“Ngươi nhận ?” Cố Uyển Oánh thiếu nữ xinh mắt, chút bất ngờ.
“Vâng, vãn bối từng may mắn thấy bức họa của tiền bối.” Chỉ Dao ôm quyền hành lễ, cung kính đáp.
“Bức họa?” Cố Uyển Oánh liền lóe lên một cái xuất hiện mặt Chỉ Dao, vẻ mặt kích động Chỉ Dao: “Ngươi quen Dịch đại ca đúng ?”
“Vãn bối từng đến một bí cảnh, ở đó thấy một tòa mộc ốc giống hệt nơi . Cũng chính ở đó, vãn bối thấy bức họa của tiền bối.” Chỉ Dao hình của Uyển Oánh, chút cảm thán, lúc Uyển Oánh tiền bối rõ ràng chỉ là một luồng tàn hồn.
“Bí cảnh? Linh Hư Thành trở thành bí cảnh?” Uyển Oánh lùi vài bước, chút tin sự thật, mặc dù sớm đoán Dịch đại ca mấy trăm triệu năm qua đến tìm , e rằng lành ít dữ nhiều. khi thực sự , nàng vẫn chút thể chấp nhận.
Chỉ Dao cũng năm đó rốt cuộc xảy chuyện gì, chỉ thể im lặng lắc đầu.
Cố Uyển Oánh thấy dáng vẻ của nàng, hốc mắt lập tức đỏ lên, sự kiên trì suốt mấy trăm triệu năm qua chẳng qua chỉ là một phần chấp niệm của , chấp niệm với phụ , chấp niệm với Dịch đại ca.
…
Một lúc lâu , Cố Uyển Oánh mới bình tâm trạng, gượng một tiếng, thực nàng sớm đoán kết cục, nay câu trả lời, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm nhiều.
“Tại cảm nhận một luồng khí tức quen thuộc ngươi?” Cố Uyển Oánh khó hiểu Chỉ Dao, lên tiếng hỏi.
Chính vì cảm nhận luồng khí tức quen thuộc nàng, mới thả nàng , nếu nàng thể sẽ c.h.ế.t trong huyễn cảnh.
Chỉ Dao nhíu mày, cũng luôn cảm thấy nơi vô cùng thuộc, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-bieu-thi-rat-vo-toi/chuong-152-luu-sa-cam.html.]
Đột nhiên, Chỉ Dao nhớ từng thu một tấm vải lụa trong mộc ốc ở bí cảnh.
Lấy nó từ trong nhẫn trữ vật, Chỉ Dao liền đưa nó cho Uyển Oánh tiền bối.
Quả nhiên, Uyển Oánh tiền bối nhận lấy nó, cảm giác quen thuộc trong lòng liền lập tức biến mất.
Cố Uyển Oánh nhận lấy tấm vải lụa nữa đỏ hoe mắt, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve tấm vải, vẻ mặt hoài niệm : “Lưu Sa Cẩm từng là vật Dịch đại ca khi ngoài lịch luyện, đó tặng cho . Ban đầu khi nhận nó, chỉ đơn giản nhận chủ. Sau nghĩ đến việc vì vấn đề cơ thể, vẫn từng pháp bảo bản mệnh, nên định đem nó tế luyện.”
Cố Uyển Oánh đến đây chút nghẹn ngào, dừng một chút mới tiếp: “Không ngờ, còn kịp, cha xuất hiện đưa , mà Lưu Sa Cẩm cũng ở chỗ Dịch đại ca. Không ngờ quanh quẩn , nó trở về bên cạnh .”
“Uyển Oánh tiền bối rời khỏi nơi ?” Chỉ Dao nhớ đến viên Hồn Châu từng , dùng để đưa Uyển Oánh tiền bối rời là vặn.
“Ngươi Hồn Châu?” Cố Uyển Oánh nàng hỏi , cũng đoán nàng hẳn là Hồn Châu.
“Vâng.” Chỉ Dao gật đầu.
“Vậy theo ngươi rời , ở đây mấy trăm triệu năm, luồng tàn hồn của e rằng cũng trụ mấy trăm năm nữa. