Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 95: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:13:25
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đôi câu đối
Ánh nắng buổi trưa trải dài đất trống phía nhà, Tiểu Diệp và A Yến theo Lữ thị đến mảnh đất hoang cỏ mọc um tùm , chuẩn tiếp tục khai khẩn.
Khoảng đất trống kéo dài đến tận chân núi, diện tích rộng lớn, mảnh đất trồng khoai tây chỉ chiếm một phần nhỏ trong đó.
Tiểu Diệp thoăn thoắt vung liềm, chiếc liềm trong tay nàng như sinh mệnh, nhịp điệu cắt cỏ nhanh định, chẳng mấy chốc dọn sạch một đất trống.
Lữ thị một bên, thấy chút kinh ngạc — cô nương tuy hình nhỏ nhắn, làn da cũng phơi nắng đen sạm, nhưng việc thì hề mơ hồ, tay chân nhanh nhẹn.
A Yến thì cầm cuốc theo Tiểu Diệp, bắt đầu xới đất. Nàng cuốc mấy nhát, liền cúi xuống, cẩn thận nhặt rễ cỏ trong đất , rũ bỏ đất bám đó, vứt sang một bên chất đống .
Lữ thị hai nàng, trong lòng thầm tán thưởng: Hai cô nương việc thật quy củ, căn bản cần nàng tốn lời nhiều, động tác nhanh nhẹn định, hơn xa tướng công nhà Mộ Thiên Phú.
Mộ Thiên Phú dáng cao lớn, lưng dài chân dài, khi việc luôn vẻ vụng về, hiệu suất cũng cao.
Có Tiểu Diệp và A Yến hai giúp việc đắc lực , Lữ thị chút ghét bỏ tướng công nhà , dứt khoát bảo xuống chân núi từ từ dọn dẹp mấy cái cây, để khỏi vướng tay vướng chân.
Trong khi các nàng đang bận rộn, Mộ Thất Nguyệt âm thầm khỏi nhà.
Nàng thấy Tiểu Thiên chúng nó đang ở trong thư phòng theo Sở Vân Chu luyện chữ, liền quấy rầy chúng, thẳng đến nhà tam gia.
Tam gia đang bận rộn trong sân, thấy Mộ Thất Nguyệt đến, chào hỏi: “Thất Nguyệt, con đến đây?”
Mộ Thất Nguyệt từ trong túi lấy một tờ giấy ghi kích thước, đưa cho Tam gia: “Tam gia, giúp gấp hai món đồ, đang cần dùng gấp.”
Tam gia ngừng công việc đang , ghé xem tờ giấy, hỏi: “Làm gì ?”
“Ta một chiếc bàn dài bảy thước, rộng ba thước, còn một cái tủ hàng ba tầng hai cửa.” Mộ Thất Nguyệt giải thích.
Tam gia xong suy nghĩ một lát, gật đầu : “Chiếc bàn đơn giản, vật liệu đều sẵn, nửa canh giờ là thể xong cho ngươi. cái tủ hàng cửa , nhanh nhất cũng chiều mai mới xong.”
“Được, sáng mốt đến lấy.” Mộ Thất Nguyệt , ánh mắt lướt qua đống gỗ thừa trong sân, chợt nhớ điều gì, : “Tam gia, lấy mấy thanh gỗ, một cái giá phơi quần áo.”
“Được, ngươi tự chọn .” Tam gia sảng khoái đồng ý, tiếp tục công việc của .
Mộ Thất Nguyệt trong đống gỗ thừa chọn mấy thanh gỗ dài, thành thạo đóng một cái giá phơi quần áo đơn giản, chuẩn mang về nhà dùng.
Nàng dọn dẹp thuận miệng hỏi: “Tam gia, đợt đơn hàng giường tầng ngài nhận, giao hàng ?”
Tam gia nhấc nhấc chiếc bàn bát tiên xong, đáp: “Đợt đơn hàng đó xong, chỉ chờ đối phương xác nhận, sẽ giao hàng qua.”
Ông ngừng một lát, : “Làm xong mấy món hàng , sẽ bắt đầu bàn học cho học đường trong thôn của chúng .”
“Ồ?” Mộ Thất Nguyệt chút bất ngờ, “Thôn trưởng đặt hàng ngài ?”
Tam gia lắc đầu : “Không , dạo bận, thôn xây học đường cũng thời gian giúp việc. Đợt bàn học coi như quyên tặng, cũng coi như góp chút sức cho thôn.”
Mộ Thất Nguyệt xong, giơ ngón cái lên, khen ngợi: “Bội phục, vẫn là Tam gia rộng lượng!”
Tam gia xua tay : “Ngươi thì quá lời . Ai mà chẳng tiền xây học đường là do Thất Nguyệt ngươi bỏ chứ! Sau con cái trong thôn chúng thể học, đều là nhờ phúc khí của ngươi!”
