Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 70: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:13:00
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
--- Lễ vật mừng tân gia của các cô nương ---
“Chúng nhà dọn về nhà mới, đặc biệt đến giúp một tay.” Tiểu Thúy xắn tay áo tìm việc.
Mộ Thất Nguyệt dáng vẻ của nàng chọc , “Tiểu Thúy, cần gì , trong thôn ít bà con đến giúp , cũng chẳng còn việc gì để , các ngươi mau xuống ăn hạt dưa, chuyện phiếm .”
“Đông gia, đây là một bức thêu mà chúng vội vàng thành suốt đêm, xin tặng lễ vật tân gia, mong đừng chê.” Cẩm Tú hai tay dâng lên một cuộn tranh.
“Mọi lòng .” Mộ Thất Nguyệt nhận lấy cuộn tranh, từ từ mở .
Một bức thêu cảnh sông núi gấm vóc, hùng vĩ tráng lệ, sống động như thật, tuy chỉ rộng một mét nhưng chỉ trong một ngày một đêm mà thêu đến trình độ , đủ thấy họ dụng tâm đến mức nào.
“Tác phẩm quá, tay nghề thêu của các ngươi tinh tiến ít !” Mộ Thất Nguyệt khỏi khen ngợi.
“Đâu , chúng chỉ tham gia phần thêu sông nước, phần lớn đều do Cẩm Hoa tỷ tự tay thêu.” Tiểu Thúy thành thật .
“Các ngươi đều thể hiện , trình độ thể nhận đơn hàng .” Mộ Thất Nguyệt trong lòng vui vẻ.
Những cô nương là do nàng cứu thoát khỏi hang ổ thổ phỉ ở Ngưu Đầu Sơn cách đây hơn hai tháng, tổng cộng mười hai đều ký văn khế bán với nàng.
Dạo đó nàng bận rộn việc xây nhà cho gia đình, ít khi trấn, chỉ để mười lượng bạc cho Tiểu Thúy, bảo các nàng tìm một căn nhà thuê ở trấn để tạm thời trú ngụ, để một vật tư sinh hoạt để các nàng an trí.
Nàng dặn dò để cô nương Cẩm Hoa, tài thêu thùa giỏi nhất trong họ, sư phụ, dạy công việc thêu thùa.
Các nàng ngày đêm chăm chỉ luyện tập, hai tháng, xem ai nấy đều học khá.
“Bức tranh thế , giờ cứ treo lên , cho cùng chiêm ngưỡng.” Mộ Thất Nguyệt vui vẻ cầm bức tranh về phía phòng khách.
“Tiểu Thúy, chúng cũng tham quan nhà mới của Đông gia .” Các nàng nhao nhao tò mò theo .
Một nhóm cô nương theo Thất Nguyệt sân, vô cùng bắt mắt, đặc biệt là mấy thiếu niên trong thôn, đến đỏ bừng mặt.
“Cẩu Đản, các nàng là ai ? Sao đây từng gặp?”
“Không , lẽ là bà con nhà Thất Nguyệt chăng?”
“Bà con nào mà lắm con gái đến thế?”
“Để lát nữa hỏi xem.”
“Cô nương mặc y phục màu lục trông nhất!”
“Không , cô nương mặc y phục màu hồng mới !”
“Ta thấy cô nàng mập mập bên cạnh trông thuận mắt nhất.”
…
Các cô nương dường như cũng đang bàn tán về , tức thì chột cúi đầu, mặt đỏ bừng.
“Tiểu Thúy, đây? Mọi đều chằm chằm chúng …”
“Ôi chao, thế chúng theo !”
“Họ chuyện của chúng …”
“Đừng bậy, mau phòng khách lánh .”
Mèo Dịch Truyện
Các cô nương cúi đầu, bước những bước nhỏ vụn theo Mộ Thất Nguyệt.
Mộ Thất Nguyệt vui vẻ phía , để ý đến phản ứng của các cô nương, nàng giơ bức thêu đó lên, treo ở vị trí bắt mắt nhất trong phòng khách.
“Thế nào? Bức thêu treo lên ?”
Nàng hài lòng vỗ tay, hỏi các cô nương.
Lúc mới phát hiện sắc mặt các nàng , khỏi nhíu mày, “Tiểu Thúy, các ?”
“Tiểu… Tiểu thư, đều chằm chằm chúng , họ chuyện của chúng …”
Mộ Thất Nguyệt xong, lúc mới hiểu , thì là vì chuyện !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-70.html.]
“Đừng lo lắng, thấy các xinh nên mới thêm vài , ý gì khác .”
“Thật ư?” Tiểu Thúy trợn tròn mắt hỏi.
“Tự nhiên là thật!” Mộ Thất Nguyệt .
Mặc dù Thất Nguyệt , nhưng trong lòng vẫn thể thả lỏng, ai nấy đều vẻ khá rụt rè.
