Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 75: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:13:05
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Không , chúng con vẫn còn tiền, cứ cầm lấy tiền !" Mộ Thất Nguyệt nhét tiền tay .

 

Lữ thị thấy hai giằng co, vội : "Đệ , mau cầm lấy , nhà chúng vẫn còn chút tiền dư."

 

Cậu từ chối , đành nhận lấy.

 

Mèo Dịch Truyện

"Cậu ơi, hiện giờ việc kinh doanh đồ rang dễ ?" Mộ Thất Nguyệt nhớ nghề rang xay nên tiện thể hỏi.

 

Cậu thở dài một : "Mấy năm khi mới , thu nhập còn tạm , nay đồ rang nhiều lên, dễ bán nữa ."

 

Mộ Thất Nguyệt nhớ đến các loại hạt dưa rang đủ vị thời hiện đại, liền đưa cho một ý kiến: "Cậu ơi, hôm nay đồ rang của đều là một loại vị ?"

 

"Hai loại vị, một loại rang chín, một loại rang. Thỉnh thoảng cũng mua loại rang về ăn."

 

"Cậu ơi, hai loại vị quá ít , con mua mấy loại đồ rang ở chỗ một bán hàng rong trong huyện thành, hương vị đó đến giờ vẫn khó quên!" Mộ Thất Nguyệt bịa một lý do mà đều thể chấp nhận.

 

Cậu xong lập tức hứng thú: "Thất Nguyệt, mau xem, những đồ rang đó vị gì?"

 

Mộ Thất Nguyệt thoáng nhớ : "Có vị ngũ hương, vị vỏ quýt trần, vị tiêu muối, vị , vị hồi hương, vị sữa vân vân."

 

"Ối, nhiều vị đến ? Rốt cuộc họ bằng cách nào ? Vị ngũ hương thì cho ngũ vị hương rang cùng ?" Cậu sờ cằm, khổ sở suy nghĩ.

 

"Không , hôm đó con chuyện với , cho hương liệu rang trực tiếp ." Mộ Thất Nguyệt nghĩ cách để tiết lộ bí quyết rang hạt dưa thời hiện đại cho .

 

"Không rang trực tiếp, còn thể cách nào?" Cậu nhíu mày, thực sự nghĩ bí quyết ở .

 

"Là cho các loại hương liệu nồi , thêm nước đun sôi cho mùi thơm, đó đổ hạt dưa sống ngâm hai canh giờ, vớt để ráo nước, cuối cùng mới cho nồi rang khô, như hương vị sẽ đậm đà. Lần thử xem ."

 

Cậu xong cảm thấy thể tin : "Hạt dưa sống ngâm trong nước hương liệu hai canh giờ? Vậy rang còn giòn ?"

 

"Giòn ạ, thử xem."

 

Thấy Mộ Thất Nguyệt khẳng định như , nhịn nữa.

 

"Không , về nhà thử ngay mới , nếu thật sự thể rang nhiều vị như , thì đồ rang của sẽ lo ế nữa!"

 

Cậu phấn khích dậy từ biệt: "Chị, rể, về nhà đây, khi nào rảnh sẽ đến thăm các ."

 

Lữ thị ngạc nhiên: "Đệ , cũng vội vàng chứ? Ăn cơm trưa hãy về."

 

"Không , trấn mua hương liệu, về thử bí quyết rang đồ mà Thất Nguyệt !" Vẻ mặt tràn đầy sự phấn khích.

 

Lữ thị cũng , đành : "Thôi , bánh nướng buổi sáng còn hai cái, gói cho , mang theo ăn đường."

 

Mộ Thất Nguyệt từ gian lấy nửa túi gạo trắng, và mấy thanh lạp nhục cho túi vải, buộc c.h.ặ.t miệng túi, đưa cho mang về cùng.

 

"Thất Nguyệt, mấy túi to túi nhỏ là cái gì ?" Cậu mấy túi đồ mà Thất Nguyệt đặt lên xe lừa, nhịn hỏi.

 

"Một ít đồ ăn thôi, về mở xem sẽ rõ." Mộ Thất Nguyệt .

 

"Được, cảm ơn con nhé." Cậu chút ngượng ngùng, lúc đến chỉ mang nửa túi đồ rang, lúc về thì lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ.

 

"Này, bánh nướng đây, hâm nóng cho , ăn đường nhé, xe chậm thôi." Lữ thị vội vàng nướng xong, đưa chiếc bánh gói kỹ cho .

 

"Biết , chị, chị bảo trọng thể."

 

"Được ! Các con cũng bảo trọng."

 

Lữ thị chiếc xe lừa vội vã rời , vành mắt chút đỏ hoe.

 

Mộ Thất Nguyệt ôm lấy cánh tay A nương: "A nương, đợi qua một thời gian bận rộn, chúng cũng nhà chơi mấy ngày."

 

Lữ thị gật đầu: "Được !"

 

Hai đang định trở về sân thì thấy thôn trưởng đang về phía .

 

"Thôn trưởng gia gia, việc gì ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-75.html.]

"Thất Nguyệt, một chuyện nhờ con giúp." Thôn trưởng nhíu mày .

