Ôn Hi Ân cả lạnh đến mức run lẩy bẩy, Dung Nhất Thanh ngay lập tức hừ lạnh một tiếng, ném nàng xuống đất.
Lúc đó ý thức của Ôn Hi Ân vẫn còn tỉnh táo, nhưng thấy mặt là Dung Nhất Thanh, nàng hận thể ngay lập tức ngất tại chỗ.
"Ngươi c.h.ế.t?" Dung Nhất Thanh Ôn Hi Ân đang co quắp thành một đoàn đất, cúi xuống nàng, đưa tay dịu dàng vuốt ve mái tóc ướt sũng.
Bàn tay đột nhiên siết mạnh, da đầu truyền đến từng trận đau nhói, Ôn Hi Ân ngửa cổ lên để giảm bớt cơn đau đó.
Hắn vùi đầu vai Ôn Hi Ân ngửi một , vẫn là mùi hương lãnh đạm quen thuộc. Dung Nhất Thanh phát một tràng điên cuồng: "Ngươi xuống bầu bạn với tên hoàng ngu ngốc của ngươi ? Dung Nhiên..."
Lúc đó Ôn Hi Ân vặn mở mắt , chỉ mở một nửa, hàng mi dính những giọt nước run rẩy kịch liệt, nước trượt xuống từ khóe mắt như thể những giọt lệ.
"Ngươi g.i.ế.c ." Ôn Hi Ân lâu chuyện, giọng phát chút khàn đục.
"Không đời nào!"
Gần như ngay khi lời Ôn Hi Ân dứt, Dung Nhất Thanh gầm lên. Hắn bóp c.h.ặ.t cổ Ôn Hi Ân, gương mặt tuấn tú vặn vẹo: "Ngươi tưởng ngươi c.h.ế.t là thể thoát khỏi ? Ta cho ngươi , ngươi c.h.ế.t thì sẽ bắt kẻ khác trả nợ, ví dụ như tên tiểu thái giám trong cung của ngươi."
Ôn Hi Ân yếu ớt nắm lấy tay , lạnh giọng hỏi: "Ngươi gì Tiểu Thịnh Tử? Có chuyện gì ngươi cứ trút lên là , tại liên lụy vô tội?"
Nhìn phản ứng của nàng, Dung Nhất Thanh đột nhiên cảm thấy bản kiếp thật đáng bi thương. Ngay cả một tên tiểu thái giám thì nàng cũng xót thương, tại thể xót thương lấy một chút?
Hắn rốt cuộc sai điều gì, mà Ôn Hi Ân đối xử với một con ch.ó còn hơn đối với ?
Thật bi ai, thật nực .
Dung Nhất Thanh lôi Ôn Hi Ân dậy khỏi mặt đất. Ra khỏi cung Dưỡng Tâm, ngự giá, thẳng tới t.ử lao thiết lập riêng biệt trong hoàng cung.
Trong mùa đông giá rét , Ôn Hi Ân chỉ mặc một chiếc áo vải đơn bạc, thô ráp. Sắc mặt nàng trắng bệch, Dung Nhất Thanh lôi thủy lao.
Thủy lao quanh năm thấy ánh mặt trời, mùi thối rữa xộc thẳng mũi, khiến buồn nôn.
"Ngươi đưa tới đây gì?" Giọng Ôn Hi Ân phù phiếm, trong lòng trào dâng một dự cảm bất lành.
Dung Nhất Thanh trả lời, sâu bên trong thủy lao. Ôn Hi Ân theo , thêm một đoạn, nơi âm u bỗng nhiên trở nên sáng sủa. Nàng ngẩng đầu về phía .
Dung Nhất Thanh định, nghiêng để Ôn Hi Ân thấy cảnh tượng mắt.
Đó là một tòa thủy lao tương đối rộng rãi, bên cửa sổ trời, ánh sáng chính là xuyên qua đó mà lọt xuống. Giữa làn nước bẩn một đang , nửa chìm trong nước, mái tóc ướt đẫm che khuất cả gương mặt, dập dềnh mặt nước như một bóng ma chực chờ kéo khác xuống cùng.
"Chát——"
Một tên ngục vung roi quất lên hình gầy yếu của đó, tia nước mang theo m.á.u b.ắ.n tung tóe chân Ôn Hi Ân. Người đó giam lâu, đôi tay xích sắt treo lên hề nhúc nhích, thở mỏng manh đến mức khiến nghi ngờ liệu còn sống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-gia-nam-trang-huong-dan-tro-thanh-bach-nguyet-quang/chuong-128.html.]
