Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 73: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:13:03
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không thể kẻ khờ
Bình minh ló rạng, gió nhẹ lay động.
Mộ Thất Nguyệt bước khỏi sân, từ xa thấy Sở Vân Chu dẫn một đám trẻ con chạy bộ quanh thôn buổi sáng.
Đến thôn ba tháng, còn là vị văn nhược thư sinh ban đầu, cả đều tinh thần hơn nhiều.
Còn Tiểu Thiên và Tiểu Bảo bọn chúng, mấy tháng cải thiện bữa ăn và kiên trì chạy bộ buổi sáng, chiều cao tăng lên ít, khuôn mặt cũng bắt đầu mũm mĩm .
Ngoài bọn chúng , còn vài bé trong thôn cũng theo chúng chạy cùng.
Đội chạy bộ buổi sáng ngang qua cửa, Tiểu Thiên bọn chúng vẫy tay với Mộ Thất Nguyệt, phía chúng, còn Tiểu Từ, Hoa Nhi, Quả Nhi ba cái đuôi nhỏ, đang thở hổn hển đuổi theo.
“Cố gắng thêm một chút nữa, chạy thêm hai vòng là kết thúc !” Sở Vân Chu dẫn đầu lớn tiếng hô, cái giọng đó hoạt bát như một vị giáo đầu rèn luyện thể.
Mộ Thất Nguyệt tủm tỉm bọn chúng chạy qua, tính toán kỹ lưỡng, bọn chúng chạy ba tháng , cơ bắp chân hẳn rắn chắc hơn, đến lúc tăng cường các hạng mục huấn luyện .
“Thất Nguyệt, Tiểu Thiên bọn chúng đang gì ? Sao chạy vòng quanh?” Cậu vươn vai, từ trong sân .
“Bọn chúng đang rèn luyện thể, trẻ con chạy nhiều sẽ cao nhanh hơn.” Mộ Thất Nguyệt .
“Còn cách ? Sao .” Cậu bóng lưng bọn chúng chạy xa, “Về nhà cũng bảo Cảnh Hạo chạy nhiều hơn.”
Mèo Dịch Truyện
“Cảnh Hạo là biểu ? Năm nay bao nhiêu tuổi ?” Trong ấn tượng, ký ức về biểu .
“Là biểu của các ngươi, năm nay bảy tuổi, lớn hơn Tiểu Từ một tuổi, nhưng chiều cao còn bằng nó !” Cậu chút bực .
“Không , bé trai hiếu động, lớn nhanh lắm.”
Hai cửa trò chuyện, đợi bọn chúng chạy bộ xong, cùng nhà ăn sáng.
“Ai nha, đói bụng quá!” Tiểu Bảo lau mồ hôi trán, vội vàng xông bếp tìm đồ ăn.
“Nương, bữa sáng ăn gì ?”
“Bánh hành, cháo trắng, giúp nương mang , cùng ăn.”
“Vâng ạ.”
Cả nhà quây quần bên bàn ăn sáng, ngoài sáu trong nhà, còn và Sở.
“A tỷ, chúng đều chạy ba tháng , cũng nên dạy chúng luyện võ công chứ?” Tiểu Bảo chợt nhớ chuyện .
Mộ Thất Nguyệt lắc đầu: “Vẫn , các hãy luyện mã bộ thêm ba tháng nữa, thì thể học võ công .”
Ánh mắt Tiểu Bảo tức thì xịu xuống, dùng đũa chọc chọc miếng bánh rán trong bát, “A tỷ, mã bộ là gì ?”
“Chính là tấn mã bộ, ăn sáng xong, sẽ mẫu cho các xem.” Mộ Thất Nguyệt c.ắ.n một miếng bánh rán.
“Được ạ!” Tiểu Bảo vội vã húp vài ngụm cháo.
Ăn sáng một nửa, cha nàng đột nhiên hỏi một câu.
“Thất Nguyệt, con thu nhận hơn chục nữ công ở trấn, giúp thợ thêu ?”
Mộ Thất Nguyệt đang c.ắ.n một miếng bánh rán trong miệng, ậm ừ hai tiếng, mơ hồ: “ là thu nhận một ít nữ công, chỉ thợ thêu, mà còn những việc khác nữa.”
A nương xong, đũa dừng .
“Ôi chao, và tam thẩm con đều thêu thùa, hà tất tốn tiền mời ngoài gì?”
“Mẫu , đợi khi con mở xưởng nữ công, sẽ nhiều việc thêu, và tam thẩm cũng sẽ bận rộn xuể .”
“Nha đầu con, cái xưởng còn mở mà? Sao con sẽ việc hết hả? E là quá lạc quan đó.”
“ , bây giờ nhiều còn cơm trắng mà ăn, lấy tiền nhàn rỗi để mua đồ thêu chứ?” Cậu nàng dựa nhiều năm kinh nghiệm buôn bán hàng rong của mà thấy chuyện xưởng nữ công đáng tin cậy lắm.
“Mọi cứ yên tâm , tự cách kiếm tiền của riêng .” Mộ Thất Nguyệt cố ý gây tò mò.
Sau bữa tối, Mộ Thất Nguyệt mẫu cho họ xem cách tấn mã bộ trong sân.
“Đứng tấn mã bộ chủ yếu là để rèn luyện lực chân và sức bền, đạt hiệu quả vững chắc phần cơ thể, là công phu cơ bản của việc luyện võ.”
Mộ Thất Nguyệt mẫu cho họ.
“Hai chân thẳng, rộng bằng vai, khuỵu gối, mũi chân hướng về phía , trọng tâm hạ thấp xuống...”
