Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 350: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:18:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đại cữu nương tâm sự

 

Mặt trời ngả về tây.

 

Mộ Thất Nguyệt cất quần áo phơi, phát hiện Đại cữu nương một trong sân ngẩn , dường như tâm sự.

 

Một tia nắng xiên chiếu sân, kéo dài bóng của nàng, tay nàng nắm c.h.ặ.t một chiếc túi thơm phai màu.

 

Đó là món đồ thêu đầu tiên Hiếu Nhi may tặng nàng hồi nhỏ.

 

“Đại cữu nương, đang nghĩ gì ?” Mộ Thất Nguyệt nhẹ nhàng tới.

 

Đại cữu nương vội vàng lau mặt: “Chỉ là đột nhiên cảm thấy… lũ trẻ lớn nhanh quá.”

 

Nàng vuốt ve chữ “Phúc” xiêu vẹo chiếc túi thơm,

 

“Mới ngày nào còn bế trong lòng cho ăn cháo loãng, chớp mắt sắp tân nương t.ử .”

 

Đang chuyện, Hiếu Nhi ôm một gói đồ chạy đến: “Nương, vải Lương gia tặng, con may cho phụ một chiếc áo mới…”

 

Lời Hiếu Nhi dứt mẫu nàng ôm lòng.

 

Người phụ nữ vùi mặt vai con gái, ngửi thấy mùi hương hoa quế thoang thoảng từ mái tóc nàng, đó là hương nàng cố ý thoa sáng nay.

 

“Con bé ngốc, vải của hồi môn thể dùng …” Giọng Đại cữu nương nghèn nghẹn.

 

“Ngày mai nương đưa con đến tiệm vải mua lụa Hàng Châu mới nhất, may cho con mười hai tấm chăn bông…”

 

Lúc , Hiếu Nhi hiểu ý nghĩa của mười hai tấm chăn bông là gì, nàng chỉ cảm thấy nên quá tốn kém.

 

Nàng : “Nương, mười hai tấm nhiều quá, con hai tấm là , chuyện vui đôi!”

 

Trần thị ôm vai con gái, mà lệ vương: “Con bé ngốc, mười hai tấm chăn bông tượng trưng cho: “chăn hợp hoan”…”

 

 

Khi đêm khuya, Lữ Trưởng Bình trong chính đường lau chùi sính kim Lương gia đưa tới.

 

Ba mươi lạng bạc trắng tinh khiết lấp lánh ánh nến, đột nhiên với Trần thị đang trải giường:

 

“Nương t.ử, đợi đến ngày Hiếu Nhi xuất giá, cũng định cho nàng mười gánh của hồi môn, thể để khác coi thường .”

 

“Được , cũng ý !”

 

Tay nàng khựng , bóng cây lay động khung cửa sổ giấy.

 

Hai mươi năm thành hôn, nàng luôn cảm thấy thể sinh con trai là một sự thiếu sót lớn.

 

lúc bóng dáng phu quân in tường, Trần thị đột nhiên hiểu những thứ còn quan trọng hơn hương hỏa.

 

Sáng sớm hôm , Hiếu Nhi phát hiện gối thêm một gói vải xanh.

 

Mở xem, bên trong là đôi hoa tai vàng mà mẫu cất giữ nhiều năm, quấn cẩn thận bằng sợi chỉ đỏ để tránh thất lạc.

 

Ngoài song cửa truyền đến giọng thanh thoát của Thất Nguyệt: “Hiếu Nhi! Mau xem son phấn công t.ử Lương gia nhờ đưa tới!”

 

Hiếu Nhi nắm c.h.ặ.t đôi hoa tai vàng trong tay, khóe mắt nóng. Nàng hít một thật sâu, cẩn thận cất gói vải lòng, mới nhanh chân cửa sân.

 

Ngoài sân, Thất Nguyệt đang nâng một chiếc hộp sơn mài tinh xảo, ánh nắng chiếu lên hoa văn mẫu đơn mặt hộp lấp lánh.

 

“Lương công t.ử đặc biệt dặn dò tận tay giao cho đó.”

 

Mộ Thất Nguyệt , chớp mắt với nàng: “Nói là son phấn mới từ Tô Châu về, tên là ‘Túy Phù Dung’. Ta món đắt lắm đó!”

 

Hiếu Nhi nhận lấy chiếc hộp, đầu ngón tay chạm mặt sơn lạnh lẽo, trong lòng chút vui mừng, nhưng đồng thời chút lo lắng.

 

“Món son phấn quý giá thế , thể nhận! Vả ngày thường đều để mặt mộc, ít khi dùng son phấn, quá lãng phí , mau đưa trả cho , bảo mau mau đổi !”

 

Thất Nguyệt kinh ngạc : “Hiếu Nhi biểu tỷ, thật sự ? Cái còn tinh xảo hơn son phấn ở tiệm trấn Thanh Thủy nhiều!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-350.html.]

Hiếu Nhi chợt nhớ cuộc chuyện của cha mà nàng trộm đêm qua. Nàng vuốt ve hoa văn tinh xảo hộp sứ, khẽ : “ cái thật sự quá quý giá…”

 

Mộ Thất Nguyệt thấy nàng kiên quyết, đành giúp nàng chạy một chuyến.

