(Nữ Giả Nam Trang) Hướng Dẫn Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 80: Khoảng một ngàn dặm cô đơn, nỗi buồn tự tôi ôm (26)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-25 17:45:07
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chưởng quầy mời cả hai vị lên đài, chắp tay với hai , chút khó xử: "Hai vị công t.ử đều đoán đúng cả, nhưng phần thưởng chỉ một bản, là hai vị so tài thêm một nữa?"

"Tiếp tục , tất nhiên là tiếp tục !" Các học t.ử vây xem bên ai nấy đều phấn khích tột độ, ánh mắt hào hứng chằm chằm hai đài.

Dung Bác vốn chỉ cảm thấy trò đố chữ chút thú vị, nay gặp tài năng ngang ngửa với , dĩ nhiên phân định thắng thua.

"Mời tiếp tục." Dung Bác với chưởng quầy.

Ôn Hi Ân cũng thản nhiên gật đầu.

[Ôn Hi Ân gọi thầm hệ thống: Thống , lát nữa giao cho ngươi đấy!]

[Hệ thống: ... Đồ vô học!]

Có hệ thống trong tay thì sợ cái quái gì nữa.

Chứng kiến cảnh tượng , đám đông ai nấy đều mắt sáng rực, đổ dồn ánh hai khí chất khác biệt, trong lòng bắt đầu thầm đ.á.n.h giá xem lát nữa văn tài của ai sẽ nhỉnh hơn một chút.

"Hai vị, xin hãy kỹ..."

[Ôn Hi Ân căng thẳng: Thống , cho kỹ đấy.]

[Hệ thống: ... Ngậm miệng.]

nhanh đó, chứng kiến thế nào gọi là tâm đầu ý hợp. Hai gần như đồng thời nghĩ , đồng thời mở miệng.

Ngay khi giọng chưởng quầy dứt, cả hai hề ngập ngừng mà thốt đáp án, khiến sững sờ kinh ngạc.

Dung Bác kìm liếc thiếu niên bên cạnh, trong lòng chút chấn động, nhưng nhiều hơn là sự kích thích và vui sướng.

cũng chính vì cái liếc mà Dung Bác chậm mất nửa nhịp, thiếu niên nhanh hơn một bước cướp lời đáp đúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-gia-nam-trang-huong-dan-tro-thanh-bach-nguyet-quang/chuong-80-khoang-mot-ngan-dam-co-don-noi-buon-tu-toi-om-26.html.]

Lông mày Dung Bác nhíu , nhưng khi thấy khóe môi thiếu niên cong lên một nụ tự tin rạng rỡ đến quá mức, đôi chân mày đang nhíu c.h.ặ.t của dần giãn , chút thất lạc trong lòng cũng tan biến vài phần.

Hắn từ nhỏ hiếu thắng, bất kể việc gì cũng nhất, mỹ nhất. Nay thua trong một trò đố chữ nhỏ nhoi, Dung Bác ngạc nhiên thấy hề nảy sinh cảm giác phẫn nộ.

Ôn Hi Ân chắp tay với , giọng nhiễm ý : "Công t.ử, nhường lời ."

Dứt lời, xung quanh vang lên tiếng vỗ tay và reo hò sấm dậy của các học t.ử.

Dung Bác nhếch môi, rủ mắt, từ l.ồ.ng n.g.ự.c phát tiếng trầm ấm đầy nam tính.

Hắn sinh vốn ít khi để lộ cảm xúc ngoài như , ngoại trừ lúc nhỏ còn nũng với mẫu phi, khi lớn lên chỉ đếm đầu ngón tay.

gặp thể nảy sinh hảo cảm khó hiểu với , thể tưởng tượng mắt hợp gu đến nhường nào.

Thiếu niên nhận lấy phần thưởng, đám đông vây xem cũng tản .

Dung Bác chần chừ rời , lên tiếng giữ bước chân của thiếu niên .

"Công t.ử, xin dừng bước..."

Tuy nhiên, lời còn dứt thì đỉnh đầu chợt vang lên tiếng pháo hoa nổ tung. Từng chùm pháo mang theo những tia lửa đỏ rực v.út lên bầu trời, bung nở, rực rỡ sắc màu, tàn lửa thưa thớt tỏa xung quanh vụt tắt.

Ngay đó một đóa pháo hoa nữa nở rộ giữa trung, phản chiếu những chiếc đèn l.ồ.ng ngũ sắc. Vô đèn Khổng Minh cũng theo đó mà bay lên, đủ màu đủ sắc, đủ loại văn hoa, đủ hình dáng, lững lờ bay lên bầu trời đêm đen kịt như những vì lấp lánh.

Ôn Hi Ân theo phản xạ ngẩng đầu lên mỹ cảnh . Thứ nhất pháo hoa, hoàng cung năm nào cũng đốt pháo nên chẳng gì lạ lẫm.

Thứ khiến nàng kinh diễm chính là những ngọn đèn Khổng Minh rợp trời , chúng phủ khắp bầu trời đêm như những ánh rực rỡ.

Dung Bác, vốn từng hứng thú với những cảnh tượng như , liếc một cái xem tiếp nữa. Hắn rủ hàng mi, thần sắc bình thản.

 

Loading...