Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 55: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:12:45
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mộ Thiên Phú giao phó hậu sự

 

Sau khi chúng nữ xuống núi, một toán thổ phỉ mang xiềng xích chân tay đang chuẩn áp giải về trấn.

 

Lúc , đoàn xe của Mộ Thất Nguyệt về tới nha môn.

 

Nghe tin Ngưu Đầu Sơn tiễu phỉ thành công, quan lão gia đích đón.

 

“Ôi chao, Mộ cô nương quả nhiên thủ phi phàm! Lần Ngưu Đầu Sơn tiễu phỉ, nhờ cô nương dốc sức tương trợ a!”

 

Mộ Thất Nguyệt đáp: “Đâu , là đại nhân ngài túc trí đa mưu, trị lý phương, thể tiễu phỉ thành công, tất cả đều là công lao của đại nhân ngài!”

 

Một tràng nịnh hót, khiến tên quan ch.ó đó mừng rỡ khôn xiết.

 

Quả nhiên vung tay lên, : “Mộ cô nương vất vả , xin mời về nghỉ ngơi , đợi Trần bộ đầu trở về, trình báo chi tiết kết quả tiễu phỉ lên, nha môn sẽ thông báo cho các ngươi đến nhận tiền thưởng.”

 

Mộ Thất Nguyệt các cô nương lượt xuống xe, bước nha môn, thử dò hỏi: “Đại nhân, những cô nương sẽ an trí ?”

 

“Việc tự quy củ, cần Mộ cô nương bận tâm!”

 

Con cáo già , tinh ranh thật!

 

Mộ Thất Nguyệt thầm phỉ báng trong bụng, tiễn đưa các cô nương dẫn phòng tạm trú của nha môn.

 

Lúc nàng mới nhớ một chuyện khác.

 

“Vậy còn cha ? Cha thương tích trong , thể dẫn ngoài khám chữa ? Đến khi xét xử vụ án sòng bạc, chúng sẽ tùy theo lệnh mà đến!”

 

Quan lão gia hai tên nha sai hộ tống con tin trở về, giản lược kể tình hình tiễu phỉ núi, lập tức tâm trạng .

 

Thế là sảng khoái đồng ý.

 

“Được, bản quan cho phép! , hai ngày các ngươi ở y quán điều trị vết thương cho , rời khỏi Thanh Thủy trấn!”

 

Mộ Thất Nguyệt vội vàng đồng ý, “Vâng !”

 

Quan lão gia sai ngục, dẫn Mộ Thiên Phú .

 

Khi Mộ Thiên Phú khiêng , đầu bù tóc rối, hôn mê bất tỉnh, vết thương chỗ thâm đen, trông tình hình tệ.

 

“A cha? A cha?” Mộ Thất Nguyệt gọi vài tiếng, thấy hồi đáp, đành cõng lên.

 

“Đa tạ mấy vị quan gia.” Mộ Thất Nguyệt cảm ơn họ, đó cõng cha vội vàng chạy đến y quán.

 

Tuy rằng nàng mấy hảo cảm với tên cha , nhưng dù cũng là cốt nhục tình của nguyên chủ, thể thấy c.h.ế.t mà cứu.

 

Khi Mộ Thất Nguyệt đến y quán, Lý lang trung khám bệnh về, thấy nàng cõng là khách quen, vội vàng bảo nàng đặt xuống.

 

“Lý lang trung, mau giúp cha xem bệnh, đ.á.n.h một trận hôm qua, vết thương nhẹ.”

 

“Mau, đặt xuống thẳng.” Lý lang trung bảo nàng đưa một gian nhỏ trong y quán, bắt đầu chẩn trị.

 

Mèo Dịch Truyện

Ông kiểm tra vết thương, nhíu mày, “Hắn thương quá nặng, sốt cao, tối nay nhất định đây điều trị cho .”

 

Mộ Thất Nguyệt nhíu mày, sốt ?

 

Xem là vết thương nhiễm trùng.

 

Ở thời cổ đại t.h.u.ố.c tiêu viêm, cũng Lý lang trung khử trùng như thế nào, nàng hiểu y lý, cũng dám hỏi.

 

Nàng lấy bạc đưa cho Lý lang trung, “Đây là năm lượng bạc, xin ngài cố gắng hết sức cứu chữa.”

 

“Được!” Lý lang trung đồng ý.

 

Ông bắt đầu xử lý vết thương.

 

Quần áo cắt , Mộ Thất Nguyệt thấy vết thương m.á.u thịt be bét cha , tím đen, trông ghê rợn vô cùng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-55.html.]

“Mộ cô nương, cô vẫn nên tránh mặt , phần thịt thối ở vết thương khoét bỏ mới bôi t.h.u.ố.c . Người thường thấy cũng chịu nổi.” Lý lang trung lo lắng nàng thấy sẽ khó chịu.

 

“Thôi , sẽ ở ngoài bình phong, chuyện gì ngài cứ gọi .” Mộ Thất Nguyệt dặn dò một câu, bước ngoài.

 

Thời gian chờ đợi thật dài đằng đẵng, đặc biệt là ở thời cổ đại điện thoại di động và internet.

