Nữ Hiệp Hiên Ngang Mang Cảng Không Gian Xuyên Đến Thập Niên 60 - Chương 315: Đến thôn Tài Gia gặp Nguyệt Nha
Cập nhật lúc: 2025-12-26 08:03:19
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Liên Hiểu Mẫn gần như là chạy như bay đến đó, tiết kiệm thời gian thôi, kẻo xe tải bên dừng quá lâu sinh chuyện.
Men theo hướng Vương Đa chỉ, cô cắm đầu cắm cổ chạy một mạch, dùng thời gian ngắn nhất để đến đầu thôn Tài Gia.
Cuối cùng cũng dừng bước, thở cho đều , chỉnh trang quần áo đầu tóc, đó mới sải bước thôn.
Bây giờ mùa nông vụ bận rộn, thường thì già và trẻ con trong thôn chắc chắn sẽ gốc cây lớn giữa thôn hóng mát, chơi đùa.
Cô tìm kiếm đối tượng để hỏi thăm, từ xa trông thấy một gốc cây hai bé chừng bảy, tám tuổi đang chơi sỏi, bên cạnh cũng lớn.
Cô vội vàng tới, cúi xuống hỏi: “Các cháu ơi, nhà Tài Nguyệt Nha ở ?”
Một bé đen nhẻm trong đó ngẩng mặt lên cô , giơ ngón tay nhỏ xíu chỉ: “Đi về hướng ạ, , để cháu dẫn cô nhé!”
“Được, thôi.”
Cậu nhóc cũng hoạt bát phết, nhảy chân sáo dẫn cô về phía .
Đi qua sân của sáu, bảy hộ gia đình thì bé cuối cùng cũng dừng bước.
“Đây ạ.”
Cậu bé định chạy thì Liên Hiểu Mẫn gọi , nhét ba viên kẹo hoa quả bàn tay nhỏ của .
“Kẹo cho cháu ăn , cô hỏi cháu, Nguyệt Nha đồng ở ?”
Thực cô thầm dùng tinh thần lực để kiểm tra, trong nhà bây giờ ai, xem giờ giấc thì chắc là đồng .
Cậu bé lập tức kẹo thu hút, nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ, toe toét ngây ngô, lưỡi nhỏ l.i.ế.m l.i.ế.m môi.
“Vâng, cháu ạ.”
Nói bé liền chạy thoăn thoắt về phía cánh đồng.
Liên Hiểu Mẫn vội vàng đuổi theo, sự dẫn dắt của bé, cuối cùng cũng đến một ruộng ngô, cô ở đầu bờ, chờ bé gọi tới giúp .
Cô thầm nghĩ, mấy viên kẹo đúng là tác dụng thật.
Chẳng mấy chốc, một cô gái chừng mười tám, mười chín tuổi tới, nhưng chỉ một cô , phía còn một phụ nữ cùng, tuổi tác và tướng mạo thì chắc là của cô .
Liên Hiểu Mẫn bĩu môi, canh chừng kỹ thật đấy.
Biết ngóng tin Tiền Đại Hỉ ở thôn bên cạnh xảy chuyện, nên mới nghĩ trông chừng con gái nhà cho cẩn thận.
Liên Hiểu Mẫn gãi gãi đầu, trong đầu chợt lóe lên một ý.
Cậu bé gọi xong chạy mất .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Hai con Tài Nguyệt Nha tới cô chằm chằm, trong lòng thầm nghĩ, quen , cô gái nhỏ từ đến.
Bà thím dạng , dùng ánh mắt sắc bén cô từ xuống mấy lượt.
“Cô là ai, tìm Nguyệt Nha nhà chuyện gì?”
“Thím ơi, cháu tìm Tài Nguyệt Nha, mà là tìm nhà thím. Cháu từ Cao Khảm đến đây, bên thôn Tài một bạn học của cháu…”
“Chị cả nhà thím nhờ cháu gửi chút đồ về cho nhà đẻ, nhưng lúc nãy nhà thím ai, cháu chỉ nhớ chị em gái chị tên là Nguyệt Nha.”
Nói , cô lấy từ trong gùi một miếng thịt lợn, chừng một cân, gói trong giấy dầu.
“Ối chà, là , cháu quen Nguyệt Lượng nhà chúng ? Miếng thịt trông ngon quá, phiền cháu , cô nương.”
Sắc mặt của bà thím lập tức lên hẳn, con ngươi gần như dán c.h.ặ.t miếng thịt.
“Dạ gì ạ, đều là hàng xóm láng giềng, ở cũng xa.” Liên Hiểu Mẫn thuận miệng đáp, giả vờ đưa đồ xong thì rời , nhưng thực chất bước chân di chuyển chậm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-hiep-hien-ngang-mang-cang-khong-gian-xuyen-den-thap-nien-60/chuong-315-den-thon-tai-gia-gap-nguyet-nha.html.]
Bà thím ngắm nghía miếng thịt, lẩm bẩm trong miệng: “Con nhỏ , bao lâu về nhà đẻ, còn tưởng nó vẫn hận gia đình nguôi, bây giờ cuối cùng cũng thông suốt …”
“… À , Nguyệt Nha, con về nhà một chuyến cất miếng thịt chỗ mát , đừng để mèo tha mất, nhanh về nhanh đấy! Mẹ cho mà , đang con đấy nhé.”
