỉ đứa cháu trai nhỏ của thôn trưởng là đủ sức học thôi.”

 

“Không , tiền học phí chúng đủ sức chi trả. Con còn mời một vị về đây , dạy Tiểu Thiên bọn chúng khai tâm chữ, cùng xe bò của thôn trưởng, lát nữa sẽ đến.”

 

Lữ thị cứ nghĩ nàng chơi thôi, ngờ mời về !

 

“Ối chao, nhà nông chúng thế , mời nổi tư thục chứ, đó là kiểu cách của nhà giàu trong thành, chúng thể nào màu .”

 

“Yên tâm , con trong lòng tính toán cả.” Mộ Thất Nguyệt .

 

Nàng đầu gọi Tiểu Thiên .

 

“Tiểu Thiên, con chạy một chuyến, đưa mấy gói t.h.u.ố.c đến nhà Trương Liệp Hộ.”

 

“Dạ!” Tiểu Thiên nhận lấy gói t.h.u.ố.c, thoắt cái chạy khỏi cửa.

 

Lữ thị bóng lưng Tiểu Thiên chạy ngoài, chút do dự, “Thất Nguyệt, Tiểu Thiên mười tuổi mới học, liệu quá muộn ? Người khác năm sáu tuổi khai tâm, mười tuổi sắp tham gia thi đồng sinh .”

 

“Không muộn. Cho nó học sách, cũng chỉ là để thi cử. Đọc sách thể chữ tính toán, thư từ, ghi sổ sách, một trướng phòng, hoặc tự mở một tiệm buôn bán đều cả mà.”

 

Lữ thị xong trong lòng vui mừng.

 

Con trai bà thể trướng phòng! Bà đây nghĩ cũng dám nghĩ!

 

Trước đây bà chỉ mong, mấy đứa nhỏ đừng học thói c.ờ b.ạ.c của cha chúng là .

 

“Làm trướng phòng quá!” Lữ thị kích động đến rưng rưng nước mắt.

 

Hai trò chuyện một lúc, Lữ thị cảm thấy mệt mỏi, Thất Nguyệt đỡ bà về phòng nghỉ ngơi.

 

Đợi nương ngủ say, Mộ Thất Nguyệt về phòng nghỉ ngơi, tiện thể tính toán các khoản chi tiêu dạo , xem còn bao nhiêu tiền.

 

Trước đó bán hổ một trăm năm mươi lượng, chi tiêu cho việc mua sắm lớn hôm đó, cộng thêm trả tiền sính lễ, trả hết nợ trong thôn, cũng như tu sửa nhà cửa, còn một trăm lẻ hai lượng.

 

Sau đó trả tiền t.h.u.ố.c thang cho nương, tốn hai lượng, còn một trăm lượng.

 

Mộ Thất Nguyệt cảm thán: “Tiền quả thực bền, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, năm mươi lượng tiêu hết .”

 

Còn một trăm lượng, nhưng trong nhà còn nhiều chỗ cần tiêu tiền, tiền khám bệnh tiếp theo cho nương, cùng với các khoản chi phí học hành của Tiểu Thiên bọn chúng,

 

Ngoài nàng còn cải tạo môi trường sống, đồ nội thất chắc chắn tốn một khoản lớn, còn nhà xí, phòng tắm, tủ bếp, cái gì cũng cần tiền.

 

Lần đến huyện thành bán gấu đen, thu về một khoản một trăm năm mươi lượng bạc. Tính như , cộng thêm một trăm lượng đó, hiện tại nàng trong tay tổng cộng hai trăm năm mươi lượng bạc.

 

“A tỷ, a tỷ? Có tìm tỷ.”

 

Mộ Thất Nguyệt đang giường, hồi tưởng tình hình thu chi dạo , chợt Tiểu Từ gọi ngoài cửa.

 

“Ồ, đến ngay.”

 

Mộ Thất Nguyệt mở cửa, chút kinh ngạc.

 

“Sở Vân Chu? Xe bò của thôn trưởng cũng về ?”

 

“Về . Họ đưa đồ ăn đến sân phơi lúa , bảo đến đây tìm cô nương.” Sở Vân Chu , đ.á.n.h giá nhà của Mộ Thất Nguyệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-35.html.]

