Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 90: Tìm Thỏ ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:13:20
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhị Cẩu khắp nơi tìm kiếm A nương thành, đau khổ tột cùng.
Về thôn A tỷ vẫn luôn ở bờ sông, chịu rời , cho đến khi đến ngất lịm, các thôn dân mới đưa nàng về nhà nghỉ ngơi. Hắn lo lắng A tỷ xảy chuyện ngoài ý , vội vàng chạy về nhà.
Hai chị em chúng đau khổ tột cùng, thôn trưởng và các thúc bá trong tộc tập trung trong nhà chúng, bàn bạc về những sắp xếp tiếp theo.
Các trưởng bối cho rằng, nếu bảy ngày nữa vẫn tin tức, thì thể phát tang, lập mộ giả. Tuy nhiên, Nhị Cẩu và A tỷ kiên quyết phản đối.
“Không thể phát tang!” Nhị Cẩu kích động , “A nương chỉ là mất tích thôi, ngày nào đó sẽ trở về!”
Các trưởng bối trong tộc khẽ thở dài, hiểu rằng hai chị em chúng nhất thời khó lòng chấp nhận sự thật . mất thì cũng mất, tổng quy vẫn một buổi pháp sự để an ủi vong linh…
“Được , chuyện phát tang tạm thời bàn .”
Thôn trưởng với các thúc bá trong tộc , “Các ngươi hãy để một trưởng bối ở cùng Nhị Cẩu mấy ngày, chuyện gì cũng tiện giúp đỡ mà đưa chủ ý.”
Thôn trưởng sắp xếp luân phiên ở nhà Nhị Cẩu, bầu bạn cùng chúng vượt qua những ngày khó khăn nhất , để chúng dần dần chấp nhận hiện thực.
Màn đêm buông xuống, Mộ Gia thôn yên tĩnh lạ thường.
Cả thôn làng chìm trong một bầu khí nặng nề, chỉ thỉnh thoảng vài tiếng ch.ó sủa vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm.
Các gia đình khi ăn tối xong, đều sớm đóng cửa nghỉ ngơi.
Mộ Thất Nguyệt sớm giường, chuẩn nghỉ ngơi. Tiểu Từ ở giường trằn trọc ngủ . Nàng thò đầu , giọng mang theo một tia hoảng sợ và tò mò: “A tỷ, A nương của Nhị Cẩu ca thật sự rơi xuống sông tìm thấy nữa ?”
Mộ Thất Nguyệt thở dài một , giọng điệu ôn hòa nhưng mang theo vài phần nghiêm túc: “Ừm, bờ sông quả thực nguy hiểm. Các ngươi ngày thường tuyệt đối đừng đến ven sông chơi đùa, khi đào rau dại cũng tránh xa bờ sông một chút.” Nàng nhân cơ hội dặn dò một phen, hy vọng thể ghi nhớ.
“Đã …” Tiểu Từ đáp lời một cách buồn bã, dường như co rúc trong chăn, giọng cũng trở nên mơ hồ.
Mộ Thất Nguyệt trong lòng sợ hãi, liền nhẹ giọng an ủi: “Ngủ nhanh , đêm nay tắt đèn nữa.”
“Ừm.” Tiểu Từ đáp một tiếng xong, trong phòng cuối cùng cũng yên tĩnh . Mộ Thất Nguyệt cũng dần dần thả lỏng, sự mệt mỏi khiến nàng nhanh chìm giấc mộng.
Sáng sớm hôm , Mộ Thất Nguyệt mở mắt, thấy Tam thẩm cùng A nương đang trò chuyện rôm rả trong viện.
Nghe kỹ thì Tam thẩm mang tiền công chăn lông sậy hai ngày nay qua cho A nương, hai chia đều.
“Ôi chao, bọn họ nhanh như trả tiền công ?”
“Há chẳng , nhận chăn đều hài lòng, còn khen thủ công của chúng nữa chứ!”
“Ha ha, hài lòng là , cũng uổng công chúng vất vả mấy ngày nay.”
Mộ Thất Nguyệt xong trong lòng khỏi chút cảm khái.
Các nàng vất vả may vá hai ngày, mỗi chỉ chia mười lăm đồng tiền, còn chẳng đủ mua một cân gạo trắng, thế nhưng các nàng vẫn cảm thấy vui mừng và mãn nguyện với khoản thù lao ít ỏi .
Mười lăm đồng tiền , là tiền các nàng kiếm bằng đôi tay khi lo toan việc nhà, tuy chẳng nhiều nhặn gì, nhưng là thành quả lao động vất vả của các nàng.
Mộ Thất Nguyệt trong lòng khỏi nảy sinh một ý nghĩ: Trong thôn ít những phụ nhân như , nếu thể tập hợp các nàng để công nhật cho nàng, lẽ thể kiếm tiền, giúp cuộc sống của các nàng khấm khá hơn.
Hiện giờ đông lạnh sắp đến, nếu thể gấp rút may một ít áo bông chăn bông đem bán, nhất định sẽ thừa cơ hội mà kiếm một khoản lớn.
