Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 54: Hộ Tống Xuống Núi ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:12:44
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Bổ đầu đang bận rộn thu gom vật tư.
Nghe Mộ Thất Nguyệt đến báo, nàng giải cứu những con tin vây khốn trong ổ cướp, và chuẩn đưa xuống núi, trong lòng y khỏi thầm vui mừng.
Vừa giúp y giải quyết phiền phức lớn là giải cứu con tin!
Huy động binh lực tốn kém để giải cứu một đám tàn hoa bại liễu, thể sánh với công việc béo bở là lục soát vật tư thổ phỉ chứ? Giờ đây trong túi y giấu riêng hơn mười tờ ngân phiếu !
Thế là y sảng khoái sắp xếp: “Mộ cô nương, sẽ sắp xếp trong vài ngày tới, hộ tống cô và các cô nương xuống núi.”
“Trần Bổ đầu, những cô nương giải cứu đó trực tiếp đưa họ về nhà ?” Mộ Thất Nguyệt dò hỏi.
“Không ! Theo quy định, những con tin giải cứu hết đưa về nha môn đăng ký, đó mới thông báo cho nhà đến nhận. Nếu nhà đến nhận, thì nha môn sẽ thống nhất an trí.”
Mộ Thất Nguyệt xong, khỏi thầm than thở.
Triều đại Thái An mà nàng xuyên đến , là một triều đại thật trong lịch sử, mà là một triều đại hư cấu, một quy tắc nàng từng thấy bao giờ.
Không ngờ cả cái kiểu thao tác trời đ.á.n.h như , nếu nhà của các cô nương chê bai đến nhận , chẳng các cô nương phát mại ?
E rằng đa các nàng sẽ đối mặt với cảnh thoát miệng sói, hang cọp.
Hèn chi khi các nàng giải cứu, hề niềm vui thoát hiểm mà tuyệt vọng đến thế.
“Trần Bổ đầu, theo lệ thường, những cô nương nhà đến nhận thì sẽ an trí ?” Mộ Thất Nguyệt tiếp tục dò hỏi.
“Người nhà nhận, thì tùy theo ý nguyện của các nàng, ai gả chồng thì do quan phủ thống nhất mai mối, ai gả chồng thì tìm cho họ một nghề mưu sinh để an trí thỏa đáng.”
“Nếu như các cô nương tự mưu sinh, thể thả họ tự do rời ?” Mộ Thất Nguyệt dò hỏi một nữa.
“Thông thường, nữ t.ử giải cứu về, đa đều chịu nổi sự chỉ trỏ của khác, nếu thả họ tự mưu sinh, chẳng khác nào để mặc họ tự sinh tự diệt, sẽ dễ gây họa loạn! Trừ phi nơi chốn rõ ràng, bằng vẫn do nha môn thống nhất an trí!”
Mộ Thất Nguyệt cạn lời.
Nói như , nữ t.ử nhà tiếp nhận, chỉ thể mặc cho bọn họ xử trí thôi .
“Ồ, hóa là .” Mộ Thất Nguyệt vẻ học nhiều điều.
“Mộ cô nương, nếu còn chuyện gì khác, sẽ sắp xếp hai nha sai, hết hộ tống các ngươi về nha môn.”
Trần Bổ đầu xong, dặn dò hai nha sai cùng Mộ Thất Nguyệt, đến chuồng ngựa dắt ba chiếc xe ngựa, đưa các cô nương về .
Ba chiếc xe ngựa đến cửa sơn trại.
Khi các cô nương lên xe ngựa, nha sai canh cửa kiểm đếm và ghi chép , mới cho phép họ xuống núi.
Trên đường , các cô nương lòng nặng trĩu, kìm hỏi Mộ Thất Nguyệt liệu nắm chắc việc đưa họ khỏi tay nha môn .
Mộ Thất Nguyệt nhíu c.h.ặ.t mày.
Nàng vốn cho rằng chỉ cần giải quyết vấn đề ăn ở và công việc cho các nàng là , nhưng sự tình hề đơn giản như .
“Vừa dò hỏi Trần Bổ đầu một chút, việc an trí con tin , phức tạp hơn nhiều so với tưởng.”
Mọi nàng , tưởng nàng khó mà lui, định quản họ nữa, nhất thời hoảng loạn, nước mắt chảy ròng.
“Việc đây?”
“Nếu phát mại thanh lâu, chúng chỉ còn đường c.h.ế.t mà thôi!”
“Ôi, chuyện dễ dàng chút nào, ngay cả nhà chúng cũng nguyện ý che chở, thì đừng khó ân nhân nữa.”
Mộ Thất Nguyệt bi quan như , mở miệng : “Chuyện , kỳ thực cách giải quyết đơn giản nhất, chính là nhà các ngươi thể mặt, đến nha môn nhận .”
“Người nhà e rằng sẽ chê mất mặt, chịu đến nhận, năm nay mười lăm tuổi, thể trong sạch, danh tiếng khó mà gả chồng ! Người nhà nhận về, mỗi năm còn nộp hai lạng bạc tiền thuế độc !”
“ đó! Nhà cũng nộp nổi khoản thuế độc đắt đỏ! Đợi đến khi mười chín tuổi quan phủ mai mối, những thể kén rể, mà còn sính lễ!”
