Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 69: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:12:59
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
--- Vui vẻ dọn về nhà mới ---
Lữ thị đồ nội thất mới lượt chuyển nhà, nụ mặt từng ngớt.
“Ôi, cái bàn bát tiên chậm một chút! Đừng hỏng nó.”
“Ôi, cái tủ quần áo cao thật… lớn thật! Có thể chứa nhiều đồ!”
…
Mộ Thất Nguyệt trong sân, hài lòng căn nhà ngói lớn mới xây , gạch xanh ngói biếc, cổ kính đầy thi vị.
Đây là kiểu tứ hợp viện, ngoài phòng khách ở phía Bắc và hai gian chính phòng, còn ba gian sương phòng ở hai bên Đông Tây.
Phòng chính của chủ nhà ở phía Bắc là nơi cha ở, gian chính phòng còn là phòng ngủ của hai em trai Tiểu Thiên và Tiểu Bảo, vì Tiểu Từ còn nhỏ, tạm thời ở cùng nàng trong sương phòng phía Tây.
Phía Đông còn hai gian sương phòng, lượt là thư phòng và phòng khách.
Mộ Thất Nguyệt một lượt từng phòng, đồ đạc trong nhà đầy đủ, rộng rãi sáng sủa, bài trí tuy hoa lệ nhưng toát lên vẻ cổ kính, tao nhã và thoải mái.
Trong lòng nàng vui sướng, “Cuối cùng cũng một ngôi nhà t.ử tế !”
Tiểu Thiên và Tiểu Bảo cũng đang tham quan phòng ngủ của , mong dọn ở ngay lập tức.
“Ta thích căn phòng .”
“Căn phòng rộng rãi, ngoài giường tầng, còn thể đặt tủ quần áo và bàn ghế.”
“Nương, tối nay chúng thể ở trong phòng mới ?”
Lữ thị lắc đầu, “Chưa , xem ngày lành tháng mới thể dọn ở.”
Lữ thị tìm trưởng thôn nhờ xem ngày, nhà ông một cuốn Hoàng lịch, nhiều chọn lựa, ba ngày một ngày lành thích hợp để dọn về nhà mới.
Thế là cả nhà bắt đầu chuẩn ráo riết, chuẩn dọn nhà mới ba ngày.
Ba ngày , tiệc tân gia.
Theo tiếng pháo nổ vang, thôn Mộ gia trở nên náo nhiệt.
Cả thôn đều , hôm nay nhà đầu tiên trong thôn ở nhà ngói lớn, sẽ dọn về nhà mới.
Người trong thôn nô nức đến chúc mừng, mang theo lễ vật, mua một tràng pháo mang đến, đốt ở cửa, tiếng pháo nổ vang lách tách, một màu đỏ rực phủ đầy đất.
“Thiên Phú, vui vẻ dọn về nhà mới, chúc mừng chúc mừng!”
“Thất Nguyệt, chúc mừng nha!”
…
Ngoài trong thôn, hai lão thợ ở hạ Hà thôn cũng đến chúc mừng, còn mang đến một tấm bình phong gỗ lê hoa chạm khắc quà mừng.
“Thất Nguyệt, chúc mừng chúc mừng!”
“Hai vị sư phụ mau mau mời …”
Mộ Thất Nguyệt cùng cha ở cửa đón khách, mời hai vị sư phụ , ngẩng đầu thấy một chiếc xe lừa vội vàng chạy tới.
“Tỷ, tỷ phu, chúc mừng chúc mừng nha! Được ở nhà lớn, thật !”
Một tràng sảng khoái quen thuộc, Mộ Thất Nguyệt còn kịp phản ứng, Tiểu Thiên và Tiểu Bảo đang chơi đùa ở bên cạnh phấn khích chạy đón.
“Cậu!”
“Cậu, đến !”
“Ối chao, Tiểu Thiên, Tiểu Bảo! Nửa năm gặp, các cháu đều lớn cao nha, ha ha ha ha…”
Mộ Thất Nguyệt đ.á.n.h giá vị trông tướng mạo đường đường , hình vạm vỡ, tính tình hào sảng, trông mũm mĩm một chút.
Cậu ôm Tiểu Bảo và Tiểu Thiên, ngẩng đầu thấy Mộ Thất Nguyệt tủm tỉm , khỏi mắt sáng rỡ.
“Nha đầu Thất Nguyệt, cuối cùng cũng mập một chút, mặt tròn trịa, một cái là phúc khí.”
“Cậu đùa , mau mau mời .” Mộ Thất Nguyệt chào hỏi.
Trong ký ức, vị của nàng là bán hàng rong đồ chiên, cuộc sống khá giả hơn nhà họ một chút, hai năm mẫu bệnh, liên tục mượn hai lạng bạc.
Lần đến, trả .
“ , mang một ít đồ chiên đến, vẫn còn xe lừa.” Cậu đến xe lừa gốc cây xách nửa bao tải đồ chiên.
“Tiểu Thiên, lấy cái mâm đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-69.html.]