Song giá bông vải thì cao ngất, hoa lau dại khó mà thu thập lượng lớn, quả thực khiến đau đầu.
Nàng khỏi bắt đầu suy ngẫm, liệu loại nguyên liệu nào giữ ấm giá thành thấp để thế bông vải ?
Nhớ cảnh tượng qua mùa đông kiếp , đa phần đều mặc áo lông vũ nhẹ nhàng ấm áp, bên trong nhồi đa là lông gà hoặc lông vịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-90-tim-tho.html.]
Thế nhưng giờ đang ở thời cổ đại, khi ngành chăn nuôi còn hưng thịnh, mà tìm nhiều lông gà lông vịt như ?
Suy nghĩ , nàng nhận giải quyết vấn đề , tiên phát triển ngành chăn nuôi.
Nuôi gà nuôi vịt tuy khả thi, nhưng so với đó, nuôi thỏ dường như lợi hơn nhiều. Lông thỏ chỉ giữ ấm, mà chất liệu còn nhẹ nhàng, đúng là vật liệu lý tưởng để áo mùa đông.
Hơn nữa thỏ sinh trưởng nhanh, chỉ vỏn vẹn ba bốn tháng thể xuất chuồng, đến lúc đó liền thể thu hoạch lượng lớn lông thỏ, dùng để áo mùa đông thì còn gì thích hợp hơn.
Nuôi thỏ thể thu lượng lớn lông thỏ và thịt thỏ, đúng là lợi ích song trùng.
Nghĩ đến đây, trong mắt Mộ Thất Nguyệt chợt lóe lên một tia sáng. Nàng dường như tìm thấy một con đường giàu nhanh ch.óng.
Trong lòng nàng dần dần phác thảo một kế hoạch mơ hồ, khóe môi khẽ nhếch lên, như thể thấy những đồng bạc trắng lóa đang vẫy gọi nàng.
“Cứ thế định đoạt!” Nàng thầm hạ quyết tâm, chuẩn bắt tay thực hiện kế hoạch .
Nàng nhanh ch.óng dậy, vội vàng rửa mặt xong, ăn qua loa vài miếng bữa sáng.
“Thất Nguyệt, vội vàng là ?” A nương thấy nàng ăn uống vội vã, nhịn hỏi.
“A nương, phố bán thỏ ạ?” Mộ Thất Nguyệt hỏi, vội vàng húp vài muỗng cháo trứng.
“Con mua thỏ chi? Muốn ăn thịt thỏ ?” A nương thấy lạ.
Mộ Thất Nguyệt lắc đầu, “Không , mua về ăn, con thỏ sống, để nuôi.”
“Ồ, thỏ sống thì khó tìm lắm, hiếm ai bán. núi đặt bẫy để bắt sống con mồi.” A nương .
“Cạm bẫy?” Mộ Thất Nguyệt trầm tư. Nàng từng thấy thỏ rừng núi, những tiểu gia hỏa chạy nhanh, săn g.i.ế.c lẽ khó, nhưng bắt sống... thì đúng là dựa cạm bẫy.
Nàng nhớ cảnh ngày đó khi đào củ mài, Tiểu Vượng Tài cẩn thận rơi xuống hố, mới bắt sống.
Hai hôm nay ngày phiên chợ, Mộ Thất Nguyệt quyết định núi một chuyến nữa, để bắt thỏ.
Tuy nhiên, vận khí .
Nàng loanh quanh núi hai ngày, đến bóng dáng một con thỏ rừng cũng chẳng thấy, trái săn ít gà rừng và chim sẻ.
Cả nhà liên tiếp hai ngày ăn thịt rừng tươi ngon, khen ngớt lời, Lữ thị xót xa vô cùng.
“Thịt rừng ngon thế , nếu đem bán nhất định kiếm một khoản tiền!”
“Mẹ, đồ ngon đương nhiên chúng ăn , giờ các đang tuổi lớn, ăn nhiều thịt mới thể cao lớn khỏe mạnh!”
Lữ thị yên lòng, thể bọn trẻ quan trọng hơn, tiền bạc thì thể nghĩ cách khác mà kiếm.
Nghe Mộ Thất Nguyệt đang tìm thỏ, Trương Đại Tráng liền xách một chiếc giỏ tre nhỏ đến tận nhà.
Trong giỏ tre một con thỏ béo và bốn con thỏ con lông xù, trông vẻ mới sinh lâu.
Mộ Thất Nguyệt vô cùng vui mừng, “Đại Tráng, những con thỏ từ mà ?”
Mèo Dịch Truyện
“Nhà chúng tự nuôi đó, mấy con mới sinh lâu, cô nương đang tìm thỏ để nuôi, nên liền đem tới tặng cô nương.” Trương Đại Tráng tủm tỉm đưa chiếc giỏ tre đựng thỏ cho nàng.
Mộ Thất Nguyệt ngạc nhiên, “Thì nhà còn nuôi thỏ ư? Chúng chẳng gì cả.”
“Chúng chỉ nuôi vài con ở hậu viện thôi.” Trương Đại Tráng giải thích.