Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 361: --- Thu Hà Sơn Thượng Thế Ngoại Đào Nguyên

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:18:32
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ta dẫn đến một nơi!”

 

“Nơi nào?”

 

“Một nơi , đến đó sẽ rõ.”

 

Bàn tay ấm nóng của Lục Tinh Hòa nắm c.h.ặ.t cổ tay mảnh khảnh của nàng, hai thoăn thoắt xuyên qua rừng trúc.

 

Bên tai là tiếng gió vi vu và tiếng trúc xào xạc, đến cuối rừng trúc, là một vách đá cheo leo.

 

Mộ Thất Nguyệt hỏi, “Chàng dẫn ? Tiểu Thúy và Hinh nhi vẫn đang đợi ở sơn trang mà.”

 

“Trước khi thi hội kết thúc, sẽ đưa trở về.”

 

Lục Tinh Hòa đoạn, dắt nàng tiếp tục tiến lên, men theo phía vách đá một đoạn ngắn, tới một hang núi.

 

Hang núi ẩn , cửa động chỉ cao nửa , xung quanh mọc đầy cỏ dại, nếu kỹ thì căn bản thể phát hiện.

 

Lục Tinh Hòa gạt đám cỏ dại sang một bên, : “Từ hang núi qua.”

 

Mộ Thất Nguyệt theo y, cúi chui trong.

 

Hai luồn lách trong động, lâu liền đến lối ở đầu bên hang núi.

Mèo Dịch Truyện

 

“Chính là nơi !” Lục Tinh Hòa tăng nhanh bước chân, khỏi cửa động.

 

Bên ngoài cửa động, một tảng đá lớn ngang như bàn tay thần linh vươn , từ mép vách đá nhô tới, đỡ lấy một cây hải đường khô héo một nửa.

 

Trên cây, hoa hải đường đang nở rực rỡ, cánh hoa hồng phấn bay lượn khắp trời, nhuộm phiến đài đá xanh xám thành một mảng sương khói màu phi t.ử.

 

“Nơi thật !”

 

Mộ Thất Nguyệt gốc hải đường, như thể đang lạc một thế giới khác, hư hư thực thực.

 

Ngước mắt xa, muôn trùng núi non bỗng chốc thu bé .

 

“Chà, ngờ Thu Hà Sơn một chốn thế ngoại đào nguyên như !”

 

Mộ Thất Nguyệt kìm mà cảm thán.

 

“Ta là một nơi mà, đúng ?” Lục Tinh Hòa nàng, mặt hiện lên vẻ hân hoan khi trở chốn xưa.

 

“Phong cảnh , nơi hẻo lánh như , tìm thấy bằng cách nào?” Mộ Thất Nguyệt tựa gốc hải đường.

 

Lục Tinh Hòa bước tới cạnh nàng, hai đối diện cảnh sắc đỏ rực cả trời, vui vẻ.

 

“Thuở bé gửi gắm ở nhà ngoại tổ phụ, tuổi trẻ khí thịnh thường xuyên ẩu đả với khác, ít chịu đòn của phu t.ử.

 

Mỗi phạt xong, liền cùng Thẩm lén trốn khỏi học đường, chạy đến Thu Hà Sơn bắt chim chơi, tình cờ phát hiện hang núi .

 

Phiến đài đá xanh cô lập giữa vách đá , trở thành nơi tuyệt vời để chúng trốn học!”

 

“Không ngờ và Thẩm công t.ử là bạn học cũ, y trông vẻ trầm tĩnh, thật khó mà tưởng tượng y cùng chạy khắp núi đồi…” Mộ Thất Nguyệt .

 

“Hồi bé y cũng nghịch ngợm, mẫu y đột ngột qua đời, cả y liền trở nên trầm mặc ít .” Lục Tinh Hòa đoạn, phóng tầm mắt về phía xa, trong mắt phủ một tầng sương khói.

