Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 53: --- Nỗi Tuyệt Vọng Của Các Cô Nương
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:12:43
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thất Nguyệt buộc một đầu dây thừng gốc cây hòe cổ thụ bên cạnh giếng, đó tự buộc một vòng quanh , để một đoạn dây dài.
Nói thì chậm, nhưng thực nàng thành một loạt động tác chỉ trong hai phút, nhanh ch.óng chui xuống giếng.
Quyết định cứu là một ý nghĩ chợt lóe lên.
Một là nàng qua cái giếng nước suối quá sâu, hai là bên trong giếng chật hẹp, hai chân chống thành giếng là thể giữ vững cơ thể, nàng tự tin thể cứu lên.
“Tiểu thư, cẩn thận đó!”
“Ôi chao, cô nương thật bụng! Mọi mau giúp kéo nàng lên !”
Mộ Thất Nguyệt nhảy xuống, nhấc cô nương định tự t.ử lên, thòng dây thừng nàng.
Mộ Thất Nguyệt ngước lên, cách đến miệng giếng chỉ chừng ba trượng, nàng dùng hai chân chống thành giếng, từ từ bò lên.
Hơn mười phía miệng giếng cũng nắm c.h.ặ.t dây thừng kéo lên, nhanh đưa lên .
“Khụ khụ khụ…” Cô nương định tự t.ử ho khan vài tiếng.
Rồi ôm lấy thể ướt đẫm của , nức nở , những khác thấy cũng theo đó mà rơi lệ.
Mộ Thất Nguyệt bò khỏi miệng giếng, thở hổn hển : “Nhiều thế bất chấp hiểm nguy tính mạng, cứu các ngươi thoát khỏi bể khổ, xem sắp tự do , các ngươi nghĩ quẩn đến chứ?”
Nàng đang mắng cô nương định tự t.ử, cũng là mắng cho tất cả những mặt ở đó .
Ai nấy đều cúi đầu, lặng lẽ rơi lệ.
“Ôi, đây cũng là chuyện bất đắc dĩ! Chỉ cần đường sống, chúng cũng chẳng tìm c.h.ế.t gì. danh tiết hủy hoại, nhà về , chốn dung , về sống thế nào đây?” Một cô nương lớn tuổi hơn lau nước mắt .
Mộ Thất Nguyệt dậy, vắt nhẹ nước y phục, bực bội : “Nhà về , thì tự lo liệu! Không gả thì gả, tự kiếm tiền tự tiêu. Nhân sinh vô khả năng, việc tề gia nội trợ chỉ là một trong các cách sống mà thôi!”
Chúng nhân xong, đều cảm thấy khó tin.
“Nữ t.ử chúng ngoài việc tề gia nội trợ, phụng dưỡng cha chồng, còn cách sống nào khác ư?”
“Không gả chồng, chỉ thể xuất gia ni cô mà thôi…”
“ đó, một cô nương thoát từ ổ thổ phỉ, cùng đường mạt lộ, lên núi xuất gia, nào ngờ đuổi nàng , nàng sạch sẽ, sợ ô uế chốn Phật môn trang nghiêm!”
“Chuyện , cũng từng qua, cuối cùng cô nương đường cùng, gieo xuống sông tự tận!”
“Ô… chúng cũng sẽ rơi kết cục như nàng ! Thân thể bất khiết như chúng , ngay cả nhà còn chê ghét, huống hồ là ngoài.”
…
Dường như tất cả đều chạm nỗi đau, ôm đầu rống.
Mộ Thất Nguyệt vốn định y phục sạch sẽ, nhưng thấy đau buồn đến thể tự thoát , trong đầu nàng chợt nảy vài ý nghĩ.
Thế là nàng : “Ai nữ t.ử dựa chính chỗ ? Ta chuẩn thành lập một Nữ t.ử công phường, chuyên thu nhận nữ t.ử việc, các ngươi nếu thêu thùa, trồng rau, hoặc là nuôi gà nuôi vịt, nông đều , cho dù cái gì cũng , cũng thể gia nhập công phường.
Ta sẽ sắp xếp thống nhất huấn luyện dạy các ngươi kỹ năng việc, dạy các ngươi tính toán chữ nghĩa, học thể tìm một công việc trong công phường, bao ăn ở, đợi đến khi công phường lợi nhuận còn nhận tiền công. Tự tay nuôi sống chính !”
Chúng nhân xong, trường im phăng phắc.
Ngay cả Tiểu Thúy cũng ngây .
“Tiểu thư, đời thật sự nơi như tiên cảnh ư?”
Cô nương cứu lên từ giếng, lập tức quỳ xuống dập đầu tạ Mộ Thất Nguyệt.
“Ân nhân, thêu thùa, xin hãy thu nhận!”
