Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 71: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:13:01
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thất Nguyệt đến nhà bếp, Lục thúc, phụ trách nấu ăn trong bếp, chuẩn xong các món, hỏi nàng bắt đầu dọn món khai tiệc ?
“Sáu món ăn một canh, hai món chính, đủ hết ?”
“Đủ , đều ở đây cả.”
Mộ Thất Nguyệt xem xét các món ăn.
Chân giò hầm xá xíu, gà hầm nấm hương, thịt ba chỉ xào tỏi, cá kho, thịt kho tàu, rau lang xào, canh xương heo đậu nành.
Món chính là cơm gạo trắng và bánh màn thầu hấp, cũng chuẩn đầy đủ.
Mộ Thất Nguyệt gật đầu, “Vậy thì sắp xếp dọn món, chuẩn khai tiệc!”
Lữ thị dẫn các phu nhân trong thôn giúp dọn món.
“Khai tiệc , kính mời các vị hương an tọa!”
“Xin mời thôn trưởng bàn.”
Mộ Thiên Phú và Mộ Thiên Quý mời khách chỗ .
Các hương lượt bàn, ông bà, chú bác trong nhà cũng kín một bàn, Mộ Thất Nguyệt gọi các cô nương ăn cơm.
“Tiểu Thúy, Cẩm Hoa, ăn cơm thôi.”
Các cô nương bước , cùng bàn với Mộ Thất Nguyệt, mười ba chen chúc cũng đủ chỗ.
“Chao ôi, cơm canh thật là thịnh soạn!”
“Thời buổi , mấy nhà mới ăn cơm gạo trắng và thịt mỡ! Đông gia quả là hào phóng, bày cả một bàn tiệc thịnh soạn thế !”
“Nào nào, ăn trò chuyện, món ăn nguội sẽ ngon nữa .” Mộ Thất Nguyệt tươi chào hỏi.
“Món thịt kho tàu trông thật ngon mắt! Mọi mau nếm thử .”
“Ừm, món nấu thật ngon, nguyên liệu, lửa, và kỹ năng thái đều tuyệt!” Thẩm đầu bếp khen ngợi.
“Món ăn nào Thẩm đầu bếp khen, nhất định nếm thử!”
“Khà khà…”
…
Cả sân tràn ngập tiếng vui vẻ, yến tiệc kéo dài nửa canh giờ mới dần tản .
Các cô nương ăn no nê, tay chân thoăn thoắt dọn dẹp bát đũa, cùng các phu nhân trong thôn giúp rửa chén.
Các cô nương bận rộn trong sân, mấy thanh niên trong thôn thì tán gẫu gốc cây hòe ở cổng, thỉnh thoảng liếc sân.
Cho đến khi đều dọn dẹp sạch sẽ sân, lượt lên xe ngựa rời , họ vẫn còn quyến luyến đưa mắt theo xe ngựa khuất dần.
Mộ Thất Nguyệt tiễn các nàng , đầu thì Cẩu Đản gọi .
“Thất Nguyệt, mấy cô nương đó là bà con nhà các ngươi ? Sao giờ từng thấy?” Cẩu Đản hỏi.
Mộ Thất Nguyệt tâm tư của bọn họ, nhưng nghĩ đến cảnh đặc biệt của các cô nương , tâm tư nhạy cảm, hiện giờ còn chịu đựng nổi những ánh mắt thế tục.
Các nàng cần thời gian để từ từ thích nghi.
Thế là nàng nhỏ giọng : “Không bà con, chỉ là mấy vị tỷ tỷ quen ở trấn thôi.”
Nói xong nàng sân, tiết lộ thêm thông tin về các cô nương với bọn họ.
Trong cái cổ đại phong kiến , coi trọng danh tiếng nhất, những lời đồn đại thể hại c.h.ế.t .
So với việc lấy chồng, hiện tại các cô nương cần hơn một chút dũng khí và khả năng tự lực cánh sinh, lấy tự tin, mới thể bắt đầu một cuộc sống mới.
Vừa nàng khởi nghiệp, các cô nương cần một nghề để mưu sinh, nương tựa lẫn , cùng nên sự nghiệp, chẳng hơn ?
Mộ Thất Nguyệt lặng lẽ sân, thấy ông bà và đại bá của đang vây quanh Sở Vân Chu, ngữ khí mấy hòa nhã.
Thế là nàng bước tới xem .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-71.html.]
“Chẳng qua là một thư sinh sa cơ thất thế thôi mà! Còn tự xưng , đến nhà chúng ăn nhờ ở đậu!”
“ đó, thấy chỉ là một tên tiểu bạch kiểm ăn bám thôi!”
“Đừng tưởng ngươi trông trắng trẻo sạch sẽ, là thể lừa gạt nha đầu Thất Nguyệt nhà chúng , chiếm tiện nghi nhà chúng !”
A Nãi và Đại Bá Mẫu kẻ xướng họa trách mắng Sở Vân Chu, bên cạnh Tiểu Thiên và Tiểu Bảo vội vàng tiến lên bảo vệ.
