(Nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 151

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-28 18:47:50
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 174: Đi trong sương sớm, rơi giữa mây chiều

Kiều Lãnh thử hỏi: "Tại ? Có bắt nạt ? Nói cho chị ?"

Những giọt lệ long lanh như chuỗi hạt đứt dây, từng hạt từng hạt trượt dài gò má nhợt nhạt, lăn xuống chiếc cằm thon nhọn. Không tiếng nức nở, giằng co, phản kháng, cô cứ lặng lẽ Kiều Lãnh: "Em ... em ..."

Người bên ngoài xa lắm, chị ơi...

Kiều Lãnh cho rằng đó là do vấn đề tự kỷ của Ôn Hy Ân. Bác sĩ từng tiếp xúc nhiều với bên ngoài mới thể phục hồi bệnh tình hơn.

Vươn tay lau nước mắt mặt Ôn Hy Ân, đôi mắt vốn u ám của cô khẽ sáng lên: "Chị ơi..."

"Ân Ân lời, bên ngoài tươi lắm, em thể cứ mãi ỷ chị như . Em học cách trưởng thành, sớm muộn gì cũng sẽ một ngày chị rời xa em." Kiều Lãnh buông bàn tay đang ôm Ôn Hy Ân , giọng điệu của cô vẫn dịu dàng nhưng đầy kiên định.

Ôn Hy Ân lớn thế , thể mãi như một đứa trẻ . Cô học cách độc lập, sẽ một ngày cả hai đều cuộc sống riêng, cô thể cả đời canh chừng bên cạnh Ôn Hy Ân .

Ngón tay trắng muốt như ngọc hành nắm lấy bàn tay đang buông xuống của Kiều Lãnh, cô nắm c.h.ặ.t lấy ngón út một cách đầy lệ thuộc: "Chị ơi..."

Kiều Lãnh cử động, cứ thế lặng lẽ Ôn Hy Ân, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô từng chút một sự tái nhợt thế, đáy mắt trong veo chút tạp niệm sương mù lấp đầy.

Cô mềm mỏng, như đang nài nỉ: "Không đến trường... ?"

"Không !" Sự từ chối chút do dự.

Hơi ấm đầu ngón tay chậm rãi trượt , ngón tay Kiều Lãnh khẽ run, cô hiếm khi lúc cứng rắn như : "Ân Ân, em trưởng thành thật , chị mới thể yên tâm."

Ôn Hy Ân cũng nhận quyết tâm của Kiều Lãnh, cô lặng lẽ cầu xin nữa, cái đầu từ từ gục xuống, tóc mái che khuất đôi lông mày xinh , làn da trắng bệch đến bệnh thái.

: "Em trưởng thành chị sẽ vui ?"

Kiều Lãnh Ôn Hy Ân như cảm thấy chút kỳ quặc, nhưng cô cũng nghĩ nhiều: "Chị tất nhiên sẽ vui, sẽ vui."

Đặc biệt nhấn mạnh thêm một câu ở phía , Kiều Lãnh khẳng định để Ôn Hy Ân thể hiểu rõ.

Ôn Hy Ân nhẹ nhàng ôm lấy Kiều Lãnh, ch.óp mũi là thở ấm áp, cô an tâm nhắm mắt : "Em sẽ khiến chị vui."

Cho nên... đừng bỏ rơi em nhé...

Vào buổi sáng hôm đó, ngoài cửa sổ thỉnh thoảng thổi tới từng trận gió mát, kèm theo tiếng ve kêu đứt quãng.

Kiều Lãnh hôm nay nghỉ phép, đưa Ôn Hy Ân ngoài chơi. Cô cũng bệnh tình của Ôn Hy Ân thuyên giảm đôi chút, tiếp xúc nhiều với và việc bên ngoài là chuyện đối với Ôn Hy Ân.

Ôn Hy Ân im lặng hồi lâu, kịch liệt lắc đầu phản kháng, chịu bước khỏi phòng nửa bước.