 

Mộ Thất Nguyệt tâm thần khẽ động, mơ hồ cảm thấy đó nhất định là một đoạn quá khứ bi thương, nàng truy hỏi thêm.

 

Chỉ là từ gian lấy hai bầu rượu, một đĩa đậu phộng rang, hai đối diện gió mà cạn chén.

 

Y uống cạn một bầu, vành mắt hoe đỏ.

 

Dưới đáy mắt tựa liệt t.ửu thiêu đốt, tựa ẩn chứa phong sương.

 

“Keng” một tiếng.

 

Y rút kiếm khỏi vỏ, mượn men say mà tùy ý múa kiếm theo gió.

 

Trong lúc lảo đảo, kiếm thế như cuồng loạn, y bào bay phấp phới như gió cát biên ải, miệng ngân nga khúc ca biên tái, tựa như tàn khúc phiêu đãng trong sa mạc cô yên.

 

Mộ Thất Nguyệt hiểu phương ngôn, nhưng cảm thấy khúc điệu như đao cắt.

 

Lúc như cô nhạn bi ai, lướt qua bầu trời thăm thẳm;

 

Lúc như thiết kỵ xông trận, chấn vỡ băng giá biên quan.

 

Từng tiếng từng tiếng đập mạnh l.ồ.ng n.g.ự.c, khiến trái tim nàng quặn đau.

 

Trong phút chốc hoảng hốt, mắt nàng hiện lên vô hình ảnh của y.

 

Khi xiềng xích gông cùm , tấm lưng thẳng tắp đầy quật cường; khi mưa đêm bôn tẩu, y bào vương m.á.u; khi sa trường vung thương, ngạo nghễ đạp đổ địch doanh…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-361-thu-ha-son-thuong-the-ngoai-dao-nguyen.html.]

 

Những mảnh ghép ký ức vỡ nát , giờ đây trùng lặp với bóng hình say múa trong gió, khiến thể phân biệt rốt cuộc là kiếm quang quá lạnh, chuyện xưa quá đau.

 

Mộ Thất Nguyệt bỗng dưng cảm thấy tim nhói đau.

 

Rốt cuộc y còn bao nhiêu vết thương ai , chỉ thể mượn rượu mà phong khô vách đá cheo leo ?

 

Ngân nga xong một khúc, y dường như dùng hết bộ sức lực, tựa cây tùng cổ thụ bên cạnh, thở hổn hển, nhưng vô cùng sảng khoái.

 

“Thật sảng khoái! Sảng khoái bao ——!”

 

Mộ Thất Nguyệt bước tới, đưa cho y một chiếc khăn tay lau mồ hôi, nhưng tay nàng y nắm c.h.ặ.t. Lực đạo nặng nhẹ, nhưng khiến nàng thể thoát .

 

Mộ Thất Nguyệt thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ lòng bàn tay y, nóng bỏng mà khô ráo, tựa như một đốm lửa giữa ngày đông, thiêu đốt khiến đầu ngón tay nàng tê dại.

 

Nàng theo bản năng rút tay về, y nắm c.h.ặ.t hơn.

 

“Thất Nguyệt…” Y khẽ gọi nàng, giọng khàn khàn, mùi tùng thơm ngát thanh khiết hòa cùng rượu nóng bỏng ập mặt nàng.

 

Mộ Thất Nguyệt ngẩng mắt, bắt gặp một đôi mắt rực lửa.

 

Cảm xúc cuộn trào trong mắt y quá đỗi nồng nhiệt, tựa như sóng lớn đè nén bấy lâu nay nay vỡ bờ, thể nào che giấu nữa.

 

Ánh mắt y từng tấc từng tấc khắc họa mày mắt nàng, cuối cùng dừng đôi môi nàng, khẽ khựng.

 

Không khí xung quanh dường như ngưng đọng, ngay cả gió cũng yên.

