Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 87: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:13:17
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CÂU CÁ BÊN BỜ SÔNG
"Thất Nguyệt, loại bông mới chắc chắn đắt ?" Tam thẩm nhẹ nhàng vuốt ve những sợi bông mềm mại, trong mắt xẹt qua một tia nghi hoặc.
" là rẻ, hai trăm văn một cân đó!" Mộ Thất Nguyệt thuận miệng đáp.
"Cái gì? Hai trăm văn một cân bông ư?" Tam thẩm trợn tròn mắt, công việc kim chỉ trong tay cũng dừng , "Con lừa chứ? Bình thường cao lắm cũng chỉ một trăm năm mươi văn một cân thôi!"
Mộ Thất Nguyệt cho là đúng mà , "Tam thẩm, đừng vội. Ông chủ tiệm , lô bông giá nhập rẻ, nhưng lô tăng giá khá nhiều . Giờ đây nhà nhà đều đang gấp rút áo bông, chăn bông, chuẩn cho tháng đông, giá cả tự nhiên sẽ tăng lên thôi."
"Thế thì cũng đắt quá mức !" Tam thẩm nhíu mày, tiếp tục công việc kim chỉ trong tay, "Thường thì một chiếc áo bông dùng một hai cân bông, một cái chăn bông ít nhất cũng bảy tám cân mới đủ. Tính như , tốn thêm ít tiền ."
"Nếu bông đắt như , chúng tự trồng lấy?" Mộ Thất Nguyệt đột nhiên đề nghị.
"Trong làng thử , nhưng thành công." Mẹ tiếp lời, lắc đầu, "Chỗ chúng mưa nhiều, thích hợp trồng bông."
"Ồ, là ." Mộ Thất Nguyệt như điều suy nghĩ gật đầu, trong lòng bỗng hiểu .
Chẳng trách kiếp Tân Cương và các tỉnh phía Bắc Hoa Quốc sản xuất nhiều bông, hóa là do lượng mưa ít, nắng chiếu dồi dào.
Trò chuyện một lúc lâu, Mộ Thất Nguyệt mới để ý thấy a nương và tam thẩm đang khâu một tấm chăn mới.
Đó là một tấm chăn bông lau, các nàng trải đều bông lau vỏ chăn, giờ đang bận rộn dùng đường chéo cố định ruột chăn.
“Nương, chăn là cho ai ạ?” Mộ Thất Nguyệt tò mò hỏi.
“Thím ba con nhận việc, chăn bông lau giúp trong thôn, tiền công ba mươi văn.” A nương khâu đáp.
“Ồ.” Mộ Thất Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.
Nàng thầm nghĩ, chăn của nhà là , tối nay với a nương rằng nhà đủ chăn bông, tránh để a nương bận tâm và vất vả khâu vá.
Mèo Dịch Truyện
Nàng sờ sờ chiếc trâm bạc trong túi áo, giờ tam thẩm đang ở đây tiện lấy , đợi tối sẽ tặng cho a nương .
“Nương, Tiểu Thiên và các em ? Sao thấy bóng dáng ai?” Mộ Thất Nguyệt quanh thư phòng, hỏi.
“Chúng nó theo Sở bờ sông câu cá .” A nương ngẩng đầu lên đáp.
Mộ Thất Nguyệt kinh ngạc, “Câu cá? Chúng nó cần câu ư?”
“Sở dùng cành trúc và sợi mây một cái cần câu .”
“Sở quả là đa tài đa nghệ, chỉ sách, mà còn mấy món đồ mới lạ, thảo nào bọn trẻ trong thôn đều thích theo y chơi.” Tam thẩm tủm tỉm , dùng ống tay áo lau những giọt mồ hôi trán.
Chúng nó bờ sông câu cá .
Một đầu khác của Mộ gia thôn gần sát bờ sông, Mộ Thất Nguyệt quả thật quên mất chuyện đ.á.n.h bắt cá.
Mộ gia thôn tuy xa bờ sông, nhưng bình thường ít dân làng bắt cá, một là vì nước sông chảy xiết, hai là trong thôn quen thủy tính, xuống sông bắt cá dễ xảy chuyện.
Dân làng đời đời kiếp kiếp sống ở thôn , chuyện xuống sông bắt cá c.h.ế.t đuối là ít, đây thỉnh thoảng còn may mắn, lén lút xuống sông bắt cá.
Lần t.h.ả.m nhất là một hộ gia đình sống ven sông, ba cha con họ cùng rơi xuống sông nước cuốn trôi, sống thấy , c.h.ế.t thấy xác.
Sau đó cả thôn bàn bạc quyết định, tuyệt đối cho phép trong thôn xuống sông bắt cá nữa, nếu sẽ trục xuất khỏi thôn!