Mãi đến khi Kiều Lãnh dỗ dành lâu mới chịu theo ngoài.

Ôn Hy Ân công viên giải trí đông nghịt chút khiếp sợ, cô nắm c.h.ặ.t gấu áo Kiều Lãnh, theo bản năng gọi một tiếng: "Chị ơi..."

Kiều Lãnh mỉm trấn an cô, dắt tay cô .

Ánh mắt của những xung quanh thấp thoáng rơi Ôn Hy Ân, cô cúi đầu nhưng ngăn những cái nóng bỏng đó.

Còn mấy chỉ trỏ về phía Ôn Hy Ân, đỏ mặt đang chuyện gì.

Mặt trời lớn, cảm giác nắng chiếu thực sự dễ chịu chút nào. Kiều Lãnh mua một cốc đồ uống lạnh cho Ôn Hy Ân, chen đám đông để mua vé.

Ôn Hy Ân hai tay bưng sữa bóng cây, làn da lộ trắng ngần mịn màng.

"Chào... chào bạn." Một giọng trong trẻo đặc trưng của thiếu nữ rụt rè vang lên.

Ôn Hy Ân ngẩn , ngước mắt thản nhiên thiếu nữ đang đỏ bừng mặt, vô cảm cụp mi xuống, tỉ mỉ quan sát hoa văn cốc nước lạnh trong tay.

Thiếu nữ phớt lờ khó xử c.ắ.n môi, cam lòng nữa: "Bạn chuyện ?"

Ôn Hy Ân vẫn im lặng, thêm một nào.

Thiếu nữ ngoại hình ngọt ngào tức đỏ cả mắt, cô đột nhiên vươn tay kéo Ôn Hy Ân, chút thẹn quá hóa giận: "Bạn một câu chứ!"

Gần như ngay khoảnh khắc thiếu nữ chạm , Ôn Hy Ân cuối cùng cũng phản ứng, và phản ứng còn dữ dội.

Thiếu nữ đẩy ngã xuống đất, cô ngẩng đầu Ôn Hy Ân đang vô cảm, cô đầy uất ức như thể giây tiếp theo sẽ đến nơi. Cô há miệng, kịp một giọng nữ khác ngắt lời.

"Kiều Ân!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-gia-nam-trang-huong-dan-tro-thanh-bach-nguyet-quang/chuong-151.html.]

Kiều Lãnh mang theo sự giận dữ tới, phớt lờ đôi mắt đang phát sáng của Ôn Hy Ân, chất vấn: "Tại đẩy bạn nữ khác?"

Bị sắc mặt khó coi của Kiều Lãnh cho hoảng sợ, Ôn Hy Ân dừng bước, lặng lẽ Kiều Lãnh dám tiến lên.

Kiều Lãnh đỡ thiếu nữ đẩy ngã đất dậy, cúi đầu hỏi: "Em thương chứ?"

Tuy nhiên thiếu nữ hề cảm kích, cô hất tay Kiều Lãnh , gương mặt ngọt ngào đầy vẻ kiêu căng nuông chiều: "Chị là gì của bạn ? Cần chị ? Thật là, đáng ghét quá."

Dứt lời, thiếu nữ chợt nhận thấy một ánh mắt lạnh lẽo, cô đầu thì thấy Ôn Hy Ân đang trừng mắt .

Kiều Lãnh thu tay , cũng giận, chỉ mỉm hiền lành.

Thiếu nữ cảm thấy chút kỳ lạ, cái quái gì , dùng ánh mắt đó !

"Này!"

Thiếu nữ chỉ Ôn Hy Ân : "Bạn tên là gì, thể... cho xin WeChat ?"

Lúc đầu còn khá khí thế, nhưng đến đoạn thì giọng nhỏ hẳn . Tuy thiếu nữ nỗ lực che giấu nhưng rặng hồng mặt bán .

Ôn Hy Ân: ... Cứu mạng.

Ôn Hy Ân trốn lưng Kiều Lãnh, khẽ nắm lấy gấu áo Kiều Lãnh, bộ dạng đúng chuẩn trẻ tự kỷ.