“A Nãi, Sở là a tỷ mời về dạy chúng con nhận chữ, mỗi ngày đều dạy chúng con sách nhận chữ, là một !”
“ , Sở là , A Nãi, các đừng ức h.i.ế.p !”
Tiểu Từ và Hoa Nhi tiến lên ôm lấy chân A Nãi, nũng nịu : “A Nãi, Sở dạy chúng con sách, ngay cả con và Hoa Nhi, Quả Nhi đều đó! Các đừng đuổi Sở mà!”
Trần thị lũ trẻ đỡ cho ngoài, càng tức giận thôi, “Cái họ Sở rốt cuộc cho các ngươi uống thứ t.h.u.ố.c mê gì mà khiến các ngươi phân biệt đến thế!”
“Nương, nãy lúc ăn cơm, con trong thôn , cái họ Sở những ở nhà lão nhị ăn nhờ ở đậu, mà mỗi tháng còn đòi bốn năm trăm văn tiền công đó!”
Đại Bá Mẫu với bộ mặt khắc nghiệt, ghé sát tai A Nãi thì thầm vài câu.
Mộ Thất Nguyệt thấy A Nãi sắp nổi trận lôi đình, lập tức tiến lên ngăn cản.
“A Nãi, Đại Bá Mẫu, trời cũng còn sớm nữa, nên về trấn chứ? Tránh về muộn, đường đêm an !”
A Nãi trừng mắt nàng, khó chịu : “Thất Nguyệt, thôn sẽ xây trường học, thì cứ đợi trường học trong thôn xây xong, cho Tiểu Thiên bọn chúng học ở trường chính quy là ! Ngươi phí phạm tiền oan mời dạy chúng sách gì?”
“ thế! Có kẻ ỷ vài chữ thì tự xưng , khắp nơi khoác lác lừa gạt! Chuyên lừa gạt mấy nha đầu thôn quê kiến thức như các ngươi!” Đại Bá Mẫu liếc xéo Mộ Thất Nguyệt với vẻ âm dương quái khí.
“Thôi , những chuyện tự chừng mực, cần các bận tâm, trời cũng còn sớm nữa, các mau về .” Mộ Thất Nguyệt xong, bày dáng vẻ tiễn khách tiễn.
“Đồ nha đầu c.h.ế.t tiệt nhà ngươi, luôn lời khuyên nhủ! Sẽ ngày ngươi đó!” A nãi kéo đại bá mẫu, hậm hực bỏ .
Lữ thị từ phòng bếp mang theo đồ ăn gói ghém, vội vàng đuổi theo, “Nương, đại tẩu, trong nhà còn chút đồ ăn thừa, mấy cái chân giò heo hai mang về ăn .”
Trần thị còn chân giò heo, lập tức dừng bước, đợi Lữ thị đưa đến tận tay, liền nhận lấy.
“Được , đưa , dù các ngươi cũng ăn hết nhiều như !”
Hai bà chồng nàng dâu xách một bọc lớn đồ ăn lên xe ngựa, đợi các trượng phu nhà đều lên xe, liền đ.á.n.h xe vội vã rời . Cũng đầu lời từ biệt.
“Thất Nguyệt, ở bữa cơm , gần đây vài chuyện lớn tầm thường ?”
Cậu thấy nàng rảnh rỗi, liền tới trêu chọc.
Mộ Thất Nguyệt bật nên lời.
“Đâu , đừng bọn họ bậy!”
“Nói bậy gì chứ? Một đ.á.n.h mãnh hổ, thật ?” Cậu tò mò hỏi thăm.
“Không , đó chỉ là may mắn thôi! Con mãnh hổ đó lao tới, ngã xuống vách núi, chỉ là nhặt của hời mà thôi!” Mộ Thất Nguyệt vội vàng giải thích.
Cậu tủm tỉm gần, “Vậy hỏi , mấy năm thật sự gặp ẩn thế cao nhân ? Người đó còn dạy võ công?”
Mộ Thất Nguyệt gật đầu, “Cũng chuyện đó, lúc đó thấy ho nên theo lão đầu đó học vài chiêu.”
“Chậc chậc chậc, thâm tàng bất lộ đấy chứ? Sao đây từng nhắc tới?”
“Trước đây cũng mấy chiêu đó là công phu thật, chỉ coi là bài tập cường rèn luyện thể mỗi ngày cho vui, ngờ luyện ba năm , lúc nguy cấp đột nhiên ngộ …”
Thấy Thất Nguyệt năng nhẹ nhàng, liền giơ ngón cái lên, “Đây chính là tích lũy thâm hậu ắt sẽ bùng phát, lợi hại thật!”
“Vậy chuyện tiễu phỉ ở Ngưu Đầu Sơn, là thật ?” Cậu nhỏ giọng hỏi.
Mộ Thất Nguyệt gật đầu, gì.
Cậu đột nhiên căng thẳng , “C.h.ế.t , chuyện phiền phức lớn !”
Mộ Thất Nguyệt thấy căng thẳng như , chút kinh ngạc.
“Sao ? Có phiền phức gì ?”
Mèo Dịch Truyện