Từ đó về , dù nghèo đến mức thịt ăn, trong thôn cũng ai dám xuống sông bắt cá nữa.
Chỉ là tại Sở dẫn Tiểu Thiên và các em bờ sông câu cá, mà phản ứng của a nương và tam thẩm bình tĩnh đến ?
Mộ Thất Nguyệt thấy lạ, “A nương, thôn cho phép bất cứ ai bờ sông bắt cá ? Tại Sở , mà ngăn cản?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-87.html.]
Tam thẩm nhanh miệng, : “Ôi chao! Sở đó là câu cá bờ, xuống sông, cần câu dài lắm mà.”
“Trên bờ cũng nguy hiểm! Lỡ cẩn thận rơi xuống thì ?” Mộ Thất Nguyệt nghĩ thôi thấy lo.
Tiểu Thiên và các em còn bơi.
Hơn nữa nước sông chảy xiết như , dù bơi cũng khó mà tự cứu, sẽ nước cuốn trôi mất.
“Ôi chao, Thất Nguyệt con , cũng lo cho chúng nó , một canh giờ mà vẫn về nhỉ?” A nương ngừng kim chỉ trong tay, mặt đầy vẻ lo lắng.
“Ta bờ sông xem .” Mộ Thất Nguyệt quả quyết .
Nàng vội vã về phía sân, đúng lúc a cha buộc ngựa xong, xách một rổ rau .
“Thất Nguyệt, về ?” A cha dừng bước, tò mò hỏi nàng.
“Tiểu Thiên và các em theo Sở bờ sông câu cá , xem .” Mộ Thất Nguyệt xong vội vã ngoài.
Mộ Thiên Phú , lập tức kinh hãi : “Ôi chao, chúng nó bờ sông bắt cá? Mau! Mau gọi chúng nó về hết! Nếu để thôn trưởng , sẽ phiền to lắm!”
Lã thị thấy phu quân căng thẳng như , liền chút tự trách, “Đều tại , lúc chúng nó câu cá, ngăn .”
“Ôi chao, nương t.ử , chuyện trách nàng, rổ rau đặt đây , nàng mang bếp xử lý con cá đó , cùng Thất Nguyệt bờ sông xem tình hình thế nào.”
Mộ Thiên Phú xong, đặt rổ rau xuống, vội vàng đuổi theo ngoài.
Mộ Thất Nguyệt chạy như bay đến phía đông thôn, từ xa thấy một đám trẻ con và ch.ó con đang chơi đùa bãi cỏ ven sông. Sở Vân Chu đang một chiếc ghế đẩu nhỏ bên bờ sông, chăm chú phao câu.
“Sở Vân Chu!”
Mộ Thất Nguyệt lớn tiếng gọi, chào hỏi y.
Sở Vân Chu đầu , một động tác “suỵt”, “Đừng lớn tiếng quá, sẽ dọa cá chạy mất đấy.”
Mộ Thất Nguyệt tới, phát hiện bên cạnh y ba bốn con cá trong cái thùng gỗ, một con cá lớn, ba con cá cỡ .
“Sở Vân Chu, đột nhiên nghĩ đến việc bờ sông câu cá ?” Mộ Thất Nguyệt trong lòng chút tò mò.
Y đến thôn ba tháng mà giờ mới nghĩ đến câu cá, chuyện khá lạ.
“Không gì, chỉ là nhất thời hứng thú mà thôi.”
Sở Vân Chu , đầu những con cá trong thùng nước, : “Tối nay chúng thể ăn cá ! Một con hấp, một con luộc, ăn cho !”
“Nhà một con cá lớn , hôm nay trấn , Tiểu Thúy và các nàng tặng đó.” Mộ Thất Nguyệt cần câu tự chế của y.
Đó là một cây trúc dài bằng hai ngón tay cái, dây câu là sợi tơ trắng xé từ một loại dây leo, cả chiếc cần câu trông khá thô sơ.
Mộ Thất Nguyệt khỏi thắc mắc.
Cần câu như thế mà cũng câu cá ?
Nàng đang thắc mắc, đột nhiên Sở Vân Chu bên cạnh giật , hai tay nắm c.h.ặ.t cần câu thu về, dường như là một con cá lớn, vẻ sức kéo mạnh.
Sở Vân Chu chút giữ .
“Thất Nguyệt, mau, giúp …” Y nghiến c.h.ặ.t răng cố gắng kéo, chờ đợi sự giúp đỡ.
Mộ Thất Nguyệt lập tức tới nắm lấy cần câu của y, mạnh mẽ giật một cái, hai lập tức ngây …