 

Hắn cảm thấy ngôi nhà cũng xập xệ khác mấy căn nhà cũ nát dột nát ở quê , khó mà tưởng tượng , gia cảnh nàng như mà còn chu cấp cho ba học.

 

“A tỷ! Vị công t.ử là ai ?” Tiểu Từ ngẩng đầu lên, chớp chớp đôi mắt to tròn tò mò .

 

“Đây là vị dạy học mời về, Sở sẽ chuyên dạy ba đứa các con sách chữ.”

 

“Oa, chúng con thể sách chữ !”

 

Tiểu Từ và Tiểu Bảo kinh ngạc Sở Vân Chu, hướng về phía chắp tay vái chào.

 

“Mộ Tiểu Bảo, bái kiến Sở !”

 

“Mộ Tiểu Từ, bái kiến Sở .”

 

“Ừm ừm, .” Sở Vân Chu chút gượng gạo.

 

 

Mấy đang trò chuyện, đến gọi họ qua sân phơi lúa, chuẩn dùng bữa.

 

Tiểu Thiên về, nhà mời một vị dạy học, trong lòng vui vẻ, ba em dẫn Sở về phía sân phơi lúa.

 

Mộ Thất Nguyệt về nhà gọi nương dậy, cùng ăn yến tiệc thôn.

 

Trên sân phơi lúa, kê mười hai chiếc bàn.

 

Trên bàn bày năm sáu đĩa thức ăn, đều là khẩu phần lớn.

 

Mộ Thất Nguyệt qua, thấy khá thịnh soạn.

 

Có thịt ba chỉ xào cay, giò heo hầm, xương heo hầm củ cải, sườn heo hầm khoai tây, thịt lát xào giá đỗ, khoai tây thái sợi xào giấm, hương thơm nức mũi, khiến nuốt nước bọt.

 

“Người già trẻ nhỏ phụ nữ bàn , bọn đàn ông chúng lát nữa hẵng từ từ ăn .”

 

Thôn trưởng lên tiếng, lũ trẻ ùn ùn bàn, các bà vợ bận rộn xới cơm, những bát cơm trắng tinh, đầy vun đưa đến tay con cái, đứa nào đứa nấy mặt mày vui vẻ hơn cả Tết.

 

Tiểu Thiên bọn họ mời Sở Vân Chu bàn, chung bàn với bọn trẻ con, ánh mắt đều đổ dồn về phía .

 

“Trước , đám đòi nợ ngày nào cũng đến cửa, hai lão gia bà lão sợ liên lụy, liền la hét đòi đoạn tuyệt quan hệ với nhị phòng! Bất chấp tất cả mà chạy về trấn nương nhờ nhà đại nhi t.ử, mấy năm trời về thôn!”

 

“Trước khi nhị phòng gặp nạn, hai lão hận thể đoạn tuyệt quan hệ, nay Thất Nguyệt tiền , sán tới bảo vệ, thật là vô sỉ!”

 

là vô sỉ!”

 

 

Đối mặt với lời lên án của dân làng, Trần thị lão mặt đen sì, chỉ thẳng từng mà mắng.

 

“Lũ chảu cứt côn các ngươi, thấy nhà chúng khá lên là chịu ! Một nhà chúng hảo hảo mà khi nào đoạn ? Đừng ở đây châm ngòi ly gián! Hai lão chúng và nhị phòng thiết đến mức nào !”

 

“Thật là từng một, ch.ó lo chuyện mèo!”

 

“Thất Nguyệt , đừng quản bọn họ dùng đạo đức trói buộc con, bạc con đổi lấy bằng cả cái mạng, cớ gì mang từ thiện? Xây học đường cả thôn đều lợi, thì ai cũng bỏ tiền , nhà nào mấy đứa trẻ học thì đóng bấy nhiêu phần tiền, như mới công bằng!”

 

Trần thị đoạn liền sải bước ba hai bước đến, kéo Thất Nguyệt và Lữ thị về nhà, “Đi , cơm cũng ăn , chúng về nhà thôi! Bữa cơm tính chúng hớ, còn chuyện xây học đường! Chúng tuyệt đối thể bỏ tiền nữa!”

