Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 85: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:13:15
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mua Trâm Cài
“A nãi, tiền thuế của hai lão nộp bao nhiêu?” Mộ Thất Nguyệt hỏi.
Trần thị : “Ngươi cứ đưa… hai lượng bạc là đủ .”
Mộ Thiên Phú trợn tròn mắt, vội vàng : “Nương! Người và cha gần sáu mươi , nộp nhiều thuế như ? Một thuế đinh, một thuế hiến, bốn trăm văn là đủ !”
Trần thị chịu nhượng bộ, “Bốn trăm văn đủ? Còn thuế hộ nữa? Cha ngươi là hộ chủ, đương nhiên nộp thuế hộ!”
“Vậy thì thêm hai trăm văn, là sáu trăm văn!”
Trần thị liếc xéo đứa con trai keo kiệt của một cái, cái đồ lão nhị keo kiệt ! Con gái ngươi kiếm tiền giỏi như , đưa thêm một lượng bạc thì ?
Tuy trong lòng vui, nhưng ngoài miệng chỉ thể đồng ý.
“Sáu trăm thì sáu trăm , đưa tiền đây!” Trần thị đưa tay đòi.
“A nãi, con trực tiếp giúp nộp thuế, khỏi để chạy chạy .” Mộ Thất Nguyệt .
Trần thị giúp họ nộp thuế, lập tức sốt ruột.
“Ôi chao, bảo ngươi đưa tiền thì đưa tiền , cha ngươi đồng ý mà! Ta mang khế bản, ngươi cứ đưa tiền , ngày mai chúng tự nộp!”
Mộ Thất Nguyệt chút tin bà , “Vạn nhất tiêu hết tiền, ngày mai tiền nộp thuế thì ?”
Mộ Thiên Phú thiếu kiên nhẫn liếc một cái, cái tâm tư nhỏ nhoi của ông ?
Chẳng qua là ăn cả hai đầu!
Sáu trăm văn cũng nhiều, cho thì cho, bỏ tiền mua lấy sự yên tĩnh.
Ông sang với con gái: “Thất Nguyệt, con cứ đưa cho bà , dù chúng đưa tiền thuế một , cho dù bà nộp , chúng cũng sẽ móc tiền thứ hai !”
Mộ Thất Nguyệt từ trong túi lấy sáu trăm văn tiền, đưa cho Trần thị, “A nãi, tiền thuế cầm cho kỹ nhé, nếu mất thì còn nữa !”
Trần thị mừng rỡ nhận lấy tiền, cất trong n.g.ự.c, “Được ! Ta sẽ giữ gìn cẩn thận.”
“Mau về nhà , đừng lảng vảng bên ngoài nữa!” Mộ Thiên Phú với .
“Được , về đây!” Trần thị tiền, vui vẻ bỏ .
Từ ngày quan phủ thông báo nộp thuế, bà ngày nào cũng đến nha môn rình, cuối cùng cũng chờ Thất Nguyệt và các nàng đến nộp thuế, công mà sáu trăm văn!
Tiễn a nãi , nhanh đến lượt Thất Nguyệt và các nàng nộp thuế.
“Khế bản!” Thuế quan sai mặt vô cảm hai cha con nàng.
“Khế bản ở đây, quan gia, xin ngài xem qua.” Mộ Thiên Phú lấy khế bản dùng để nộp thuế, cung kính đưa tới.
Thuế khi kiểm tra kỹ lưỡng đối tượng nộp thuế và thông tin nhân sự, gẩy vài cái bàn tính, dùng b.út ghi chép , theo lệ hỏi một câu: “Trong nhà nam t.ử trưởng thành nào trấn biên phục dịch lao dịch ?”
“Không trấn biên, lao dịch, chúng nộp tiền miễn sai dịch.” Mộ Thiên Phú vội vàng đáp, sợ rằng xong, ông sẽ đưa đến biên cương khổ sai.
“Hộ chủ Mộ Thiên Phú, trong nhà sáu miệng ăn, ruộng đất, nộp tiền miễn sai dịch, tổng cộng một ngàn bốn trăm văn tiền thuế!”
Mộ Thất Nguyệt lấy một ngàn bốn trăm văn nộp hết tiền thuế cho nhà , đó hỏi thêm, “Quan gia, Đông gia thể các nộp thuế ?”
“Được, xuất trình khế bản của cửa tiệm, để tra xét.” Thuế .
Mộ Thất Nguyệt lắc đầu, “Không khế bản, khai trương, vẫn đang trong quá trình chuẩn .”
“Không khế bản thì chỗ ! Ngươi đến chỗ Dương quản sự nộp thuế, ông sẽ cho ngươi một tờ biên lai thuế.” Thuế chỉ vị quản sự đang việc ở bàn bên cạnh .
Mộ Thất Nguyệt đành đến bàn bên cạnh, nộp thông tin nhân sự của nộp thuế, khá tốn công sức mới nộp xong.