 

Mang hộp son phấn đến tiệm hoành thánh, trả cho Tưởng Thiếu Khâm, và nhắn lời của Hiếu Nhi.

 

Nói rằng đồ quý giá như , nàng thể nhận, bảo mau ch.óng đổi , nếu nàng sẽ giận.

Mèo Dịch Truyện

 

Tưởng Thiếu Khâm đành thu hộp son phấn, dậy : “Thất Nguyệt, hãy đợi một lát, sẽ vài phần bánh chẻo cho mang về, Hiếu Nhi thích nhất là bánh chẻo nhân khoai môn.”

 

Mộ Thất Nguyệt nghĩ hai ngày nay nghỉ ngơi, dù cũng rảnh rỗi, liền đợi thêm một lát.

 

Tưởng Thiếu Khâm sợ nàng đợi lâu sẽ buồn chán, liền mang cho nàng một đĩa nhỏ đậu phộng luộc.

 

Mộ Thất Nguyệt trong tiệm hoành thánh, ăn đậu phộng.

 

Trong tiệm khá nhiều khách, Lương mẫu đang bận rộn trong bếp.

 

Phải rằng, tiệm hoành thánh nhà họ hương vị quả thật ngon, nên việc ăn luôn thuận lợi.

 

Lúc , một đôi vợ chồng trung niên mặt mày xám xịt dắt theo một bé gái bước tiệm, gọi một bát hoành thánh.

 

Khi bát hoành thánh nóng hổi bưng lên, họ chỉ nếm thử, nhưng đó nhường hết cho đứa trẻ ăn.

 

Đứa bé đói bụng vô cùng, bát hoành thánh còn nóng hổi, bé thổi phù phù ăn, căn bản đợi nguội.

 

“Phượng Nhi, con ăn chậm thôi, ai giành với con !” Người .

 

“Hừ! Ai , nếu phụ ở đây, nương dám giành đồ ăn trong bát của !” Cô bé tức tối .

 

Người phụ nữ mặt mày đầy vẻ ngượng ngùng, lẩm bẩm: “Con bé , bậy bạ gì ? Nương bao giờ giành đồ ăn trong bát con chứ?”

 

Người đàn ông mặt sa sầm, trừng mắt nàng một cái, lên tiếng.

 

Lúc , Lương mẫu bưng hai l.ồ.ng bánh bao hấp từ bếp , đặt lên bàn của đôi vợ chồng trung niên.

 

Nàng : “Hai vị là đầu đến tiệm chúng dùng bữa, để tỏ lòng hoan nghênh, hai l.ồ.ng bánh bao hấp xin tặng hai vị nếm thử, nếu chỗ nào hợp khẩu vị, xin cứ góp ý.”

 

Đôi vợ chồng trung niên đầu tiên ngây , vội vàng cảm ơn.

 

Mộ Thất Nguyệt thầm kinh ngạc.

 

Lương mẫu rõ ràng là tặng họ thức ăn, tìm một cái cớ, như đối phương sẽ mất mặt, thể no bụng.

 

Lương mẫu quả thật là một lương thiện, chu đáo và nghĩ cho khác, nghĩ rằng khi chung sống với Hiếu Nhi, nhất định sẽ khó nàng.

 

Không lâu , Tưởng Thiếu Khâm xách hộp đựng thức ăn , giao cho Mộ Thất Nguyệt.

 

“Thất Nguyệt, phiền mang về cho Hiếu Nhi, nếu nàng thích, sẽ gửi tặng nàng mỗi ngày.”

 

Mộ Thất Nguyệt nhận lấy hộp thức ăn, “Ta sẽ chuyển lời cho nàng. Huynh thật lòng.”

 

Theo phong tục, thời gian khi thành , hai gặp mặt, nhưng những đang yêu ngày ngày đều nhớ đến đối phương.

 

Việc chuyển lời , kỳ thực thể nhờ khác chạy việc, Lữ Hinh Nhi cũng thể chuyển lời, nhưng Đại cữu nương đặc biệt nhờ nàng giúp chạy vài chuyến.

 

Một là lo Lữ Hinh Nhi còn nhỏ dại, sai lời.

 

Hai là Thất Nguyệt giúp thăm dò nhân phẩm của Lương mẫu, xem giống như Triệu bà mối , là một bà chồng nhân hậu, chu đáo .

 

Sau chuyện tặng bánh chẻo , Mộ Thất Nguyệt thể thấy, Lương mẫu là một dễ hòa hợp.

 

Nàng trở về đó thành thật bẩm báo với Đại cữu nương, Đại cữu nương lúc mới an tâm đôi chút.

 

“Người phụ nữ , xuất giá là một cuộc đời mới, một học cách ở nhà khác, nếu gặp một bà chồng ác độc, cuộc đời coi như xong…”

 

Mộ Thất Nguyệt ôm cánh tay nàng, an ủi: “Sẽ , nếu thật sự gả mà cuộc sống chịu nổi, thì cứ trở về, cổng lớn nhà đẻ chúng vĩnh viễn rộng mở vì nàng!”

 

Đại cữu nương lời Thất Nguyệt , kinh ngạc vô cùng.

 

Nắm c.h.ặ.t t.a.y Thất Nguyệt, mà nước mắt lưng tròng: “Thất Nguyệt quả nhiên là một đứa trẻ nhất!”

Loading...