 

Mộ Thất Nguyệt cạn lời.

 

Số tiền xây học đường vốn do nàng bỏ , mà là tiền đổi từ những con ngựa của bọn thổ phỉ, nhưng nguồn gốc tiền quang minh chính đại, thể rõ, cho nên thôn trưởng mới mượn danh nghĩa của nàng để chi tiền .

 

thì nàng mới bán một con hổ, chia nửa con gấu mù tiền, là giàu nhất trong thôn, nàng bỏ tiền là hợp tình hợp lý.

 

Chỉ là ngờ, a gia a nãi nhà nàng đột nhiên về chen ngang một cước, khiến chuyện trở nên phần khó xử.

 

“A nãi, đừng gây rối nữa, tiền con kiếm , con tự nguyện bỏ xây học đường, chuyện đối với nhà chúng cũng lợi. Sau Tiểu Thiên, Tiểu Bảo, Tiểu Từ, cả Hoa Nhi Quả Nhi nhà tam thúc đều thể học !” Thất Nguyệt khuyên nhủ a nãi nhà bằng lời lẽ ôn hòa.

 

Trần thị lĩnh tình, nha đầu Thất Nguyệt giờ đây cứng rắn , bà liền chọn quả hồng mềm để nắn.

 

đầu quát mắng Lữ thị: “Tức phụ lão nhị, chuyện ngươi rõ ràng một chút, nha đầu Thất Nguyệt tuổi còn nhỏ hiểu chuyện, ngươi nương cũng hiểu chuyện?

 

Tiền Thất Nguyệt kiếm đó cũng là tiền của nhà chúng ! A gia của con vẫn c.h.ế.t, nhà vẫn là ông định đoạt, mau ch.óng đưa tiền cho a gia con giữ gìn, xem ai còn dám tơ tưởng đến gia tài nhà chúng !”

 

Trần thị xong, liền nháy mắt hiệu cho lão phu nhà .

 

Mộ Đại Tùng tự nhiên hiểu ý của thê t.ử, nghĩ bụng nếu tiền tay lão, ít nhất cũng hai trăm lượng bạc! Vậy tiền vốn mua quan tài dưỡng lão chẳng ?

 

Thế là vội vàng : “Thất Nguyệt, chuyện a nãi con đúng! Quyên tiền xây học đường, chúng bỏ tiền oan uổng ! Tiểu Thiên bọn chúng sách, chúng cứ theo sách mà quyên là .”

 

Dân làng xong, đều chỉ trích hai lão già nhiều chuyện.

 

Tiền của Thất Nguyệt, nàng quyên thì quyên, bọn họ dựa cái gì mà đồng ý? Nhị phòng sớm phân gia ! Hai lão quản tiền của nhị phòng tiêu thế nào!

 

Thấy đông miệng tạp, dễ nắm thóp, Trần thị liền nghĩ cách kéo hai đứa phá gia chi t.ử về nhà , sẽ dạy dỗ cẩn thận, để chúng cái nhà rốt cuộc ai mới là định đoạt!

 

nha đầu Thất Nguyệt , cứng đầu c.h.ế.t tiệt, kéo nhúc nhích, còn dám cãi !

 

“A gia a nãi, nhị phòng chúng sớm phân gia , hai quyền can thiệp quyết định của chúng ! Chuyện xây học đường , con quyết định ! Hai ai cũng ngăn cản .” Thất Nguyệt kiên định bày tỏ quyết tâm của .

 

Hy vọng a gia a nãi đừng náo loạn nữa.

 

ai ngờ, nàng đ.á.n.h giá thấp mức độ đanh đá của a nãi nhà .

 

Lão bà thấy dùng cứng , liền vạ đất chịu dậy, lóc gào thét t.h.ả.m thiết.

 

“Ôi chao, phận của mà khổ thế ! Một đời vất vả, khó khăn lắm mới nuôi lớn mấy đứa con trai, cực khổ kiếm tiền cho chúng lập gia đình, mà đứa nào đứa nấy vợ con thì quên mất nương !”

 

 

 

Loading...