Chương 87: Khoảng một ngàn dặm cô đơn, nỗi buồn tự ôm (33)
Thiếu niên thất vọng rủ hàng mi xuống, im lặng bước ngoài.
Điện Vị Ương.
Rèm châu thủy tinh rủ xuống thướt tha, tấm rèm, Thục phi đang sập mềm, ngón tay b.úp măng bưng chén , gương mặt yêu kiều toát lên vẻ biếng nhác mà cao quý.
"Tứ hoàng t.ử hôm nay nhã hứng đến chỗ bổn cung thế ?"
Thiếu niên áo trắng mà thẳng như cây tùng bách, nàng trầm giọng mở lời, ngữ khí chút cứng nhắc: "Mẫu phi từng qua về Bích Tàm Độc Cổ ?"
Thục phi nhấp một ngụm đầy nhã nhặn, thản nhiên : "Dĩ nhiên là qua , đó là loại cổ độc hiếm thấy ở Tây Vực."
Ánh mắt Ôn Hi Ân sáng lên: "Vậy mẫu phi giải d.ư.ợ.c ?"
Dưới ánh chút cấp thiết và mong đợi của Tứ hoàng t.ử, Thục phi nhếch đôi môi đỏ mọng: "Có thì , nhưng... ở chỗ bổn cung."
"Vậy nó ở !"
"Ở trong cung của Bác nhi, bổn cung xưa nay quản đến những thứ ."
Điện Thừa Càn.
Cung nhân khom lưng: "Tứ hoàng t.ử, Nhị hoàng t.ử việc nên mặt ở trong cung ạ."
Ôn Hi Ân xuống vị trí ở chính điện, : "Ta sẽ đợi ở đây."
Cung nhân lập tức dâng bánh, hầu bên cạnh chờ sai bảo của Tứ hoàng t.ử.
Lần chờ đợi kéo dài đến tận khi trời sập tối, mấy lượt, sắc mặt Ôn Hi Ân càng lúc càng khó coi, cung nhân bên cạnh run cầm cập vì sợ hãi.
Từ nhỏ đến lớn, chỉ khác đợi Tứ hoàng t.ử, vị Tứ hoàng t.ử tính tình kiêu ngạo bao giờ chờ ai lâu đến , cũng ai dám để nàng chờ lâu như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-gia-nam-trang-huong-dan-tro-thanh-bach-nguyet-quang/chuong-87-khoang-mot-ngan-dam-co-don-noi-buon-tu-toi-om-33.html.]
Trong lòng Ôn Hi Ân bốc hỏa, cả tỏa hàn khí lạnh lẽo.
Bên ngoài bắt đầu lất phất mưa phùn, cơn mưa đầu xuân luôn đến thật đột ngột. Tiếng gió xào xạc, làn mưa xiên ngang đ.á.n.h tán cây ngân hạnh cao lớn, b.ắ.n lên từng lớp bọt nước.
Những chiếc lá rẻ quạt úa vàng gió mưa cuốn lấy rụng xuống mặt đất, mặt đất ẩm ướt trong cháy mắt phủ lên một lớp vàng kim.
Một đôi ủng đen đỏ xen kẽ dẫm lên đó, gót giày khảm một viên trân châu to bằng móng tay bằng chỉ vàng, tơ lụa màu mực dính chút nước mưa nhưng cũng rõ lắm.
Người đàn ông cao lớn tóc đen bước chính điện thấy thiếu niên mặc y phục trắng muốt đang vị trí chủ tọa.
Bước chân Dung Bác khựng , ánh mắt thâm trầm thu hút về phía đó.
Thiếu niên đang rủ hàng mi dài và dày, đôi mày tinh tế như họa vẫn luôn nhíu c.h.ặ.t, thần sắc âm u. Mãi đến khi nhận mặt xuất hiện một bóng đen, nàng mới khẽ nhướng mắt, đôi đồng t.ử lạnh lùng bẩm sinh nheo , nhưng nơi khóe mắt dường như toát vẻ quyến rũ từ tận xương tủy.
Dung Bác xuống nàng từ cao, ánh nến che khuất, thiếu niên mắt cái bóng của bao trùm lấy, ngón tay cái giấu ống tay áo tự chủ mà mơn trớn trong chốc lát.
Hắn hỏi bằng giọng khàn: "Tứ , tìm việc gì ?"
Ôn Hi Ân quen khác từ xuống như , nàng dậy, giữ cách với Dung Bác.
"Tiểu Cửu trúng cổ, tình trạng nghiêm trọng."
Đôi mắt Dung Bác gợn chút sóng cả nào, cứ như thể đang ngàn cân treo sợi tóc em ruột của .
"Sau đó thì ?"
Vị thiếu niên mày mắt quý phái đầu tiên lộ cảm xúc thấp thỏm mặt .
"Tiểu Cửu trúng Bích Tàm Độc Cổ, Thục phi chỗ giải d.ư.ợ.c. Cơ thể Tiểu Cửu vốn , hành hạ thế là mất nửa cái mạng , Nhị hoàng , ..."
Lời còn dứt Dung Bác thiếu kiên nhẫn ngắt lời: "Liên quan gì đến ?"
Bị Dung Bác từ chối phũ phàng như , Ôn Hi Ân cũng sững , khi phản ứng , trong lòng cũng bùng lên lửa giận.
Chú thích: Thục phi là của Nhị hoàng t.ử. Trong thời cổ đại, Tứ hoàng t.ử gọi bà là Mẫu phi, gọi ruột của là Mẫu hậu.