Mười hai cô nương, trừ Cẩm Hoa và hai đầu bếp là phụ nữ chồng, chín còn đều nộp thuế độc , cộng thêm thuế nhân khẩu và thuế hiến, tổng cộng là hai mươi lượng bạc.
Quả thật là một khoản tiền lớn, trách nhà họ bán con gái, Mộ Thiên Phú mà cũng xót xa thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-85.html.]
Tuy nhiên, đối với Mộ Thất Nguyệt mà , tiền của cải cứ mà đến tay nàng! Những cô nương nếu bồi dưỡng , về mỗi năm thể tạo giá trị chỉ hai mươi lượng bạc.
Mộ Thất Nguyệt nộp hết tiền thuế, lấy mười hai tờ biên lai thuế cá nhân, cất túi.
“Cha, con tiện thể nha môn hỏi thăm một chút, thế nào để xin giấy phép kinh doanh.”
“Được, con , cha đợi con ở quán bên ngoài.”
Mộ Thất Nguyệt hỏi xong, vị quan sai quản sự lập tức bảo nàng điền đơn xin phê duyệt nộp lên, đồng thời nộp năm lượng bạc tiền bảo chứng.
Đây là đầu Mộ Thất Nguyệt , xin phê duyệt nộp tiền bảo chứng, "Quan gia, tiền bảo chứng dùng để gì?"
"Đó là để đảm bảo cô chuyện trái pháp luật, loạn kỷ cương trong thời gian kinh doanh!" Vị quan sai quản sự giải thích cho nàng.
"Vậy nhỡ xưởng nữ công của cấp giấy phép, tiền bảo chứng ?" Mộ Thất Nguyệt hỏi.
"Tuyệt đối !" Mộ Thất Nguyệt đành chịu.
Thật là đen đủi!
Không còn cách nào khác, để kinh doanh lâu dài, vẫn giấy phép.
"Mộ cô nương, đơn xin của cô điền xong , cứ về đợi tin tức , ước chừng mười ngày nữa sẽ kết quả, qua một thời gian nữa cô hãy hỏi tình hình." Vị quản sự dặn dò nàng.
"Vâng, đa tạ quan gia."
Mèo Dịch Truyện
Mộ Thất Nguyệt xong việc, nhẹ nhõm bước khỏi nha môn.
Từ xa trông thấy cha đang nghỉ ở quán đối diện, vẫy tay về phía nàng, nàng liền tăng tốc bước tới.
"Thất Nguyệt, chuyện xong xuôi ư?"
"Chuyện ở nha môn giải quyết xong cả , lát nữa con mua bông cho ." Mộ Thất Nguyệt xuống.
Cha rót cho nàng một chén , "Nào, con uống một ngụm giải khát , hẵng mua đồ."
Mộ Thất Nguyệt cùng cha uống nửa chén , nghỉ ngơi một lát, "Cha, chỗ nào bán bông ?"
"Tiệm tạp hóa bán, nhưng bông đắt lắm đó."
"Đắt cũng mua một ít, cần áo bông."
Mộ Thất Nguyệt đến tiệm tạp hóa hỏi giá bông, mỗi cân bông giá tới hai trăm văn!
"Cũng nên mua bao nhiêu..." Mộ Thất Nguyệt quên hỏi .
"Cô nương dùng để áo bông chăn bông ?" Ông chủ tiệm hỏi.
"Làm áo bông."
"Để một chiếc áo bông lớn đủ ấm, cần một cân đến một cân rưỡi bông, áo bông trẻ con thì tám lạng đến một cân là đủ ." Ông chủ tiệm cho nàng lượng dùng thông thường.
"Vậy ... ba cân bông !"
Mộ Thất Nguyệt nghĩ trong gian còn mười mấy chiếc áo bông cướp từ bọn thổ phỉ, kiểu dáng nam nữ già trẻ đều khá đầy đủ, cả nhà đủ mặc.
"Được thôi, sẽ cân bông cho cô ngay!"
Mua xong bông, nàng còn mua thêm một ít hạt rau, mang về cho trồng ở vườn rau, tích trữ thêm rau củ để qua mùa đông.
Từ tiệm tạp hóa , ngang qua tiệm trang sức bên cạnh, thấy quầy bày một vài chiếc trâm cài tinh xảo, chợt mua về tặng .
"Cô nương cứ tự nhiên xem, vàng bạc châu báu cái gì cũng !"
"Ta mua một cây trâm bạc." Mộ Thất Nguyệt .
"Có trâm bạc chạm khắc nguyên khối, trâm gỗ khảm bạc, vài kiểu dáng, cô thích kiểu nào." Ông chủ tiệm mang tất cả trâm cho nàng chọn.
Mộ Thất Nguyệt lựa chọn kỹ lưỡng, cuối cùng chọn một cây trâm bạc chạm khắc nguyên khối, bỏ ba lượng bạc mua về.