(Nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 118

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:09:29
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 142: Thiên lý cô phần, vô xứ thoại thê lương (64)

Dung Diên ôm c.h.ặ.t eo Ôn Hi Ân, nhỏ giọng nài nỉ: "Đệ mà, Tứ ."

Ôn Hi Ân vờ giận dữ lườm một cái: "Người còn ồn ào nữa, thần thật đấy?"

"Không ồn, ồn ." Dung Diên hốt hoảng lắc đầu lia lịa.

Dìu Dung Diên lên long sàng, Ôn Hi Ân định xoay thì ống tay áo túm c.h.ặ.t lấy. Nàng ngoảnh , thấy đầy mặt hoảng hốt hỏi: "Tứ , định ?"

Khẽ thở dài một tiếng, Ôn Hi Ân gỡ từng ngón tay , sang bên cạnh lấy một mảnh khăn ướt, quỳ xuống bên chân , tỉ mẩn lau bụi bẩn lòng bàn chân cho .

Sau khi lau sạch sẽ, nàng mới nhàn nhạt liếc một cái: "Gấp cái gì, thần cũng bay mà biến mất."

Dung Diên thấy nàng định chỗ khác, đôi mắt đầy vẻ lo sợ Ôn Hi Ân, hồi lâu mới lí nhí: "Tứ ... đêm nay bồi trẫm ?"

"Không ."

"Tại chứ!" Dung Diên kìm cao giọng.

Đến khi Ôn Hi Ân lạnh lùng sang, rụt rè hạ thấp giọng: "Tứ ... Tứ ..."

Hắn cứ gọi gọi như thế, chẳng khác nào Đường Tăng niệm chú Kim Cô, khiến Ôn Hi Ân mà phiền chịu nổi.

"Được , ."

Dung Diên rốt cuộc cũng vui mừng hớn hở, ôm c.h.ặ.t lấy eo Ôn Hi Ân, thở phào một cái đầy nhẹ nhõm, kích động : "Tứ , muộn lắm , chúng mau ngủ thôi."

Ôn Hi Ân: "... Thần tắm rửa ."

Tại tên ngốc trông vẻ hừng hực khí thế thế nhỉ?

Dung Diên quyến luyến : "Vậy nhanh lên đấy."

Gương mặt Ôn Hi Ân hiện lên vẻ khó hết. Bồn tắm trong hoàng cung lớn, gột rửa hết thảy mệt mỏi .

[Ôn Hi Ân: Tên hoàng đế thần kinh ?]

[Hệ thống: ... .]

[Ôn Hi Ân sửng sốt: Thật sự thần kinh?]

[Hệ thống: Thần kinh chút vấn đề, lúc phát điên lên lẽ sẽ khó giải quyết, cô cẩn thận một chút.]

Ôn Hi Ân từng thấy dáng vẻ Dung Diên phát điên, nhưng nàng nghĩ đến bộ dạng ngốc nghếch của , cảm thấy phát điên chắc cũng chỉ đến thế mà thôi.

Tắm rửa xong, Ôn Hi Ân mặc quần áo chỉnh tề, đẩy cửa bước liền thấy Dung Diên ở phía ngoài giường, nhường một trống lớn bên trong. Chiếc long sàng rộng, mà Dung Diên co rùm ở mép giường.

Vừa thấy Ôn Hi Ân , bắt đầu ngây ngô, hưng phấn vẫy vẫy tay: "Tứ , đây."

Bước chân Ôn Hi Ân khựng : ... Đột nhiên qua đó chút nào, bây giờ.

Dung Diên thấy nàng đột nhiên khựng , mắt liền đỏ lên vì cuống: "Tứ , qua đây , Tứ ..."

Trong tiếng gọi như gọi hồn của , Ôn Hi Ân vẫn miễn cưỡng bước tới.

Thân hình Dung Diên sức nhích sát mép, nửa như sắp rơi khỏi giường đến nơi, vỗ vỗ trống lớn lưng, ngọt ngào : "Tứ lên đây ."

Ôn Hi Ân hiểu tại chen chúc ở một bên như thế, chỗ rộng như cần nhường ?

Giây tiếp theo, Dung Diên "đùng" một cái lăn xuống giường, cũng chẳng kêu đau, lồm cồm bò dậy leo lên , sức vỗ vỗ mặt giường cạnh , một cách cực kỳ ngốc nghếch, mắt sáng rực : "Tứ , ngủ thôi."

Ôn Hi Ân: ... Đột nhiên hết buồn ngủ ngang.

Ôn Hi Ân vẫn yên động đậy, rủ hàng mi dài lạnh lạt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-gia-nam-trang-huong-dan-tro-thanh-bach-nguyet-quang/chuong-118.html.]

Dung Diên đáng thương bò dậy, quỳ giường kéo kéo vạt áo Ôn Hi Ân: "Tứ , thế, chẳng là cùng ngủ ."