“Vâng, con .”
Bà thím vội vàng việc, còn Tài Nguyệt Nha cầm miếng thịt, ủ rũ bước về nhà. Cô sải bước dài, chỉ vài bước bắt kịp Liên Hiểu Mẫn.
Liên Hiểu Mẫn dùng chiêu “thịt lợn mồi câu” , cuối cùng cũng cơ hội chuyện riêng với Nguyệt Nha.
“Tài Nguyệt Nha, thật chỉ là cái cớ thôi, chuyến đến đây là để tìm cô. Cô chuyện của Tiền Đại Hỉ chứ? Người em thiết nhất của cô là Vương Đa, cô quen ? Là bảo đến đây.”
Tài Nguyệt Nha sững sờ trong giây lát.
Cô dừng bước, lập tức quanh, nhớ lời dặn, tranh thủ thời gian mới , đừng để lát nữa thấy về, theo.
“Em theo chị về nhà, trong .”
Hai cùng rảo bước, Liên Hiểu Mẫn ngừng.
“Tiền Đại Hỉ trốn ở ? Vương Đa đưa rời khỏi đây, trốn sang Hương Cảng, nhà họ Vương xảy chuyện chị cũng chứ? Ba em họ đều đang đợi đấy, đến để đưa Hỉ T.ử qua đó gặp họ.”
Nhìn vẻ mặt của cô gái , Liên Hiểu Mẫn chắc chắn rằng cô Hỉ T.ử trốn ở , thì cần nhảm nữa, thẳng vấn đề thôi.
Nguyệt Nha vì nhanh nên thở hổn hển, cô hỏi khẽ và gấp gáp: “Làm em chứng minh là Vương Đa bảo em tới đây?”
Liên Hiểu Mẫn suy nghĩ một lát, kể chuyện tại hai họ đưa danh sách xuất ngũ, còn nhắc cả chuyện mấy hôm lúc chống lũ cứu nạn, hai nước lũ cuốn .
Cô nghĩ, chắc là Tiền Đại Hỉ sẽ kể cho Nguyệt Nha những chuyện .
Quả nhiên, đối phương cô xong thì thở phào nhẹ nhõm, gật đầu, đúng lúc về đến cổng nhà, liền đẩy cửa .
Bây giờ nhà đóng cửa là chuyện thường tình, nhà nào khóa cửa mới là chuyện lạ.
Vào trong sân, Tài Nguyệt Nha chạy vội mấy bước cất thịt, khi khỏi phòng chứa đồ, cô kéo Liên Hiểu Mẫn nhà chuyện.
“Em gái, thật với em, Hỷ T.ử Ca đang trốn trong một căn nhà cũ mà ông nội chị ở lúc còn sống, tường sập một nửa, sẽ ai đến đó , nó ở ngay phía tây cuối làng.”
Liên Hiểu Mẫn gật đầu: “Vậy , bây giờ tìm ngay, nhanh lên, chị lời nào nhắn ?”
Câu cuối cùng, cô cũng nghĩ ngợi gì mà thêm , bởi vì cô nghĩ đến, lẽ từ nay hai họ sẽ mỗi một phương trời, khó mà gặp ...
Tài Nguyệt Nha dùng mu bàn tay quệt mồ hôi thái dương, dường như lời nhưng khó mở miệng, gương mặt đỏ bừng vì cố nén.
Chỉ qua đoạn đường và vài câu đối thoại ngắn ngủi, Liên Hiểu Mẫn quan sát lời và sắc mặt của cô, liền cảm tình với cô gái , tính cách của cô khác với bà .
Nguyệt Nha trông thật dịu dàng và yên tĩnh, khí chất chút tính công kích nào, đúng là như tên gọi, khiến tự nhiên mà yêu mến.
Nhan sắc cũng ưa , thể tưởng tượng tại cha cô dùng đứa con gái nhỏ để đổi lấy một khoản tiền thách cưới hậu hĩnh, mười tám mười chín tuổi mà vẫn đính hôn, chắc chắn là do gặp nhà nào chịu chi tiền lớn , haizz.
Lúc , Nguyệt Nha cuối cùng cũng lấy hết can đảm, vươn tay túm lấy cánh tay của Liên Hiểu Mẫn.
“Chị bỏ trốn cùng Hỷ T.ử Ca, em gái, em xem ? Các em cũng mang chị theo với!”
Ơ ...
Thật là can đảm mà, xem đây là một cô gái chủ kiến đấy.
Liên Hiểu Mẫn chậm rãi : “Chị nghĩ kỹ ?”
Đối phương gật đầu thật mạnh: “Nghĩ kỹ , Hỷ T.ử Ca thể trốn đến tìm chị, chứng tỏ duyên phận của hai chúng chị thể cắt đứt , cùng lắm thì c.h.ế.t chung, còn thể thế nào nữa, chị ‘bán’ như chị cả của chị, để đổi lấy tiền cho hai cưới vợ.”
“...Chị cả may mắn, Tỷ phu tuy tàn tật nhưng đối xử với chị , nhưng mà, đến lượt chị, sẽ bán cho nhà nào đây? Liệu may mắn như ? Chị chấp nhận phận, chị ! Rời khỏi cái nhà mãi mãi, cho dù xảy chuyện gì cũng quyết hối hận.”
--------------------