“Hay là phòng tham quan .” Mộ Thất Nguyệt đưa một gợi ý.
“Được thôi!” Mọi đều ước gì thể trốn trong phòng.
Thất Nguyệt dẫn các nàng đến sương phòng phía Tây, “Tiểu và ở phòng , con bé còn nhỏ, dám ngủ một .”
“Ôi, giường của các ngươi còn là giường đôi, thật đặc biệt!” Mọi phát hiện giường tầng, tức thì thấy lạ lùng.
“Đây là giường tầng, tầng hẹp dành cho trẻ con ngủ, tiểu ngủ tầng , ngủ tầng .” Mộ Thất Nguyệt .
“Tiểu ngủ ở , cao như , sợ ngã xuống giường ?”
“Không sợ, đây lan can , ngã .”
“Giường tầng thật , tiết kiệm gian vui, trẻ con thích nhất là leo trèo lên xuống!”
Mọi ríu rít trò chuyện.
Mộ Thất Nguyệt gọi Cẩm Hoa ngoài cửa, hai riêng tư trò chuyện về tình hình học thêu của các cô nương.
“Cẩm Hoa, học hai tháng , tình hình thế nào?”
“Đông gia, hai tháng qua, nô tỳ quả thực phát hiện hai mầm non , Tiểu Thúy và Lan Nhi thiên phú, những khác công việc kim chỉ bình thường thì tạm , nhưng thể một thành sản phẩm thêu.” Cẩm Hoa thành thật bẩm báo.
“Ừm, mỗi sở trường riêng, thể miễn cưỡng.” Mộ Thất Nguyệt gật đầu.
“Còn hai cô nương Hân Nhi và Linh Nhi thì hứng thú với việc cắt may, cắt vải, quần áo, đều thể tự thành, mũi kim cũng tỉ mỉ, chỉ là chậm một chút.
Những còn thì mấy, đặc biệt là hai đầu bếp , kim thêu còn cầm vững, các nàng vẫn thích cầm muỗng xào nấu hơn.” Cẩm Hoa bất đắc dĩ.
Mộ Thất Nguyệt cũng theo, “Không , lát nữa tìm Tiểu Thúy, con bé chữ, các cùng sắp xếp , ghi thống nhất phẩm tính, sở trường, thông tin cá nhân của tất cả các cô nương xuống, giao cho .
Để lát nữa tiện dựa sở trường của các nàng mà sắp xếp công việc phù hợp cho các nàng .”
“Vâng! Đông gia!” Cẩm Hoa gật đầu đồng ý.
Cẩm Hoa là trầm nhất trong các nàng.
Nàng vốn là ở huyện bên cạnh gả qua, gả cho một thương nhân khởi nghiệp từ việc bán hàng ở trấn. Kết hôn hai năm con nên nhà chồng ghét bỏ, tướng công nạp , liền chẳng còn quan tâm đến sống c.h.ế.t của nàng.
Nàng dựa việc đồ thêu, may vá quần áo để dành dụm chút tiền sống qua ngày, cùng hàng xóm ngoài thành đào rau rừng thì sơn phỉ bắt .
Ngày cứu, nàng tự còn nơi nào để , tuyệt vọng nhảy giếng, Mộ Thất Nguyệt cứu về.
Sau Mộ Thất Nguyệt còn cùng nhà chồng nàng ký văn khế bán , bỏ năm lượng bạc mua nàng về.
Giờ đây đối với Cẩm Hoa, Mộ Thất Nguyệt là ân nhân, là chủ t.ử, cùng gọi nàng một tiếng ‘Đông gia’.
“Khi ở đây, và Tiểu Thúy hãy lo liệu nhiều hơn, quản lý , đợi khi sắp xếp thỏa bên , sẽ đến quan phủ hỏi về việc thành lập Xưởng thủ công nữ giới.” Mộ Thất Nguyệt dặn dò.
Hai trò chuyện một lúc, Tiểu Thiên đến gọi Thất Nguyệt, nhà bếp tìm nàng việc.
“Cẩm Hoa, các cứ trong phòng , đến nhà bếp xem .”
“Đông gia, nếu công việc gì cần chúng nô tỳ , cứ việc sai bảo.” Cẩm Hoa cung kính .
“Ừm, , việc gì sẽ gọi các .” Mộ Thất Nguyệt cùng Tiểu Thiên đến nhà bếp.
Trên đường, Tiểu Thiên tò mò đầu một cái, thấy vị tỷ tỷ nhà, lúc mới hỏi: “A tỷ, mấy cô nương đó là bà con nhà nào ? Sao từng thấy?”
“Họ bà con, là nữ công mời về việc, qua một thời gian nữa sẽ rõ.” Mộ Thất Nguyệt xong, vội vã về phía nhà bếp.