Ôn Hi Ân làn nước bẩn pha muối, ngấm vết thương sẽ khiến đau đến c.h.ế.t sống . Vậy mà đó hề rên rỉ lấy một tiếng, cánh tay treo cao chằng chịt những vết m.á.u do gai ngược của roi cào nát.
Nàng rõ mặt , chỉ thấy chiếc cằm nhọn và làn môi trắng bệch, cảm giác quen thuộc khiến nàng trợn tròn mắt.
"Còn nhận ?" Dung Nhất Thanh Ôn Hi Ân hỏi.
Hắn buông tay, Ôn Hi Ân vốn vững liền ngã sụp xuống đất, nhưng mắt vẫn trừng trừng đang chịu hình. Bờ môi nhợt nhạt của nàng run lên vì giận dữ.
"Súc sinh! Dung Nhất Thanh, rốt cuộc sai điều gì ngươi , tại ngươi thế ! Tại !" Giọng khàn đặc mang theo cảm giác xé lòng.
Người đang chịu hình vốn im lìm bỗng chấn động, cái đầu đang rủ xuống chậm rãi ngẩng lên.
Ôn Hi Ân trong nước, khàn giọng gọi: "Tiểu Thịnh Tử..."
Nàng gần như nhận đây là Dương Thịnh xinh ngoan ngoãn ngày nào nữa. Nửa mặt trái của Dương Thịnh loang lổ vết m.á.u, nửa mặt chìm trong bóng tối, chỉ thấy đôi mắt vẫn còn le lói tia sáng.
"Chủ t.ử..." Dương Thịnh mở miệng, m.á.u đọng trong họng trào : "Nô tài hồ đồ... nô tài với Ngài, nô tài cứu Ngài mà..."
Ôn Hi Ân cảm thấy tim đau nhói, chống tay xuống đất loạng choạng dậy, bước về phía Dương Thịnh đang giữa vũng nước bẩn.
Dương Thịnh là chịu hình mấy ngày rơi một giọt lệ nhưng thấy Ôn Hi Ân liền đỏ hoe mắt, định gì đó nghẹn ngào thốt nên lời.
Chân Ôn Hi Ân còn chạm mặt nước phía kéo . Theo quán tính, nàng lùi vài bước, đầu thấy ánh mắt lãnh đạm đến cực điểm của Dung Nhất Thanh, sâu trong đó còn ẩn chứa cơn giận ngút trời.
"Tại ư?! Vì đây là ngươi nợ ! Ngươi vì một tên nô tài mà dám chuyện với như , ngươi trúng ? Dung Nhiên Dung Nhiên, đây phát hiện ngươi ..."
Ôn Hi Ân đột ngột ngẩng đầu, hốc mắt ửng đỏ khiến Dung Nhất Thanh khựng .
"Chát——"
Một cái tát thật mạnh.
Lực đạo nặng, bởi vì Ôn Hi Ân hiện giờ chỉ còn bấy nhiêu sức lực. cái tát đó khiến Dung Nhất Thanh sững sờ, giữ nguyên khuôn mặt đ.á.n.h lệch sang một bên, hồi lâu tỉnh .
Đây là... đầu tiên ở kiếp Ôn Hi Ân đ.á.n.h , điều khiến nhớ những ký ức mấy .
"Dung Nhất Thanh, đúng là mù mắt mới bảo vệ loại sói mắt trắng như ngươi." Rõ ràng thể sụp đổ bất cứ lúc nào, nàng vẫn cố gượng dậy tư thế cao ngạo: "Nếu ngươi thấy nợ ngươi cái gì thì cứ việc lấy , hà tất khó vô tội."
Dung Nhất Thanh lạnh mặt thẳng dậy. Ôn Hi Ân càng như , càng để nàng toại nguyện. Hắn mắt nàng, bên trong còn chút ôn nhu sủng ái nào như , chỉ còn sự chán ghét và lãnh đạm.
Đây là điều lường , tưởng thể chấp nhận, nhưng thói quen quả thực là thứ đáng sợ. Mười mấy năm qua, một luôn vô điều kiện đối xử với đột nhiên nữa, sự tương phản quá lớn, lớn đến mức khó lòng chấp nhận.
Hắn tưởng khác biệt, nhưng phát hiện chịu nổi!
Dung Nhất Thanh lạnh lùng nàng, hiện rõ vẻ ngạo mạn và âm hiểm: "Ta sẽ để ngươi cho kỹ, xem bọn họ từng một c.h.ế.t mặt ngươi như thế nào!"