Nữ Chính Xuyên Không Thoái hôn rồi giết hổ, Gánh Cả Nhà Trong Loạn Thế - Chương 99: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-08 17:13:30
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sòng bạc cứu
Mộ Thất Nguyệt sắc mặt âm trầm, ánh mắt như đao, bước tới một bước, lạnh lùng chằm chằm hai tên du côn đang chắn ở cửa sòng bạc, giọng trầm thấp nhưng mang theo uy nghiêm thể nghi ngờ: “Tránh , .”
“Vào? Ngươi là thứ quỷ quái gì? Cút xa !” Một tên du côn gầy gò, mặt mũi nhọn hoắt khẩy một tiếng, đầy vẻ khinh thường phun nước bọt về phía nàng.
Mộ Thất Nguyệt ánh mắt lạnh hẳn, trong tay nàng từ khi nào thêm một cây b.úa sắt, nàng bỗng vung mạnh, b.úa ảnh như gió, đ.á.n.h thẳng cánh tay tên du côn .
“A——!” Tên du côn gầy gò kêu t.h.ả.m một tiếng, ôm cánh tay loạng choạng lùi , đau đến nhe răng trợn mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng trán.
“Mẹ kiếp, con mụ điên ở ?!” Hắn còn xong, nắm đ.ấ.m của Mộ Thất Nguyệt giáng xuống mặt như sét đ.á.n.h.
Chỉ “rắc” một tiếng, hai cái răng cửa lập tức rơi xuống, m.á.u tươi chảy dọc khóe miệng .
“Ngươi… ngươi dám đ.á.n.h ?!” Tên du côn ôm miệng, chuyện hụt , trong mắt tràn đầy kinh hoàng và tức giận.
Tên du côn còn thấy , sắc mặt lập tức tái mét, điên cuồng chạy sòng bạc, chạy la to: “Đại ca! Không ! Có đến gây chuyện!”
Mộ Thất Nguyệt tại chỗ, khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh, cây b.úa sắt trong tay nhẹ nhàng nâng lên hạ xuống, ánh mắt như băng, trông đáng sợ.
Tên du côn đ.á.n.h ôm miệng chảy m.á.u, kinh hoàng lùi mấy bước, đó cũng loạng choạng chạy sòng bạc, bóng lưng vô cùng chật vật.
“Cha, canh cửa , nếu phát hiện bọn chúng mang Tiểu Bảo từ cửa trốn , thì la lớn gọi .” Mộ Thất Nguyệt khẽ với Mộ Thiên Phú bên cạnh, giọng điệu bình tĩnh mà kiên định.
“Được! Con ngàn vạn cẩn thận đấy!” Mộ Thiên Phú nhíu mày, trong mắt tràn đầy lo lắng, nhưng vẫn gật đầu, nhanh ch.óng về phía cửa .
“Đã rõ.” Mộ Thất Nguyệt đáp một tiếng, đó bước sòng bạc.
Trong sòng bạc, ánh đèn mờ ảo, khói t.h.u.ố.c lượn lờ, tiếng ồn ào hỗn tạp, tiếng xúc xắc lăn, tiếng chip chạm đan xen, ch.ói tai nhức óc.
Mộ Thất Nguyệt ánh mắt sắc bén như chim ưng, nhanh ch.óng quét qua đại sảnh sòng bạc, nhưng thấy bóng dáng Tiểu Bảo.
Ánh mắt nàng cuối cùng dừng ở một cánh cửa che rèm dày, ánh mắt lạnh , thẳng đến cánh cửa đó.
Sắc mặt âm trầm và cây b.úa sắt siết c.h.ặ.t trong tay khiến cả nàng toát sát khí đằng đằng, tựa như một sát thần bước từ địa ngục.
Các con bạc trong sòng bạc nhận thấy khí đúng, nhao nhao tránh , thì thầm to nhỏ.
Trong góc, mấy tên du côn đang vây quanh chuyện thì thầm, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía cửa, dường như đang chờ đợi điều gì.
Đột nhiên, tấm rèm cửa vén mạnh lên, tên du côn lẻn hoảng hốt theo một đàn ông đầu trọc .
Hắn chỉ Mộ Thất Nguyệt, giọng run rẩy: “Đại ca, chính là con mụ điên đó! Nàng võ công, của chúng căn bản cản nàng …”
“Mụ điên?” Người đàn ông đầu trọc nhíu mày, tẩu t.h.u.ố.c trong tay vẫn còn bốc khói trắng lượn lờ.
Hắn nheo mắt, đ.á.n.h giá Mộ Thất Nguyệt một lượt, đó lạnh lùng lệnh: “Đao Sẹo, ngươi dẫn mấy qua đó, đừng để nàng phá hỏng việc ăn của lão t.ử.”
Lời còn dứt, Mộ Thất Nguyệt cầm cây b.úa sắt, lạnh mặt đến mặt bọn chúng.
