Dung Bác bước khỏi tẩm điện, thần sắc đau buồn vốn lập tức đổi.
Hắn bất động thanh sắc siết c.h.ặ.t năm ngón tay, nhắm mắt , đến khi mở mắt nữa, bên trong là một luồng hắc vụ cuộn trào.
Dung Bác , Hoàng đế hạ quyết tâm truyền ngôi cho Thái t.ử. Gần đây, quyền lực trong tay cũng dần thâu tóm và cắt giảm, nỗ lực của bấy lâu nay đều đổ sông đổ biển, tất cả đều trở thành áo cưới cho Thái t.ử!
Dung Bác định trở về cung, nửa đường thì đột ngột dừng bước.
Hắn : "Ngươi còn định theo đến bao giờ?"
Một bóng mặc thanh y chậm rãi hiện , tiến tới hành lễ với Dung Bác: "Nhị hoàng ."
Ánh mắt Dung Bác đổi: "Là ngươi!"
"Nhị hoàng thể mượn một bước chuyện ?"
Dung Bác lạnh lùng chằm chằm hồi lâu, thấy hề lấy một tia hoảng loạn, lúc mới đồng ý.
Điện Thừa Càn.
Mái điện chồng diêm lợp ngói lưu ly vàng rực hiện lên vô cùng huy hoàng.
Trời đêm giá lạnh như nước, trong cửa sổ nến đỏ lay động, ngoài cửa sổ mưa bụi xiên ngang, nước tích tụ theo mái hiên lặng lẽ nhỏ xuống.
Dung Bác bên án thư, xong liền khẩy một tiếng: "Giúp ? Ngươi thể giúp cái gì?"
Dung Nhất Thanh hề tức giận sự khinh miệt của Nhị hoàng t.ử, bình thản : "Thái t.ử dễ kích động, dễ nổi giận, phẩm hạnh đoan chính, phong thái của thiên t.ử, thực sự là ứng cử viên cho ngôi vị trữ quân."
Những lời đại nghịch bất đạo khiến Dung Bác kinh hãi, mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng.
"Nhị hoàng t.ử tài hoa xuất chúng, bất kể là học vấn binh pháp đều thứ Thái t.ử thể so bì. Những năm gần đây Nhị hoàng danh tiếng đang thịnh, nếu Thái t.ử lên ngôi, đầu tiên tiêu diệt chắc chắn là đe dọa vị trí của nhất."
"Đến lúc đó, tâm huyết của Nhị hoàng sẽ uổng phí."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-gia-nam-trang-huong-dan-tro-thanh-bach-nguyet-quang/chuong-84-khoang-mot-ngan-dam-co-don-noi-buon-tu-toi-om-30.html.]
"Tục ngữ câu: rồng sa nước cạn tôm giễu, hổ xuống đồng bằng ch.ó khinh, mèo đắc thế còn hung hơn hổ, phượng sa cơ chẳng bằng con gà."
Ánh mắt Dung Bác dần trầm xuống, đường nét nghiêng mặt sắc lẹm căng thẳng: "Ngươi những lời ngươi nếu ngoài thấy thì sẽ thế nào ."
Dung Nhất Thanh khẽ , tầm mắt rơi cơn mưa bụi ngoài cửa sổ, tiếp tục : "Nhị hoàng cần lo lắng nhiều, em là thật tâm bất bình."
Dung Bác dĩ nhiên tin lời lẽ bề ngoài của , giọng trầm thấp mang theo ý âm lãnh: "Ngươi nghĩ sẽ tin ?"
Dung Bác vốn đa nghi, bên cạnh gần như nào để tin tưởng, chỉ tin chính , vì chỉ bản mới phản bội bản .
Nụ mặt Dung Nhất Thanh dần biến mất, mu bàn tay vì kìm nén mà nổi lên những gân xanh dữ tợn: "Em cần gì cả."
Dung Nhất Thanh xoay chuyển lời : "Em chỉ cần Dung Nhiên!"
Cái tên thốt , Dung Bác trái còn thở phào nhẹ nhõm, bởi vì ít nhất là điều kiện, ai vô duyên vô cớ giúp đỡ khác cả.
Dung Bác chỉ là hiểu, quan hệ giữa Dung Nhất Thanh và Tứ chẳng ?
Ánh mắt cúi xuống của Dung Bác hiện lên vài phần u ám khó đoán: "Tứ đối xử với ngươi tệ chứ nhỉ."
Đâu chỉ là tệ, nếu Tứ hoàng t.ử, Dung Nhất Thanh giờ còn đang ở xó xỉnh nào tranh giành thức ăn với ch.ó hoang .
mà...
Có ai hiểu , lớp vỏ bọc hoa lệ là thứ tâm tư dơ bẩn gì chứ?
"Tứ ca quả thực đối xử với em ."
Dung Nhất Thanh nửa nửa , đôi mắt vốn luôn vô hại đơn thuần giờ lắng đọng những cảm xúc sâu thẳm và tối tăm hơn: "Tứ ca đối với em... giống như ."
Lời đầy cấm kỵ khiến Dung Bác trợn tròn mắt thể tin nổi, chỉ cảm thấy lạnh lẽo như rơi hầm băng.
Đối giống ? Vậy thì giống cái gì?
Ngón tay Dung Bác ấn án thư đột ngột siết c.h.ặ.t, cảm thấy lời thật nực hết mức.