 

Mộ Thất Nguyệt chỉ cảm thấy cổ họng căng thẳng, đầu ngón tay vô thức cuộn , nhưng dám nhúc nhích, cũng dám dời tầm mắt.

 

Y từ từ cúi đầu, thở dần gần.

 

Ngay khoảnh khắc thở hai sắp hòa quyện, đột nhiên một trận gió núi thổi tới, cùng với tiếng chim lớn giật bay v.út khỏi vách đá, vỗ cánh bay lên trời cao.

 

Mộ Thất Nguyệt như tỉnh mộng, chợt lùi một bước, hoảng loạn rút tay về. Lòng bàn tay y bỗng chốc trống rỗng, đáy mắt thoáng qua một tia tối tăm, nhưng nhanh ý che lấp.

 

“Chạy gì ?” Y khẽ, giọng mang theo vài phần trêu tức, “Ta ăn thịt .”

 

Nàng má ửng hồng, cố gắng giữ bình tĩnh trừng mắt y một cái: “Trời còn sớm nữa, thi hội cũng nên kết thúc , chúng về thôi.”

 

Ánh mắt rực lửa của y vẫn dõi theo nàng rời: “Ngày mai sẽ đến cầu !”

 

Mộ Thất Nguyệt tim đập như trống, dám y nữa, bước nhanh rời . vài bước, kìm đầu ——

 

Y vẫn nguyên tại chỗ, khóe môi ngậm ý , ánh mắt rực sáng, tựa như sớm thấu tâm tư của nàng.

 

Gió nổi, hoa bay ngập trời.

 

Lòng nàng, loạn.

 

Khi trở về đến cửa sơn trang, nàng từ xa trông thấy Tiểu Thúy và Tương nhi đang bên xe ngựa của Thẩm phu nhân, thấp thỏm .

 

Mà Thẩm phu nhân đang cùng Trang chủ phu nhân từ biệt, hai dường như vô vàn chuyện để , vẫn ở cửa đó vui vẻ.

 

Cho đến khi Thẩm phu nhân thấy Mộ Thất Nguyệt từ bên ngoài trở về, bên cạnh còn thêm một nam t.ử dáng cao ráo, ánh mắt khỏi ngẩn .

 

Vội vàng mấy lời từ biệt với Trang chủ phu nhân, hối hả về phía xe ngựa của .

 

Mãi đến khi nàng gần đến xe ngựa, bên cạnh Mộ Thất Nguyệt, lập tức đại kinh thất sắc.

 

“Tinh Hà? Chàng về từ khi nào? Sao chẳng ghé nhà dùng ?”

 

Lục Tinh Hà tiến lên chắp tay hành lễ: “Đại tẩu!”

 

Thẩm phu nhân vội : “Ai da, đều là một nhà, hà tất đa lễ khách sáo thế! Phải , Thanh Trúc ở trong sơn trang ? Hai gặp ?”

 

Lục Tinh Hà gật đầu: “Ta nãy ở rừng trúc gặp y .”

 

Thẩm phu nhân nhắc rừng trúc, nhớ nãy rõ ràng nàng thấy Mộ Thất Nguyệt về phía rừng trúc, cứ ngỡ nàng sẽ một cuộc gặp gỡ hữu duyên với tiểu thúc, ngờ...

 

Nàng tủm tỉm hỏi: “Tinh Hà, quen Mộ cô nương ư?”

 

Lục Tinh Hà Mộ Thất Nguyệt, như thể tuyên bố chủ quyền, : “Ta định hai ngày nữa sẽ đến Mộ gia cầu .”

 

Tất cả những mặt đều kinh ngạc vô cùng!

 

“Cầu ?”

 

“Cầu với Thất Nguyệt tỷ?”

 

Sở Vân Chu bước khỏi cổng sơn trang, đúng lúc thấy tiếng kêu kinh ngạc của Lữ Hinh và Tiểu Thúy, cả sững tại chỗ.

 

 

 

Loading...