 

"Người việc gì? Xin hãy xem." Mộ Thất Nguyệt buông cánh tay A nương, thần sắc nghiêm túc hỏi.

 

"Ai, vốn dĩ hai ngày nay nên bắt tay việc chuẩn xây học đường, nhưng hôm nay nha môn đến thu thuế, các nhà trong thôn đều đang sốt sắng lo tiền."

 

Nghe thôn trưởng , Lữ thị tưởng thôn trưởng đến vay tiền, đang nghĩ cách từ chối, thôn trưởng tiếp.

 

"Thôn dân lên núi c.h.ặ.t cây bán cho Tam gia, nhưng lo sợ núi dã thú, nên mời con cùng lên núi, nếu thật sự dã thú, cũng thể hỗ trợ lẫn ."

 

Mộ Thất Nguyệt xong, cân nhắc một chút.

 

Lần nàng cũng Tam gia , chỗ thu gỗ, cây gỗ to bằng bát ăn cơm thì ba bốn mươi văn một cây, to bằng thùng nước thì bảy tám mươi văn một cây.

 

Trước đây, những gia đình trong thôn cần tiền gấp, thỉnh thoảng cũng mạo hiểm lên núi c.h.ặ.t mấy cây mang về bán cho Tam gia đổi tiền, đó lên núi dã thú thương, tàn tật, kể từ đó ngoài Trương thợ săn , còn ai dám núi nữa.

 

Lữ thị Thất Nguyệt núi, khỏi lo lắng.

 

"Ôi chao, thôn trưởng, Thất Nguyệt tuy chút quyền cước, nhưng dù nàng cũng là một tiểu cô nương, núi dã thú, vẫn quá nguy hiểm!"

 

Thôn trưởng thở dài một tiếng: "Ai, Thất Nguyệt ơi, việc chút khó khăn cho Thất Nguyệt, nhưng giờ quan phủ thúc giục gấp, trong thôn ít nhất một nửa nộp nổi thuế, thể trơ mắt họ đ.á.n.h đại lao !"

 

Thôn trưởng cầu khẩn: "Thất Nguyệt, con là một đứa trẻ năng lực, hãy giúp gia gia một , giúp bà con thôn xóm vượt qua khó khăn ..."

 

Mộ Thất Nguyệt trong lòng thở dài một .

 

Thôn trưởng gia gia cầu đến mức , nếu nàng từ chối, sẽ vẻ quá vô tình, nàng còn sống ở thôn , ngẩng mặt thấy cúi mặt cũng chẳng gặp.

 

Chi bằng núi một chuyến!

 

Lần núi c.h.ặ.t cây, nàng thấy trong núi ít sơn hóa, đúng lúc thể đào một ít mang về.

 

Trước đó nàng nhặt một ổ trứng gà rừng, đó ấp nở chín con gà con nuôi mấy tháng, giờ còn sống sót năm sáu con.

 

Nghĩ đến đây, nàng quyết định núi một nữa.

 

"Được, con sẽ cùng núi, con nhân tiện tìm một ít dã vị."

 

Lữ thị vẫn yên tâm: "Thất Nguyệt, là để cha con cùng con lên núi nhé? Cũng thể trông nom."

 

Mộ Thiên Phú nãy trong sân thấy thôn trưởng ở cửa, bèn xem, Thất Nguyệt lên núi, liền định cùng nàng .

 

"Thất Nguyệt, cha cùng con lên núi, giúp con vác gùi." Mộ Thiên Phú tự , võ lực sức lực của đều bằng con gái, nhưng thể giúp đỡ cũng .

 

Mộ Thất Nguyệt gật đầu: "Được thôi, về chuẩn một chút, mặc quần áo dày dặn hơn hãy núi."

 

Nàng nghĩ để tên cha cặn bã núi rèn luyện một chút cũng , đỡ ở nhà nhàn rỗi, nảy sinh ý định c.ờ b.ạ.c.

 

"Thất Nguyệt, cứ thế mà quyết định nhé, sẽ bảo các thôn dân lên núi đợi các con chân núi." Thôn trưởng dặn dò.

 

"Vâng." Mộ Thất Nguyệt đáp một tiếng, về nhà quần áo.

 

Lữ thị vội vàng bếp chuẩn hai phần lương khô và bình nước, để họ mang lên núi.

 

"A tỷ, cũng cùng tỷ lên núi."

 

Mộ Thất Nguyệt quần áo xong , Tiểu Thiên liền rụt rè .

 

"Đệ cũng ! Đệ cũng !" Tiểu Bảo phấn khích la ầm ĩ.

 

Bị Mộ Thiên Phú quát mắng hai câu: "Hai đứa các con đứa nào ! Ở nhà chăm sóc A nương cho , coi chừng nhà mới!"

 

"Ồ..." Tiểu Thiên và Tiểu Bảo lập tức ủ rũ.

 

Mộ Thất Nguyệt chỉnh sửa quần áo, đeo cây cung lớn và ống tên đầy ắp, thắt con d.a.o găm hông, lấy hai cây rìu đặt gùi của Mộ Thiên Phú.

 

"Được , xuất phát thôi!"

 

 

 

Loading...