Tiểu Thiên và các ở bên cạnh theo nàng luyện tập.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-73.html.]
“Không , mã bộ chân run quá...” Tiểu Bảo mới luyện một lúc chịu nổi.
“Người mới bắt đầu quả thực là như , điều cho thấy lực chân đủ, luyện lâu sẽ còn run nữa.
Lúc đầu đừng luyện quá lâu, mỗi ngày sáng tối mỗi buổi luyện nửa chén là , mấu chốt là kiên trì bền bỉ, dần dần kéo dài thời gian tấn.”
Mộ Thất Nguyệt tư thế mã bộ của mấy . Đều chuẩn lắm, bèn tới chỉ điểm đôi chút.
“Lưng và eo thẳng, đúng, cứ như .”
“Hạ thấp xuống chút nữa, giữ nguyên.”
“Mũi chân hướng về phía !”
May mắn là nền tảng thể chất của các đều tệ, luyện vài dần trở nên thuần thục.
“Rất , ngày mai các cứ theo phương pháp mà mã bộ, mỗi ngày chạy bộ buổi sáng và mã bộ đều kiên trì, dù luyện võ công, cũng thể cường kiện thể!”
Nghe Mộ Thất Nguyệt mã bộ thể cường kiện thể, Mộ Thiên Phú cũng tham gia hàng ngũ mã bộ.
Cậu nàng cũng thử tấn mã bộ một chút, nhanh thất bại.
“Ôi chao, chân cũng run lẩy bẩy, chẳng lẽ phần cơ thể cũng vững chắc ?”
“ , cũng thể luyện tập thêm nhiều.” Mộ Thất Nguyệt .
Một nhóm đang vui vẻ trong sân, thì thôn trưởng đột nhiên đến thăm.
“Thôn trưởng, ngài đến việc gì ạ?” Mộ Thiên Phú bước tới chào hỏi.
“Ta đến tìm Thất Nguyệt bàn chuyện xây học đường.”
“Thôn trưởng, chuyện xây học đường thể để cả nhà chúng bỏ tiền ! Dù xây học đường cũng một khoản nhỏ, tốn mấy trăm lượng bạc lận!”
Thật lòng mà , Mộ Thiên Phú Thất Nguyệt bỏ tiền , nếu nàng mấy trăm lượng bạc thì thà để của hồi môn, nhà chồng cũng sẽ xem trọng nàng hơn.
“ , tuy Thất Nguyệt nhà chút bản lĩnh, nhưng đó cũng là tiền đ.á.n.h đổi cả mạng sống mà kiếm , thể cứ thế mà cho vô ích!” Lữ thị cũng xót tiền, càng xót con gái .
Cậu nàng xong cũng đồng ý.
“Gì cơ? Làng các xây học đường, Thất Nguyệt một bỏ tiền ? Vậy thì ! Tỷ, tỷ phu, chuyện các thể đồng ý !”
Mộ Thất Nguyệt thấy kích động như , đành : “Thôn trưởng gia gia, phụ , mẫu , , chuyện chúng phòng khách bàn bạc từ từ.”
“Còn gì mà bàn bạc nữa, con dạo kiếm chút bạc, nhưng cũng thể tiêu lung tung như chứ! Con còn nhỏ, còn nhiều chỗ cần tiêu tiền lắm đó!”
Cậu nàng theo nàng phòng khách, tận tình khuyên nhủ.
“Phụ , mẫu , , đừng kích động.”
Mộ Thất Nguyệt nhỏ giọng : “Số tiền xây học đường , bỏ , thôn trưởng dẫn chúng lên huyện thành bán gấu, đường về, chúng gặp thổ phỉ chặn đường cướp bóc.
Lúc đó chúng mang theo một khoản bạc lớn từ việc bán gấu, thể ngoan ngoãn chịu thua? Cho nên chúng liều mạng chống trả, cuối cùng đ.á.n.h đuổi bọn thổ phỉ!”
Ba xong đều kinh ngạc thôi.
“A? Còn chuyện ? Sao con nhắc tới bao giờ?” Lữ thị hoảng sợ .
“Thế nữa?” Cậu nàng hỏi.
“Cái đó còn hỏi , nhất định là Thất Nguyệt nhà đ.á.n.h chạy hết !” Mộ Thiên Phú ha hả, võ công của con gái , ông tận mắt chứng kiến mấy .
Mộ Thất Nguyệt hắng giọng : “Bọn thổ phỉ đều chạy , ngựa của chúng thì để . Thế là chúng bàn dứt khoát bán ngựa đó , hơn một trăm lượng bạc, dùng để xây học đường, tạo phúc lợi cho thôn.”
“Tốt! Các con đây là cướp của giàu giúp nghèo! Xây học đường là một việc công đức vô lượng!” Cậu nàng xong lòng dâng trào cảm xúc, liên tục khen ngợi.
Cha nàng cũng gật đầu tán thành.
Chỉ cần bỏ tiền túi của nhà họ là .
Thôn trưởng với giọng điệu ý nhị: “Số tiền lai lịch bất minh, nên công khai, đành mượn danh Thất Nguyệt, là nàng quyên tiền xây học đường, dù trong thôn chỉ nàng mới lấy tiền .
Dạo nàng bán hổ, bán gấu, kiếm ít bạc, dân làng ai nấy đều đỏ mắt ghen tị. Sau nàng bỏ tiền xây học đường, cả làng ai nấy đều nhớ ơn nàng, như là vẹn cả đôi đường!”
Cha nàng xong liền .
“Vẫn là thôn trưởng nghĩ chu đáo!”