Các cô nương giải cứu mặt ở đó, cũng đồng loạt quỳ xuống dập đầu theo.
“Ân nhân, xin hãy thu nhận chúng !”
“Chúng cần tiền công, chỉ cầu một chốn dung là đủ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-53-noi-tuyet-vong-cua-cac-co-nuong.html.]
“Ta cũng cần tiền công, thể để tự tay kiếm miếng cơm, sống một cách đàng hoàng là !”
…
Mọi thi dập đầu, trán rỉ m.á.u, Mộ Thất Nguyệt vội vàng gọi dừng .
“Được ! Ta đồng ý với các ngươi! Mau dậy !”
Các cô nương dậy, thêm hai phụ nhân ngoài ba mươi tuổi đến quỳ xuống xin thu nhận.
“Ân nhân, cũng xin hãy thu nhận chúng ! Chúng cũng là thổ phỉ bắt lên đầu bếp! Ngoài việc nấu ăn, chúng còn sức khỏe phi thường, gì cũng !”
Mộ Thất Nguyệt ánh mắt khẩn cầu của hai vị đầu bếp , đành gật đầu, “Được! Cũng tính các ngươi một phần!”
Tiểu Thúy tới nhắc nhở: “Tiểu thư, hết hãy tìm chỗ y phục ! Kẻo cảm lạnh đấy!”
Mèo Dịch Truyện
Mộ Thất Nguyệt gật đầu, với cô nương định tự t.ử : “Ngươi cũng cùng , một bộ y phục sạch sẽ !”
Cô nương gật đầu.
“Đến chỗ ở cũ của chúng mà , trong phòng chúng y phục sạch sẽ, ở ngay phía xa.” Một vị đầu bếp dẫn đường cho họ.
“Được.” Mộ Thất Nguyệt theo.
Các cô nương khác cũng lũ lượt theo, sợ rằng vị chủ t.ử bụng như sẽ biến mất.
Vị đầu bếp lấy hai bộ y phục giặt sạch đưa cho họ.
Mộ Thất Nguyệt để lộ gian (túi trữ vật), nhận lấy y phục.
“Ân nhân, ạ.” Cô nương định tự t.ử cầm y phục sạch sẽ theo vị đầu bếp khỏi cửa, cẩn thận đóng cửa .
Mộ Thất Nguyệt khóa cửa, từ trong kho lấy một chiếc áo lót của mặc bên trong, mặc thêm y phục của vị đầu bếp.
Y phục rộng, cứ tạm mặc .
Nàng y phục xong bước , vây quanh.
Trong đó một cô nương từng trải, đưa một thỉnh cầu.
“Ân nhân, khi rời khỏi sơn trại, nha môn sẽ thông báo cho nhà đến nhận chúng , những cô nương ai nhận sẽ nha môn thống nhất an trí! Xin ân nhân hãy chủ cho chúng , chúng bán thanh lâu tiếp khách…”
“ đúng , xin ân nhân hãy chủ cho chúng !”
“Ân nhân màng hiểm nguy bản , xuống giếng cứu , chứng tỏ ân nhân thật lòng coi chúng là , nguyện ý cả đời theo hầu ân nhân, dù trâu ngựa cũng !”
“Ta cũng nguyện ý cả đời theo hầu ân nhân chủ t.ử! Xin ân nhân hãy chủ cho chúng !”
…
Đối diện với thỉnh cầu của , Mộ Thất Nguyệt vô cùng thấu hiểu.
Cũng vô cùng bội phục dũng khí cam chịu đẩy thanh lâu của các nàng, bèn gật đầu đồng ý thỉnh cầu của .
“Được, hãy để suy xét một chút.”
“Đa tạ ân nhân!”
Mộ Thất Nguyệt đầu với Tiểu Thúy: “Tiểu Thúy, ngươi dẫn các nàng ngoài cửa sơn trại đợi , hỏi Trần Bổ đầu.”
“Vâng, tiểu thư.” Tiểu Thúy tự động coi là nha của ân nhân.
Mọi cũng cung kính với nàng .
Mộ Thất Nguyệt thì vui vẻ thấy , dù quản lý mười mấy cũng khá tốn sức, Tiểu Thúy lanh lợi, trợ thủ cũng giúp ích nhiều.
Mộ Thất Nguyệt về phía kho hàng, chỉ thấy các nha sai từ chuồng ngựa của thổ phỉ dắt bảy tám chiếc xe ngựa chở hàng, lượt chất các vật tư tịch thu lên xe.
Bọn thổ phỉ chuyên những chuyện chặn đường cướ bóc, hẳn là trong sơn trại còn ít xe ngựa, Mộ Thất Nguyệt hỏi mượn bọn họ vài chiếc xe ngựa, đưa các cô nương xuống núi.