Ánh mắt nàng như đao, quét qua mấy tên côn đồ trong sòng bạc, cuối cùng dừng đàn ông đầu trọc, giọng lạnh lẽo mang theo áp lực: “Ngươi chính là lão đại ở đây?”
Người đàn ông đầu trọc lạnh một tiếng, cầm tẩu t.h.u.ố.c khỏi miệng, thong thả : “Nha đầu, gan cũng nhỏ đấy, dám đến địa bàn của gây rối? Có đây là nơi nào ?”
Mộ Thất Nguyệt trả lời, cây b.úa sắt trong tay đột nhiên đập mạnh xuống chồng chip bàn, tiếng ồn ào trong sòng bạc tức khắc dừng , ánh mắt đều tập trung nàng.
“Mau giao !” Nàng lạnh lùng , ánh mắt như băng, dường như đóng băng cả sòng bạc.
“Đệ nào? Ở đây chúng đứa trẻ nào cả, điều thì mau rời !” Người đàn ông đầu trọc với giọng cảnh cáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-chinh-xuyen-khong-thoai-hon-roi-giet-ho-ganh-ca-nha-trong-loan-the/chuong-99.html.]
Mộ Thất Nguyệt liếc một cái, hỏi: “Trần Kiều Nương ? Kêu nàng đây cho một lời giải thích!”
“Ôi, tuổi lớn mà khẩu khí nhỏ đấy! Không ngờ ngươi còn quen Trần Kiều Nương!” Người đàn ông đầu trọc nhướng mày .
Mộ Thất Nguyệt cánh cửa dẫn hậu viện, bước qua, miệng kêu: “Trần Kiều Nương, ngươi đây! Đừng rùa rụt cổ nữa!”
Người đàn ông đầu trọc vội vàng gọi mấy tên thủ hạ, cùng trong thu dọn con mụ điên đó.
Mộ Thất Nguyệt bước cánh cửa đó, xuyên qua một hành lang tối tăm, nhanh đến hậu viện.
Không ngờ phía sòng bạc , một cái sân lớn đến .
“Tiểu Bảo! Tiểu Bảo? A tỷ đến cứu con , con thấy thì đáp lời một tiếng nhé?” Mộ Thất Nguyệt tìm khắp hậu viện, cũng thấy bóng .
“Đã với ngươi , ở đây chúng ngươi tìm! Xem xong thì mau cửa , đừng chậm trễ việc ăn của !” Tên đầu trọc dẫn thủ hạ theo , bực bội .
Lúc , đột nhiên “cạc cạc” hai tiếng, từ cái giếng nước trong sân truyền đến.
Mộ Thất Nguyệt phát hiện dây kéo nước và thùng nước đều biến mất, đang treo lơ lửng trong giếng.
Tiếng “cạc cạc” nãy, chính là tiếng phát khi trục nước chuyển động, nhưng bên cạnh giếng trống .
lúc , trong giếng phát tiếng động, “Ô ô ô…”
Một trận tiếng từ trong giếng truyền , mang theo chút âm u oán hận, mà rợn tóc gáy.
Nàng cúi xuống kiểm tra, ghé sát miệng giếng gọi một tiếng: “Tiểu Bảo, là con đó ? Ta là A tỷ!”
“Ô ô ô…” Mộ Thất Nguyệt rùng , vội vàng vươn tay kéo sợi dây kéo nước đang thẳng trong giếng lên.
đúng lúc , của sòng bạc nhao nhao vây !
“Là ngươi tự tìm c.h.ế.t! Vậy thì trách khác !” Tên đầu trọc vớ lấy một cây đao dài, xông lên phía , trong mắt lộ sát ý.
Mộ Thất Nguyệt rảnh một tay, vươn cổ tay nhắm về phía bọn chúng.
“Đừng qua đây!”
Nàng la lớn, đồng thời phát động ám khí cổ tay, mấy tiếng “vù vù vù”, mấy ám khí trong chớp mắt bay ngoài.
Đối phương ngờ tới, khi bọn chúng rõ ràng, tránh kịp.
Mấy ám khí thương, m.á.u tươi chảy ròng.
Mộ Thất Nguyệt vốn bôi mê d.ư.ợ.c lên ám khí, những trúng ám khí, bao gồm cả gã đàn ông đầu trọc, mấy cái loạng choạng, đều ngã xuống đất bất tỉnh.
“Ám khí độc, c.h.ế.t thì cút hết cho !” Mộ Thất Nguyệt lạnh giọng .
Mèo Dịch Truyện
Những kẻ khác thấy đại ca của và mấy đều ngã xuống, sợ hãi liên tục lùi .
"C.h.ế.t tiệt, ám khí của nữ nhân độc!"
"Đại ca trúng độc ! Làm đây?"
"Bảo tính mạng là hơn, rút lui đây!"
Đám lưu manh nhát gan sợ hãi tan tác hết cả, đều biến mất còn tăm .
Mộ Thất Nguyệt thừa cơ, kéo từ trong giếng nước lên, lập tức sắc mặt đại biến.