Mộ Thất Nguyệt nghĩ đến khoản thuế độc !
Con gái mất danh tiếng gả chồng , thêm khoản thuế độc đắt đỏ hàng năm, khiến đa các gia đình nghèo khó bình thường lựa chọn từ bỏ đứa con gái .
Thật đáng bi ai và than thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-54-ho-tong-xuong-nui.html.]
Mộ Thất Nguyệt cũng cứu thế chủ.
Nàng vốn định mở một Nữ t.ử công phường, để và Tam thẩm của nàng phụ trách việc thêu thùa, dần dần mở rộng các nghiệp vụ khác, chỉ cần đủ nhân lực, việc gì cũng sẽ dễ dàng hơn.
Thế nên mới mở miệng đồng ý, giải quyết vấn đề công việc cho các nàng.
nàng ngờ, còn liên quan đến lợi ích của những khác nữa.
Mộ Thất Nguyệt thở dài một .
“Ta hỏi Trần Bổ đầu, việc an trí các ngươi liên quan đến hộ tịch và những vấn đề khác.
Ta vốn định lấy phận chủ công phường để thu nhận các ngươi, nhưng cũng . Trừ phi các ngươi nhập nô tịch, mới thể bỏ tiền mua về .”
Mọi trầm mặc.
Nhập nô tịch nghĩa là gì, trong lòng các nàng đều rõ.
Chúng nữ thanh lâu, một là ngày ngày tiếp khách, hai là vì một khi thanh lâu thì thành nô tịch, trở khó như lên trời.
Lúc , một cô nương trông khá hiểu lên tiếng.
“Vẫn còn một cách khác, đó là tự thuyết phục gia đình mặt, hết là nhận về, đó tìm một nha nhân giữ mồm giữ miệng chứng, để gia đình và ân nhân ký một tờ bạch khế.”
“Bán khế của chúng do ân nhân giữ, chúng sẽ việc chăm chỉ cho ân nhân, còn thuế độc hàng năm sẽ do ân nhân chi trả.”
“Cách ! Vừa giữ lương tịch cho chúng , giúp gia đình gánh vác gánh nặng thuế độc ! Con gái mang tiếng , chỉ cần ở nhà gây lời đàm tiếu là , tin rằng cha sẽ đồng ý!”
“Cách tuy là ! khó ân nhân quá, nhiều cô nương như , mỗi năm riêng tiền thuế độc thôi cũng mấy chục lượng bạc .”
“Ân nhân, chỉ cần ngài bằng lòng dung nạp , giữ lương tịch, nguyện cả đời trâu ngựa cho ngài, cần tiền công, chỉ cần giúp đóng thuế độc là !”
“ mỗi năm hai lượng bạc! Chẳng là một tiền nhỏ! Chúng thể để ân nhân tiêu tốn thêm nữa đây…”
Tất cả đều Mộ Thất Nguyệt, thôi.
Mèo Dịch Truyện
Trong xe im lặng lâu.
Mộ Thất Nguyệt suy nghĩ một phen, chút hiểu, “Thế nào là bạch khế?”
“Thông thường khế ước chia hai loại, một là bạch khế, hai bên khế ước mời một chứng, là thể tư tự ký kết bạch khế; loại là hồng khế, hồng khế là khế ước đóng dấu quan phủ, lưu ghi chép tại quan phủ, quan phủ bảo hộ và ràng buộc, còn nộp thuế khế.”
“À, là thế.” Mộ Thất Nguyệt cuối cùng cũng hiểu rõ.
Bạch khế, chính là khế ước do dân chúng tư tự ký kết, dựa sự ràng buộc lẫn giữa hai bên. Còn hồng khế là khế ước quan phủ ghi nhận, hiệu lực pháp lý.
Nói cách khác, những cô nương tư tự ký bán khế với nàng, giữ phận lương tịch để công cho nàng, chỉ cần nàng hàng năm thể các nàng nộp thuế độc , thì việc đều thỏa.
Mộ Thất Nguyệt cảm thấy cách vấn đề gì.
“Cứ theo cách ! Trong thời gian các ngươi ở nha môn, hãy tìm cách thuyết phục gia đình đến nhận lãnh, khi về nhà, hãy tìm một nha nhân đáng tin cậy đến Mộ Gia Thôn tìm , tên là Mộ Thất Nguyệt!”
“Vâng!”
Các cô nương thầm thở phào nhẹ nhõm.
Xe ngựa xóc nảy liên tục, khi xuống núi, đến quan đạo bằng phẳng, tốc độ di chuyển nhanh hơn nhiều.
Nửa canh giờ , cuối cùng cũng trở về trấn.
Các cô nương những con phố quen thuộc, lòng vô cùng xúc động.
Đã về ! Cuối cùng cũng về !
Mộ Thất Nguyệt cũng vui mừng theo.
Nàng chạy một chuyến về đây, tiền thưởng , tội danh cũng thể rửa sạch, đợi giải quyết xong vụ kiện sòng bạc, là thể dẫn tên cha khốn nạn về.
Lần trở về, gì cũng thể để chạy lung tung nữa, bắt ở nhà đàng hoàng giúp việc trả nợ.
Nếu dám chạy nữa, nàng khối cách đối phó với .