Nữ Phụ Ác Độc Quá Đáng Yêu, Các Bệnh Kiều Muốn Chiều Hư Cô Ấy - Chương 114
Cập nhật lúc: 2026-03-21 10:32:16
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tài xế kinh hoàng phát hiện chiếc xe thể dừng .
“Tạ tổng, xe hình như vấn đề, dừng .....”
Trợ lý Trương nhíu mày.
“Cái gì?”
Chưa bao giờ xảy tình huống .
Trán tài xế toát mồ hôi hột tiếp:
“Trợ lý Trương, lừa , xe thật sự dừng .....”
Dù thoát khỏi chế độ lái tự động, chuyển sang điều khiển thủ công, chiếc xe vẫn bất kỳ phản hồi nào.
Cạch một tiếng, như thể thứ gì đó khóa .
Tim trợ lý Trương đập thình thịch. Anh đưa tay kéo mạnh cửa xe.
“Tạ tổng, ..... Xe khống chế, khóa cửa bên cạnh cũng đột nhiên khóa cứng.”
Điều khiến bất giác liên tưởng đến những bộ phim công nghệ cao. Dùng trí tuệ nhân tạo lạnh lùng thao túng sinh mạng con , nhốt họ trong một gian khép kín, lặng lẽ dõi theo từng phút giây họ trượt dần mất kiểm soát, cho đến khi còn đường lui.
Chiếc xe đặc chủng trang hệ thống thông minh cao cấp. Tài xế chỉ giữ quyền điều khiển cơ bản. Một khi phát hiện nguy hiểm, chế độ cảnh báo sẽ tự động kích hoạt.
Các biện pháp chống đạn và chống cháy nổ đều đạt tiêu chuẩn hàng đầu.
Ai dám chuyện ?
Tạ Đình Kha vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, đưa tay lấy điện thoại. ngay khoảnh khắc , sắc mặt khẽ đổi—
Không tín hiệu.
Chiếc xe vốn sở hữu hệ thống báo động kết nối mạng tự động, giờ đây cũng biến mất khỏi bản đồ định vị vệ tinh.
Rõ ràng chiếc xe vẫn đang lăn bánh, mà trong nháy mắt, bộ thiết liên lạc và hệ thống định vị đều mất phương hướng, còn dấu vết nào thể theo.
Xe lao dần về phía ngoại ô. Giữa ban ngày, lượng xe cộ đường thưa thớt thấy rõ.
Bên ngoài cửa kính, gió lạnh lùa qua, cảnh hoang vắng trơ trọi bất ngờ ập tầm mắt.
Trong lòng Tạ Đình Kha dâng lên một cảm giác khó gọi thành tên. Nếu chiếc xe cứ tiếp tục chạy đến điểm cuối, e rằng họ sẽ thật sự biến mất khỏi thế giới , để một chút động tĩnh nào.
“Quay đầu, trở về trung tâm thành phố.”
Giọng vẫn trầm , bình tĩnh như thường lệ, tựa như việc vẫn trong tầm kiểm soát.
Trợ lý Trương giấu lo lắng.
“Tạ tổng, rốt cuộc là chuyện gì? Ai việc ?”
Nhốt họ trong xe, thủ đoạn như … liệu quá đơn giản ?
Tạ Đình Kha còn kịp đáp lời, tài xế đột ngột hét lên:
“Tạ tổng, ! Tốc độ xe mất kiểm soát!”
Chiếc xe lập tức tăng tốc một cách điên cuồng. Kim đồng hồ tốc độ v.út, gần như chạm ngưỡng tối đa.
Trợ lý Trương sững sờ, giọng giấu kinh ngạc:
“Tạ tổng, may mà ngài để đường lui, kết nối quyền điều khiển vô-lăng với hệ thống mạng. Nếu , chỉ tốc độ tăng vọt, mà ngay cả phương hướng cũng thể kiểm soát.”
Họ sẽ ?
Một t.a.i n.ạ.n t.h.ả.m khốc sẽ xảy . Là kiểu xe nát, tan ư?
“Về trung tâm thành phố.”
Giọng đàn ông vẫn trầm , bình tĩnh đến lạnh lùng, như thể hiểm cảnh mắt chẳng thể d.a.o động.
Trợ lý Trương khẽ run giọng:
“Tốc độ thế mà lao trung tâm thành phố, xe cộ đông đúc, chúng tránh nổi …”
Tốc độ vượt xa sức tưởng tượng của thường. Chiếc xe giống như một cỗ máy vô hình khống chế, điên cuồng gia tốc, còn dấu hiệu dừng .
“Chúng cũng thể liên lạc với các bộ phận liên quan để điều tiết giao thông, yêu cầu nhường đường…”
Đây rõ ràng lựa chọn sáng suốt. Vậy mà vẫn về trung tâm thành phố là vì ?
“Nhất định về trung tâm thành phố.”
Giọng bình thản, biểu cảm lạnh nhạt. Từ đầu đến cuối, đàn ông vẫn giữ vững sự điềm tĩnh đáng sợ.
Chỉ bàn tay buông thõng bên , trong vô thức siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.
Giữa cơn căng thẳng ngột ngạt, vô ký ức vụt qua trong đầu .
Trong khoảnh khắc , đôi mắt sắc lạnh càng trở nên sáng suốt và kiên định hơn bao giờ hết.
...
