Chương 175: Đi trong sương sớm, rơi giữa mây chiều
Từ góc độ của Mã Tuấn Anh lúc , vặn thể thấy đôi hàng lông mi dày và cong v.út của đối phương, ánh nắng chếch, chúng hắt xuống mí mắt một mảng bóng râm lốm đốm.
Cậu và Mã Tuấn Anh của đầu gặp mặt chút giống , hình như... chút sức sống hơn .
Là bởi vì... em gái của .
Giọng trầm thấp thuần hậu của đàn ông truyền đến: "Mã Tình."
Mã Tình híp mắt đáp một tiếng, cô kéo lấy cánh tay Ôn Hy Ân, mặc dù cơ thể Ôn Hy Ân cứng nhắc nhưng vẫn đẩy thiếu nữ .
Bởi vì cô sợ chị gái tức giận.
Mã Tuấn Anh nghĩ thầm, Ôn Hy Ân thể nào một xuất hiện ở nơi đông thế , đưa mắt quanh thì thấy Kiều Lãnh đang yên lặng bên cạnh.
Mã Tuấn Anh đến bên cạnh Kiều Lãnh, hỏi một câu: "Đó là em trai của cô?"
Dù rõ mối quan hệ của hai , Mã Tuấn Anh vẫn chính miệng câu trả lời từ Kiều Lãnh.
Kiều Lãnh "ừm" một tiếng, lời tiếp theo.
"Em trai cô là..." Những lời phía Mã Tuấn Anh , nhưng Kiều Lãnh hiểu ý của .
Loại ở đỉnh cao thượng lưu như Mã Tuấn Anh là mà cả đời Kiều Lãnh dám mơ tới.
ông trời trêu đùa cô một vố lớn, khiến cô và đàn ông một loại quan hệ gỡ , cắt đứt.
Cô Mã Tuấn Anh chỉ là hứng thú nhất thời với , nhưng loại đàn ông trai nhiều tiền như Mã Tuấn Anh, phụ nữ nào thật sự rung động.
Mã Tuấn Anh đột ngột quan tâm đến em trai cô, khỏi khiến Kiều Lãnh nghĩ ngợi lung tung.
"Chuyện liên quan đến ." Kiều Lãnh quá nhiều liên hệ với Mã Tuấn Anh.
Mã Tuấn Anh, từng ai trái ý, bất giác nhíu mày, ánh mắt trở nên u ám, giọng điệu trầm xuống: "Kiều Lãnh, cô ăn với nên chú ý một chút."
Mã Tuấn Anh quả thực chút hứng thú với Kiều Lãnh, nhưng điều đó nghĩa là đàn bà thể trưng bộ mặt đó mặt . Một hai thể coi là phong tình, nhưng nhiều sẽ khiến thường xuyên ở vị trí cao như cảm thấy bất mãn.
Kiều Lãnh c.ắ.n đôi môi kiều diễm, cuối cùng vẫn gì.
Ngay khi Mã Tuấn Anh còn gì đó thì đẩy một cái.
Lực của đẩy lớn, dù Mã Tuấn Anh cũng chẳng hề lay chuyển, thẳng tắp.
Ôn Hy Ân sinh còn tinh xảo hơn ba phần so với những cô gái xinh nhất mà Mã Tuấn Anh từng gặp trong đời. Đôi mày thanh tú, chiếc mũi dọc dừa, bờ môi hồng nhuận, nước da trắng như sứ, rõ ràng chỉ là một bộ quần áo bình thường nhưng mặc cô một cảm giác khác biệt.
Lúc đó đang lạnh lùng , thông qua đôi mắt trong veo , Mã Tuấn Anh thấy rõ mồn một hình bóng của chính .
"Người ..." Trái ngược với vẻ ngoài lạnh nhạt của cô là giọng mềm mại, như thể đang ngậm một viên kẹo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-gia-nam-trang-huong-dan-tro-thanh-bach-nguyet-quang/chuong-152.html.]