Thiếu nữ thấy Ôn Hy Ân thèm đếm xỉa đến , tức đến mức sắp : "Bạn trốn cái gì! Nói rõ cho xem nào!"

Ôn Hy Ân: ... Chuyện , đại ca ạ!

Kiều Lãnh lẽ cũng hiểu nguyên do trong đó, cô thoáng chốc cảm giác dở dở . Thiếu nữ mặt ngoại hình ngọt ngào, quần áo mặc qua giá cả thấy hề rẻ, lẽ chỉ là đang trêu chọc Ôn Hy Ân thôi.

Ôn Hy Ân quả thực lòng các cô gái.

Ôn Hy Ân thiếu nữ kéo từ lưng Kiều Lãnh , cô bất an vô cùng, Kiều Lãnh chằm chằm đầy mong đợi.

Kiều Lãnh chỉ bên cạnh , để ý đến vẻ hoảng hốt trong mắt Ôn Hy Ân.

Kiều Lãnh đôi trẻ "lôi lôi kéo kéo", biểu cảm mặt Ôn Hy Ân lúc vẫn ít, nhưng Kiều Lãnh thể nhận một vài hành động nhỏ của cô đều chứng minh rằng:

Ôn Hy Ân ghét thiếu nữ .

Hơn nữa tính cách thiếu nữ cởi mở, khéo bù trừ cho tính cách của Ôn Hy Ân.

Nếu như...

Ngay khi thiếu nữ đang dùng hết chiêu trò khiến Ôn Hy Ân một câu, thì một tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Lúc đầu thiếu nữ còn để ý, nhưng điện thoại cứ reo mãi cũng phiền, thiếu nữ nhíu mày, mất kiên nhẫn lấy điện thoại xem.

Sắc mặt lập tức đổi, mặt cô hiện lên nụ ngọt ngào: "Alo, trai... Em ở á? Em đang ở chỗ mua sữa đối diện nè... Chỗ đó chẳng một cái cây , em đang ở gốc cây."

"... Anh đến đón em , em ... Được, em đợi ở đây."

Cúp điện thoại, thiếu nữ bắt đầu quấy rối Ôn Hy Ân một cách liêm sỉ, khiến Ôn Hy Ân cảm thấy thoải mái chút nào.

Kiều Lãnh lặng lẽ quan sát bên cạnh, một lát , cô vốn định bảo Ôn Hy Ân , cô cũng thấy trai thiếu nữ đến đón cô .

Một đàn ông mặc vest chỉnh tề, đôi giày da bóng loáng với bước chân ung dung thong thả tiến về phía . Mái tóc chải ngược rủ xuống vài sợi, đàn ông bước tới một cách lịch lãm và thẳng tắp.

Sự xuất hiện của lạc quẻ với công viên giải trí .

Vừa thấy đàn ông , biểu cảm của Kiều Lãnh liền trở nên kỳ lạ, cô hoảng loạn cúi đầu, dám thẳng dung nhan đàn ông nữa.

"Anh trai! Em ở đây!" Thiếu nữ phấn khích vẫy vẫy tay.

Mã Tuấn Anh mím môi mỏng, mày nhíu c.h.ặ.t, khi thấy thiếu nữ mới giãn chân mày , bước tới.

Mã Tuấn Anh đến gần mới phát hiện một bóng dáng gầy gò mỏng manh đang lưng về phía .

Cái bóng lưng chút quen mắt, hình như gặp ở đó .

"Đây là trai tớ." Thiếu nữ phấn khích kéo đang lưng phía đến mặt.

Đập mắt là một gương mặt trắng bệch bệnh thái. Lúc nắng gắt, chiếu lên sẽ cảm giác bỏng rát, ánh nắng từ bên cạnh hắt tới bao trùm lấy góc nghiêng tinh xảo của Ôn Hy Ân, như thể phủ một lớp lưu ly vàng nhạt lên làn da trắng như ngọc.

 

Loading...