Đợi Tiểu Thiên mang mâm đến, cẩn thận đổ đồ chiên trong túi , đậu phộng rang, hạt hướng dương, hạt bí.
“Tiểu Thiên, mau mang đãi bà con lối xóm, để ăn vặt, giải khuây.” Cậu , vui vẻ giao đồ chiên còn cho Mộ Thất Nguyệt.
Tiểu Thiên bưng một mâm đồ chiên, mời khắp trong và ngoài sân, “Nào nào nào, ăn chút hạt dưa, giải khuây .”
“Ối chao, còn hạt dưa nữa, cho một ít .”
Mọi đều vươn tay bốc một nắm, tủm tỉm nhấm nháp hạt dưa.
Một đám trẻ con vây quanh Mộ Thất Nguyệt, bảy mồm tám lưỡi la lối, thò tay bao tải trong tay nàng bốc một nắm đậu phộng hạt dưa đồ ăn vặt.
“Ôi, căn nhà mới xây thật rộng rãi!” Cậu ha ha theo những trong thôn, cùng tham quan nhà mới trong sân.
Tiểu Bảo dẫn đường cho , “Cậu ơi, và đại ca ở căn phòng , giường tầng, vui lắm!”
“Cậu ơi, nhà chúng cái nhà xí thần kỳ, dẫn xem!”
Tham quan một vòng nhà mới, Tiểu Bảo đặc biệt giới thiệu cho về nhà xí kiểu mới độc nhất vô nhị của nhà .
Cậu thử xong, tấm tắc khen ngợi!
“Cái nhà xí quả nhiên thần kỳ! Hoàn mùi, sạch sẽ rộng rãi, thể đặt cả một bồn tắm!”
Họ còn tham quan nhà bếp.
Khác với nhà bếp truyền thống, nhà bếp ngoài bếp đôi lớn, còn tủ bếp kiểu mới, tủ treo tường, kệ đựng đồ, kệ để bát đĩa, sắp xếp gọn gàng và tiện lợi.
“Chà, cái nhà bếp tồi nha!” Cậu ngớt lời khen ngợi.
“Tủ bếp, tủ treo tường đều cửa đóng , tối còn sợ chuột nữa !”
“Oa, thơm quá!” Tiểu Bảo ngửi thấy mùi thức ăn trong bếp, khỏi chảy nước miếng.
Mấy vị đại thúc tài nấu ăn trong thôn đang bận rộn trong bếp, bếp một nồi dầu nóng hổi, đang chiên chả viên củ sen.
Một nồi khác đang hấp ba tầng l.ồ.ng hấp, đầy ắp những chiếc bánh bao bột trắng phau.
Bên cạnh còn một vị đầu bếp đại thúc đang mổ một con cá mè lớn, ai nấy đều bận rộn ngớt.
Tiểu Bảo nhân lúc lớn để ý, lén lút lấy hai viên chả củ sen chiên chín nhét miệng.
Cắn một miếng, thơm lừng cả miệng.
Hương vị ngọt ngào của củ sen hòa quyện với mùi thịt đậm đà, khiến nhai vài cái, nôn nóng nuốt xuống.
Mộ Thất Nguyệt chia xong đồ chiên trong bao tải, đó gọi giúp bày bàn, bày khắp trong và ngoài sân, tổng cộng hơn mười bàn.
Lúc , hai chiếc xe ngựa lớn vội vàng chạy tới, dừng cách cửa nhà Mộ Thất Nguyệt một quãng.
Mọi đều đầu .
“Ối chao, hai chiếc xe ngựa lớn, mau xem, là ai đến ?”
“Là ông bà của Thất Nguyệt ?”
“Không ! Xe ngựa của ông bà nàng lớn đến thế!”
“Vậy thì là ai chứ?”
…
Mọi đều ngẩng đầu mong ngóng, cuối cùng rèm xe vén lên, chỉ thấy một đám cô nương ăn mặc xinh bước xuống xe.
“Ối chao, những cô nương là ai ?”
“Không , trông lạ mặt quá!”
“Cái các ngươi chứ gì? Đây là những nữ công mà Thất Nguyệt mời ở trấn đó!”
Mèo Dịch Truyện
“Nữ công? Làm gì ?”
“Hai tháng , Thất Nguyệt thuê một căn nhà sân ở trấn, là đào tạo công nhân, tìm dạy họ thêu thùa, đồ thủ công các thứ.”
“Ồ? Sao từng qua?”
“Lúc đó chỉ lo xem Thất Nguyệt xây nhà ngói lớn thôi, chuyện nhiều .”
“Ối chao, mười mấy cô nương lận đó, nàng thuê nhiều nữ công như , riêng tiền công mỗi tháng là một khoản lớn !”
“Chậc chậc chậc! Thất Nguyệt, thật lợi hại!”
17_Mộ Thất Nguyệt thấy các cô nương đều đến, cảm thấy bất ngờ, đón lên, “Tiểu Thúy, các ngươi đến đây hết ?”