Nới lỏng nắm đ.ấ.m vô thức siết c.h.ặ.t, Mã Tuấn Anh đè nén sự âm u và kinh diễm trong mắt xuống tận đáy lòng.
Mã Tuấn Anh mắng cũng cảm thấy gì sai, mặt bệnh tâm thần.
Anh với Kiều Lãnh: " thể giúp cô."
Kiều Lãnh hiểu chuyện gì: "Giúp cái gì?"
Ánh mắt Mã Tuấn Anh rơi Ôn Hy Ân, nở một nụ với cô, mang theo một luồng dịu dàng kỳ lạ: " sẽ mời bác sĩ tâm lý giỏi nhất chữa khỏi bệnh cho em trai cô."
Điều kiện hấp dẫn bao, Kiều Lãnh gần như niềm vui bất ngờ cho choáng váng đầu óc, nhưng khi phản ứng thì liền bình tĩnh xuống, bởi vì đời bữa trưa nào miễn phí.
Kiều Lãnh cân nhắc kỹ lưỡng : "Chúng tìm một nơi nào đó chuyện từ từ."
Trong quán cà phê cao cấp, Mã Tuấn Anh đối diện Kiều Lãnh, động tác nhã nhặn cầm chiếc thìa bạc khuấy cà phê trong tách sứ, khuấy nửa ngày cũng uống lấy một ngụm, cái miệng kén chọn lắm, căn bản coi mấy thứ gì.
Ôn Hy Ân và Mã Tình cách đó xa, nhưng Ôn Hy Ân cứ liên tục về phía Kiều Lãnh, qua nhưng Mã Tình quấn lấy.
Kiều Lãnh lưng về phía Ôn Hy Ân, còn Mã Tuấn Anh thì đối diện, dư quang của cứ khống chế mà lướt qua làn da trắng bệch , ánh mắt u ám và dính dấp.
Kiều Lãnh chút cục tằn, thẳng đàn ông tuấn tú mặt, căng thẳng hỏi: "Những gì là thật ?"
Mã Tuấn Anh thong thả đặt tách sứ xuống: "Tất nhiên."
Tách sứ va chạm với mặt bàn thủy tinh đen phát âm thanh giòn giã, trái tim Kiều Lãnh cũng thắt theo: "Anh điều kiện gì?"
Mã Tuấn Anh đầy hứng thú dáng vẻ căng thẳng của Kiều Lãnh, giọng trầm thấp khàn đục thốt những lời ám rõ ràng: " cô..."
"Két!"
Ghế ma sát với sàn nhà phát âm thanh sắc lẹm, sắc mặt Kiều Lãnh lúc trắng lúc đỏ, thật sự thể coi là dễ .
Mã Tuấn Anh thản nhiên mỉm , rõ ràng đang , nhưng khí thế so với Kiều Lãnh đang dậy cao hơn bao nhiêu phần.
"Chị ơi..."
Phía là tiếng gọi đầy lúng túng và căng thẳng của Ôn Hy Ân, còn cả tiếng dỗ dành nũng nịu của Mã Tình.
Kiều Lãnh nén cơn giận trong lòng xuống .
"Kích động thế gì?" Mã Tuấn Anh chậm rãi vuốt phẳng nếp nhăn ống tay áo, dư quang nơi khóe mắt liếc về phía Ôn Hy Ân.
Nhìn thấy biểu cảm phong phú mặt Ôn Hy Ân, còn là dáng vẻ đờ đẫn u ám nữa, khóe môi Mã Tuấn Anh nhếch lên: " chỉ đùa với cô chút thôi."
Giọng điệu Kiều Lãnh chút : "Vậy thì cho rõ ràng ."
Mã Tuấn Anh đột nhiên một câu đầu đuôi: "Em trai cô đáng yêu."
"Rồi nữa?" Kiều Lãnh hiểu lắm ý của .