Ôn Hi Ân căng mặt, lạnh lùng thốt một chữ: "Được."

Vừa leo lên giường, Dung Diên ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng hít một thật sâu bên cổ nàng. Hắn định "Thơm quá", nhưng dám , vì Ôn Hi Ân bảo: "Nói thêm một chữ nữa, thần sẽ ngay."

Dung Diên ôm c.h.ặ.t lấy Ôn Hi Ân đang gương mặt sắt , đắm đuối "hừ hừ" hai tiếng đầy thỏa mãn.

Ôn Hi Ân: ... Ai đó lôi tên ngốc giùm với.

Ôn Hi Ân mệt , nàng đường liên tục suốt mấy ngày đêm, cơ thể đến giới hạn, gần như cứ chạm giường là ngủ .

Dung Diên ngửi mùi hương lạnh quen thuộc, cũng mơ mơ màng màng chìm giấc ngủ. Suốt một tháng qua gần như ngủ , mà là thể ngủ, tâm trí đều treo ngược nơi phương xa.

Giữa đêm Dung Diên đạp chân một cái, hoảng hốt giật tỉnh dậy, thấy Ôn Hi Ân vẫn đang ôm c.h.ặ.t trong lòng, mới an tâm nhắm mắt , rúc rúc lòng nàng, khẽ gọi: Tứ .

...

Ôn Hi Ân đám đại thần xì xào rằng Dung Diên bỏ bê triều chính suốt ba ngày, tấu chương cũng thèm xem, chất đống như núi.

Đám đại thần lo lắng đến bạc cả đầu, trông già hẳn mấy tuổi.

Ôn Hi Ân xong bề ngoài thì bình thản, nhưng trong lòng tức đến sắp hộc m.á.u.

Lúc chầu sớm, Ôn Hi Ân luôn cúi đầu, một cái liếc mắt cũng thèm phía .

Đợi đến khi tan chầu, Ôn Hi Ân lạnh mặt dẫn Dung Diên tới thư phòng ngự tiền.

Cửa đóng , Ôn Hi Ân khống chế nổi cơn thịnh nộ trong lòng: "Hôm qua lên triều ?"

Dung Diên rụt cổ, chột đáp: "Không ..."

"Vậy còn hôm ?" Ánh mắt Ôn Hi Ân lạnh thêm một phân.

Dung Diên ấp úng, lén liếc Ôn Hi Ân một cái, mở miệng : "Có lên."

Ôn Hi Ân chút biểu cảm.

Dung Diên ánh mắt lạnh lùng đến sắp , hoảng loạn nắm lấy tay nàng: "Tứ , trẫm tìm , nhưng bọn họ cho, nên trẫm mới..."

"Cho nên dùng việc bỏ chầu để uy h.i.ế.p bọn họ?"

Dung Diên cúi đầu, đáng thương "" một tiếng.

Làn da mềm mại mịn màng nắm lấy đột nhiên rút , Dung Diên bất an nắm nhưng Ôn Hi Ân né tránh.

"Tứ ..." Giọng trầm thấp mang theo tiếng run rẩy.

Ôn Hi Ân để ý đến trò nũng giả ngây của , nàng căng mặt, đôi mày mắt như họa hiện lên cơn giận lôi đình: "Người là đồ ngốc ? Người coi vị trí , trách nhiệm là trò chơi ? Hoàng , thể để tâm một chút ?"

Dung Diên ngẩng đầu lên, thần sắc tổn thương: "Tứ ... trẫm, trẫm sai , trẫm bao giờ thế nữa."

Mệt mỏi day day thái dương, Ôn Hi Ân chỉnh cổ áo cho Dung Diên: "Hoàng , chúng cùng cố gắng. Thần sẽ luôn lưng , sẽ luôn ở bên ."

Đôi mắt vốn đang ảm đạm đột nhiên bừng sáng, ngọn lửa hy vọng cháy rực như chứa đựng ngàn vạn vì . Dung Diên gật đầu thật mạnh, gương mặt tuấn mỹ là nụ rạng rỡ đến cực điểm.

Đây là đầu tiên phát hiện hoàng đế cũng đến nỗi tệ, ít nhất thì...

Tứ sẽ mãi mãi ở bên , thế là đủ .

...

Ôn Hi Ân vẫn luôn tận tụy hỗ trợ Dung Diên trở thành một vị minh quân chính trực. Cũng chính vì lời thề , họ cùng trải qua hai năm trời.

Vị hoàng đế trẻ tuổi từ một kẻ đời mắng c.h.ử.i là hôn quân lúc ban đầu, trở thành một vị minh quân ca ngợi ngớt.

Ôn Hi Ân nhận rằng vị hoàng đế tuy trông vẻ đầu óc linh hoạt, nhưng một khi nghiêm túc thì học thứ nhanh, chỉ là con lười, tính tình cũng ham chơi, giống như một đứa trẻ mãi chịu lớn .

Loading...