Quán cà phê ngay trung tâm thành phố. Trước khung cửa kính sát đất, một đôi nam nữ trẻ tuổi đối diện .
Trai tuấn tú, gái xinh , đặc biệt là cô gái, chỉ cần liếc mắt một cái cũng đủ khiến vô thức ngoái thêm nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-ac-doc-qua-dang-yeu-cac-benh-kieu-muon-chieu-hu-co-ay/chuong-114.html.]
Đó là Tạ Viện Viện.
Cô trang điểm tinh tế, phong thái đoan trang đúng chuẩn thiên kim hào môn. Mày cong mắt ngọc, khí chất dịu dàng, yếu đuối đủ để khơi dậy lòng thương hại của khác.
Chỉ trong mười phút trò chuyện với Bùi Diệu, ít nam thanh nữ tú tiến đến xin chụp ảnh chung.
Tạ Viện Viện mỉm , kiên nhẫn phối hợp:
“Mọi đừng vội, từng một thôi nhé.”
“Tạ nhị tiểu thư, em là fan nhan sắc siêu cấp vô địch của chị đó! Ngoài đời chị còn hơn minh tinh nữa— a a a a!”
Nụ môi Tạ Viện Viện thoáng cứng khi bốn chữ “Tạ nhị tiểu thư”, nhưng chỉ trong chớp mắt trở dịu dàng như cũ.
“Cảm ơn em thích chị.”
“Tạ nhị tiểu thư quá! Trời ơi, chị đúng là thiên kim chân chính, giống quý tộc bước từ phim điện ảnh !”
Ánh mắt cô gái lấp lánh, kích động đến mức che miệng.
Đợi rời , Bùi Diệu mới miễn cưỡng kiềm chế cơn bực bội, hừ lạnh một tiếng:
“Cậu bụng với bọn họ gì? Cậu minh tinh, cũng chẳng cần fan để kiếm cơm.”
Sao hiền đến thế, ai xin gì cũng cho?
Tạ Viện Viện nhấp một ngụm cà phê, giọng như vô tình:
“A Diệu, gần đây hộp đêm với Thẩm Mộ lắm ?”
Sắc mặt Bùi Diệu khẽ biến, biểu cảm phần mất tự nhiên.
Chuyện Tạ Thời Diên chạy đến nhà … cái miệng rộng của Ôn Húc Nham sẽ thật sự đem rêu rao khắp nơi chứ?
Sẽ để ngoài bọn họ suýt nữa vượt quá giới hạn với Tạ Thời Diên chứ?
Phì!
Vượt quá giới hạn cái gì? Hắn ý đồ chiếm tiện nghi của cô!
Đều tại tên Ôn Húc Nham vô sỉ !
“Họ rủ uống rượu thì thôi.”
Bùi Diệu nhướng mày. Hắn vốn thích khác can thiệp đời tư, chẳng qua nể mặt Tạ Viện Viện nên mới miễn cưỡng trả lời.
Tạ Viện Viện nâng ly cà phê. Cổ tay trắng mịn vô tình lộ một vết cắt mờ nhạt, dấu tích còn sót của những ngày qua.
Bùi Diệu theo phản xạ xoay cổ tay . Trên đó là vô vết sẹo cũ, sâu và rõ ràng hơn nhiều.
Sắc mặt lập tức đổi.
Tạ Viện Viện cong môi , giọng dịu nhẹ như gió thoảng:
“Gần đây xảy nhiều chuyện quá… cứ nhớ hồi nhỏ. Khi chỉ cần vui là tự đau , còn rằng ai bước thế giới nội tâm của , thì học cách đồng cảm với .”
Cô khẽ dừng , tiếp:
“Cho nên cũng c.ắ.t c.ổ tay . Khi chảy m.á.u, cũng chảy m.á.u. A Diệu, thấy… chúng đồng cảm với ?”
Ánh mắt Bùi Diệu khẽ lóe lên, vẻ lúng túng càng rõ ràng hơn.
“Xin … nên nhắc đến chuyện ở trấn Thanh Hà.”
“ trách chuyện đó.”
Tạ Viện Viện mỉm thuần khiết, giọng mềm mại:
“Chỉ là… A Diệu vẫn là A Diệu thôi. Cậu sẽ xin bất kỳ ai, trừ bạn .”
“ còn tưởng thiết với chị gái sẽ quên mất bạn . Xem … cần lo cướp mất vị trí quan trọng.”
Khóe môi Bùi Diệu giật nhẹ, ánh mắt thoáng hoảng hốt.
Chuyện hôm đó… Tạ Viện Viện thấu ?
Kỳ lạ là, hề chột như tưởng tượng, cũng nổi cơn giận dữ như mỗi cận với Tạ Thời Diên.
Trái , trong đầu bỗng hiện lên cảnh đêm hôm đó—
Hắn, Ôn Húc Nham và Tạ Thời Diên ở chung một căn phòng.
Ôn Húc Nham thật sự hôn cô.
Nếu khi … sẽ gì?
Đứng ? Hay là tham gia?
“A Diệu?”
Tạ Viện Viện cong môi, nụ như như , thoáng mang theo ý châm biếm, nhưng nhanh đến mức khiến ngỡ chỉ là ảo giác.
“Cậu đang nghĩ gì thế? Có ?”
Bùi Diệu đ.ấ.m nhẹ trán , thuận miệng bịa chuyện.
“Sau đừng uống rượu nhiều nữa. Uống lắm đầu óc hỏng mất.”