 

Mộ Thất Nguyệt đợi đến nỗi đói bụng, liền y quán rót một ly nước nóng, ăn vài miếng thịt khô, lót .

 

Một canh giờ , vết thương của cha nàng cuối cùng cũng xử lý xong, Lý lang trung châm vài mũi kim cho , mơ màng tỉnh .

 

Mộ Thiên Phú yếu ớt mở mắt, thấy con gái cạnh giường, đôi mắt đỏ hoe dặn dò hậu sự.

 

“Thất Nguyệt, cha thấy thái nãi , cha lẽ thật sự qua khỏi… Những năm nay, cha ít chuyện hồ đồ, cha với các con, với con!”

 

Mộ Thiên Phú sụt sịt lau nước mắt dặn dò hậu sự, “Cha thật sự hối hận a! Kiếp , nếu còn thể cha của các con, cha nhất định sẽ một cha …”

 

Mộ Thất Nguyệt kinh ngạc, nàng nãy rõ ràng hỏi Lý lang trung, xác nhận thoát khỏi nguy hiểm tính mạng mà.

 

Tên cha khốn nạn sụt sịt lau nước mắt dặn dò hậu sự, rốt cuộc là đây?

 

Mộ Thất Nguyệt chút cạn lời, “Cha, cần đợi kiếp , cha ngay bây giờ cơ hội cuộc đời !”

 

Mộ Thiên Phú thở dài một tiếng.

 

“Haizz, Thất Nguyệt, con cần an ủi cha nữa, thể của cha tự hiểu! Hai ngày nay cha cứ m.ô.n.g lung, mấy mơ thấy thái nãi cầm gậy đuổi đ.á.n.h cha… Giờ thể chuyện với con, chẳng qua cũng chỉ là hồi quang phản chiếu mà thôi.”

 

Mộ Thất Nguyệt đói bụng cồn cào, nhảm.

 

“Thôi , cha đừng suy nghĩ lung tung, hãy dưỡng thương cho . Hai ngày cha cứ ở y quán dưỡng thương cho , ở đây y công chăm sóc cha, đồ ăn cũng là các món d.ư.ợ.c thiện nấu cẩn thận, giúp vết thương mau lành.”

 

Thấy con gái định , Mộ Thiên Phú vội vàng kéo nàng , “Thất Nguyệt, con cứ ở tiễn cha một đoạn đường cuối … Cha một cô đơn đây chờ c.h.ế.t!”

 

Lý lang trung cầm một bộ t.h.u.ố.c dán bước , thấy lời Mộ Thiên Phú , chút buồn .

 

“Yên tâm , ngươi c.h.ế.t , chỉ cần ngươi phối hợp điều trị với chúng , đừng chạy lung tung, ăn bậy, dưỡng một thời gian, ngươi thể sống mạnh khỏe như rồng như hổ!”

 

Nghe Lý lang trung , Mộ Thiên Phú chút dám tin tai .

 

“Lý lang trung, ngài thật ? Ta thật sự sẽ c.h.ế.t ?”

 

“Đương nhiên, cha tự tìm c.h.ế.t thì sẽ c.h.ế.t! Mộ Thiên Phú, cảnh cáo cha đó, điều trị cho , đừng chạy lung tung! Lần còn như , tuyệt đối sẽ quản cha nữa!” Mộ Thất Nguyệt khi , dặn dò thêm một câu.

 

“Ai! Cha đều con! Nếu còn thể sống sót, cha nhất định sẽ cuộc đời!” Mộ Thiên Phú Lý lang trung c.h.ế.t , trong lòng khỏi vui mừng.

 

Hai ngày , trải nghiệm cảm giác cận kề cái c.h.ế.t, như thể qua địa phủ một chuyến, những chuyện trải qua từ nhỏ đến lớn, đều hiện rõ mồn một.

 

Hắn dường như hồn lìa khỏi xác, với tư cách là ngoài cuộc, xem nửa đời của , mới phát hiện bao nhiêu chuyện khốn nạn!

 

Một gia đình về, say sưa sống c.h.ế.t ở sòng bạc.

 

Sống ma!

 

Trong mơ còn thái nãi cầm gậy đuổi đ.á.n.h, mắng là đồ bất hiếu bất t.ử…

 

Mộ Thiên Phú hồn, trong lòng chút nghẹn ngào khó chịu.

 

Hắn bóng lưng con gái , trong lòng thầm cầu xin ông trời thể cho một cơ hội tẩy tâm cách diện, nửa đời sẽ bù đắp cho vợ con thật .

 

Mộ Thất Nguyệt dặn dò vài câu, “Lý lang trung, trọ ở khách điếm trong trấn, nếu việc gấp, phiền sai đến khách điếm báo cho một tiếng.”

 

“Được , cô cứ yên tâm mà , y quán chúng y công chăm sóc cha cô, đồ ăn cũng là các món d.ư.ợ.c thiện nấu kỹ càng, lợi cho việc hồi phục vết thương.”

 

Lý lang trung thấy nàng phong trần mệt mỏi, quần áo cũng vặn, hẳn là lúc ngoài quá vội vàng.

 

“Vậy thì đa tạ Lý lang trung!”

 

Mộ Thất Nguyệt rời y quán, về phía khách điếm duy nhất trong trấn.

 

 

 

Loading...