Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 58: --- Cha đã thay đổi rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:12:48
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lòng Mộ Thất Nguyệt dâng lên một xúc động khó tả, cái kẻ cha tệ bạc phạm nhiều lầm.

 

khoảnh khắc , như một cha thực sự, mặt con gái, nàng gánh vác thứ.

 

Mắt đầy tơ m.á.u, gương mặt phong trần đầy vẻ nỡ, bắt đầu dặn dò hậu sự.

 

"Thất Nguyệt, nếu cha còn nữa, con chăm sóc cho và các em con! Kiếp cha nhiều chuyện sai trái, dám xa cầu các con tha thứ, kiếp cha nhất định sẽ bù đắp thật cho các con!"

 

Nói xong, kìm che nửa mặt, oa oa lên, những giọt nước mắt hòa lẫn đau khổ và hối hận tràn từ kẽ ngón tay thô ráp của .

 

Mộ Thất Nguyệt chút động lòng.

 

"Cha, cha bình tĩnh . Kỳ thực vụ án mạng của Hổ gia, nha môn phán con vô tội, hạ độc c.h.ế.t, con hề hạ độc. Chẳng qua là vì đ.á.n.h thương nhiều như , nên bồi thường mười lượng bạc phí t.h.u.ố.c men."

 

Mộ Thiên Phú sửng sốt, chút dám tin.

 

"Con tự gánh chịu, nên mới bịa chuyện lừa cha đấy chứ? Sòng bạc xưa nay vẫn cấu kết với nha môn, thể thật sự dễ dàng bỏ qua cho con?"

 

"Vì con giúp nha môn tiễu phỉ, lập công lớn! Quan lớn mới đồng ý xử án công bằng." Mộ Thất Nguyệt giải thích.

 

"Thật ?" Mộ Thiên Phú kích động thôi.

 

"Đương nhiên là thật!" Mộ Thất Nguyệt .

 

Mộ Thiên Phú mừng đến phát , dùng giọng điệu trách móc : "Con nha đầu , ngay từ đầu rõ ràng hơn, cha sắp con hù c.h.ế.t !"

 

Mộ Thất Nguyệt , từ túi vải lấy gói bánh ngọt: "Cha, cha ăn bánh hoa quế , ngọt đó."

 

Mộ Thiên Phú bánh hoa quế trong tay nàng, kìm nuốt nước bọt, miệng : "Cha thích ăn đồ ngọt, con giữ mà ăn ."

 

Mộ Thất Nguyệt nhớ vài chuyện, nhắc nhở: "Cha, cha hãy tránh xa Trần Kiều Nương một chút, con nghi ngờ cái c.h.ế.t của Hổ gia, là do nàng bày !

 

Nàng tiên để cha nợ một khoản lớn, đó ép cha trả nợ, mượn tay con g.i.ế.c Hổ gia!"

 

Mộ Thiên Phú trong lòng hiểu rõ: "Trần Kiều Nương là tình nhân của Hổ gia ? Nàng g.i.ế.c Hổ gia?"

 

"Vì khi Hổ gia c.h.ế.t, sòng bạc sẽ thuộc về nàng !"

 

Mèo Dịch Truyện

Mộ Thiên Phú thật sự dám tin: "Cái nữ t.ử yếu đuối thích lả lơi , dã tâm lớn đến ?"

 

"Phía nàng hẳn chỗ dựa, cha đừng chọc đàn bà , thủ đoạn của nàng hiểm độc." Mộ Thất Nguyệt nhắc nhở.

 

"Cha cam đoan! Sau tuyệt đối đặt chân sòng bạc một bước nữa! Tuyệt đối tiếp xúc với nàng !" Mộ Thiên Phú trịnh trọng thề thốt.

 

"Cha nhất nên những gì ." Mộ Thất Nguyệt bình tĩnh .

 

Mộ Thiên Phú hì hì: "Con cứ xem cha thể hiện , nhất định sẽ khiến con thất vọng!"

 

Hai đang chuyện, Lý lang trung từ bên ngoài cầm một hộp t.h.u.ố.c bột bước : "Mộ Thiên Phú, đến lúc bôi t.h.u.ố.c ."

 

Mộ Thiên Phú đầu : "Thất Nguyệt, con ngoài , cha bôi t.h.u.ố.c . Vết thương lưng cha nhất định đáng sợ, con đừng thì hơn."

 

Mộ Thất Nguyệt ngoài hít thở, trong y quán một mùi t.h.u.ố.c bắc, hun đến nỗi nàng chút khó chịu.

 

"Ối, Thất Nguyệt ! Hóa con ở đây! Tìm con cả buổi !"

 

Nghe thấy giọng quen thuộc, nàng đầu. Nhìn thấy thôn trưởng và Cẩu Đản hai phong trần mệt mỏi tới.

 

"Thôn trưởng gia gia? Các đến đây?"

 

"Nghe con cùng của nha môn lên núi tiễu phỉ, mấy ngày về, con đều sốt ruột lắm !"

 

"Thất Nguyệt, con đến y quán thương ?" Cẩu Đản nàng từ xuống .

 

"Ta , là cha thương đang điều trị ở y quán." Mộ Thất Nguyệt chỉ chỉ y quán phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-58-cha-da-thay-doi-roi.html.]