Mộ Thất Nguyệt , vác giá phơi quần áo lên, “Vậy ngài cứ bận việc, về đây.” Nói xong, liền rời khỏi nhà Tam gia, về hướng nhà .
Mộ Thất Nguyệt mới đặt giá phơi quần áo định trong sân nhà , liền thấy thôn trưởng bên ngoài lớn tiếng gọi nàng.
“Thất Nguyệt, Thất Nguyệt? Ngươi đây một chút .”
“Ai, tới ngay!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-95.html.]
Nàng đáp một tiếng, bước nhanh cửa, chỉ thấy hai vị lão thợ của thôn Hạ Hà đang ngoài cửa, nàng vội vàng tiến lên, mỉm chào hỏi.
“Hai vị sư phụ, hôm nay nhã hứng đến đây?” Mộ Thất Nguyệt khá bất ngờ.
Sư phụ thợ đá : “Thôn các ngươi chẳng xây học đường ? Chúng đến để chuẩn khởi công đây.”
Mèo Dịch Truyện
“Ồ, thì là , dạo e rằng hai vị sư phụ sẽ vất vả !” Mộ Thất Nguyệt khách khí .
…
Sau khi hàn huyên vài câu, hai vị lão thợ liền theo thôn trưởng đến công trường học đường bận rộn.
Mộ Thất Nguyệt theo, mà về phòng, lấy giấy b.út , cẩn thận suy nghĩ xem hoạt động khai trương hai ngày nên sắp xếp thế nào.
Nàng vạch mấy phương án, lượt xem xét chọn lọc, cuối cùng chốt hạ kế hoạch phù hợp nhất, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, nàng khẽ bước thư phòng, ánh mắt dừng Sở Vân Chu đang vùi đầu sách.
“Sở Vân Chu, ngày mốt các ngươi thể nghỉ một ngày ? Nữ t.ử công phường của ngày mốt khai trương, mời ngươi đến trấn giúp đăng ký.” Giọng nàng ôn hòa, mang theo một tia chờ mong.
Sở Vân Chu buông quyển sách trong tay, sảng khoái: “Được! Đã là lễ khai trương, mang cả Tiểu Thiên và các em theo , đông thì sẽ náo nhiệt hơn!”
“Không thành vấn đề.” Mộ Thất Nguyệt gật đầu đồng ý.
Tin tức truyền , Tiểu Thiên và mấy đứa trẻ khác lập tức reo hò nhảy nhót: “Ồ, cuối cùng cũng thể phố chơi !”
“Thất Nguyệt tỷ, chúng cũng đến trấn xem náo nhiệt!” Hoa Nhi và Quả Nhi mắt đăm đăm nàng, trong mắt đầy vẻ cầu xin.
“Được, tất cả đều hết!” Mộ Thất Nguyệt bất đắc dĩ , đành đồng ý.
Mấy đứa trẻ lập tức vui mừng khôn xiết, phấn khích đến mức chạy nhảy, tựa như đặt chân chợ phiên náo nhiệt.
“Thất Nguyệt, ngươi định để đăng ký cái gì?” Sở Vân Chu hỏi, hiểu rõ , cũng tiện chuẩn .
“Chính là đăng ký thông tin khách hàng tiệm, họ tên, tuổi tác, sở thích, nhà ở , trong nhà nghề gì, trong nhà mấy … càng chi tiết càng .” Mộ Thất Nguyệt giải thích.
“Ngươi thu thập thông tin phận của những gì?” Sở Vân Chu hạ giọng, nghi ngờ.
“Hiểu rõ phận và sở thích của họ, mới thể bán đồ chính xác cho họ chứ!” Mộ Thất Nguyệt thản nhiên trả lời.
“Ngươi định bán cái gì?” Sở Vân Chu hỏi tới tấp, vẻ hỏi cho lẽ.
“Cái gì cũng bán, xem họ cần gì sẽ bán cái đó!” Mộ Thất Nguyệt thẳng thắn .
Câu trả lời như trong tai Sở Vân Chu, dường như mang theo vài phần ý đùa cợt.
“Ồ, đúng , mua một ít giấy đỏ, ngươi giúp một câu đối nhé.” Mộ Thất Nguyệt phòng, lấy hai tờ giấy đỏ lớn.
“Vậy suy nghĩ kỹ một chút, nên câu đối gì.” Sở Vân Chu nhận lấy giấy đỏ, vội vàng thư phòng.
Mộ Thất Nguyệt cũng theo .
Sở Vân Chu trong thư phòng mài mực, suy nghĩ chốc lát , cầm b.út phóng khoáng xuống một câu đối.
“Vế : Tiệm mới khai trương nghênh đón quý khách. Vế : Bằng hữu cũ ghé thăm tiễn Thần Tài, khai trương đại cát!”
Nét chữ rồng bay phượng múa, khí thế phi phàm. Mộ Thất Nguyệt câu đối, khen ngợi: “Câu đối thật .”