 

"Thiên Phú thương? Có nghiêm trọng ?" Thôn trưởng vẻ mặt lo lắng.

 

"Giờ hơn nhiều , bôi t.h.u.ố.c thêm hai nữa, ngày mai sẽ về nhà từ từ tĩnh dưỡng."

 

"Cha con thương kiểu gì ? Lại bọn đòi nợ đ.á.n.h ?" Mộ Thất Nguyệt lặng lẽ gật đầu.

 

"Ôi chao, cái thằng Thiên Phú ! Bao giờ mới chịu ghi nhớ đây? Cứ loạn như nữa, e rằng tính mạng nhỏ cũng mất luôn !" Thôn trưởng vẻ mặt đau lòng vì 'giận sắt thành thép'.

 

Mộ Thất Nguyệt cúi đầu .

 

Cẩu Đản vỗ trán một cái: "Ồ, suýt nữa quên mất! Thím hai nướng mấy cái bánh trứng hành, bảo mang qua cho con."

 

Hắn từ túi vải lấy một gói đồ ăn đưa cho Thất Nguyệt.

 

Mộ Thất Nguyệt nhận lấy, mở ngửi ngửi: "Cái bánh hành thơm thật! Vẫn còn nóng hổi đó, đa tạ Cẩu Đản!"

 

Cẩu Đản cũng ngửi thấy mùi thơm , kìm nuốt nước bọt. Sáng ở nhà uống một bát cháo muối mới khỏi cửa, nhưng bây giờ đói .

 

Mộ Thất Nguyệt , lấy một cái bánh hành nhét tay : "Cẩu Đản, ngươi cũng ăn một chút , một ăn hết."

 

"Thôn trưởng, cũng lấy một cái ."

 

Thôn trưởng liên tục xua tay: "Không ăn ăn, thích ngửi mùi bánh hành, cái mùi đó... nồng quá!" Nói xong, chắp tay lưng, bước chậm y quán.

 

"Ưm, Thất Nguyệt, tài nấu nướng của con, thật sự tuyệt đỉnh! Ta bao giờ ăn cái bánh nào ngon như ! Lớp dầu , chậc chậc chậc, vì để cho con một món ngon, con thật sự bỏ ít vốn liếng nha!"

 

Cẩu Đản ăn đến mức mồm miệng dính đầy dầu, chuyện cũng õng ẹo.

 

Mộ Thất Nguyệt , đầu thấy Lý lang trung từ bình phong bước , vội vàng cất bánh : "Đi thôi, cùng xem cha ."

 

Bọn họ gọi cả ba thôn trưởng cùng bình phong, Mộ Thiên Phú bôi t.h.u.ố.c xong, phần cơ thể chỉ đắp một chiếc áo vải bông sợi gai mỏng.

 

"Thiên Phú ! Vết thương của ngươi đỡ hơn ?"

 

"Thôn trưởng? Các đến đây?" Mộ Thiên Phú vội vàng chống định dậy, thôn trưởng ngăn .

 

"Đừng động, đừng động, ngươi cứ sấp như đừng động, kẻo kéo vết thương, nứt thì !"

 

Mộ Thiên Phú đành sấp chuyện với bọn họ một lát.

 

"Thôn trưởng, đến để chợ phiên, việc cần ?" Mộ Thiên Phú hỏi.

 

"Còn tâm trí nào chợ phiên nữa chứ? Các ngươi đó thôi, nhà các ngươi hai nha dịch đến, ngày ngày đều canh gác ngoài cửa, sợ rằng cả nhà các ngươi bỏ trốn!" Thôn trưởng vẻ mặt sầu muộn.

 

"Cái gì?"

 

Mộ Thất Nguyệt và Mộ Thiên Phú kinh ngạc .

 

"Không , quan binh đến nhà chúng canh gác gì chứ? Kẻ mắc nợ là ! Bọn họ bắt đại lao ?" Mộ Thiên Phú vội vàng .

 

Hắn quá sốt ruột mà động đậy loạn xạ một chút, kéo vết thương lưng, đau đến mức nhe răng trợn mắt.

 

Mộ Thất Nguyệt trầm tư một lát, chợt hiểu .

 

"Bọn họ bắt cha, bọn họ là sợ cấu kết với thổ phỉ, đối phó với quan binh tiễu phỉ. Thật sự đáng ghét! Ta hảo tâm giúp bọn họ tiễu phỉ, bọn họ coi như phản tặc mà đề phòng!" Mộ Thất Nguyệt càng nghĩ càng bực bội.

 

"Thất Nguyệt, con còn cùng quan binh lên núi tiễu phỉ ?" Mộ Thiên Phú chấn động, bây giờ mới chuyện .

 

Vừa nãy Thất Nguyệt tiễu phỉ công, còn tưởng là nàng cùng thôn trưởng về huyện thành bán gấu, đường tiện thể g.i.ế.c mấy tên thổ phỉ.

 

"Phải đó, thì cha nghĩ, cha khỏi lao bằng cách nào?" Mộ Thất Nguyệt bĩu môi .

 

"Xem , là nha đầu Thất Nguyệt giúp bọn họ tiễu phỉ lập công! Quan lớn mới nương tay tha cho ngươi một !" Thôn trưởng .

 

 

 

Loading...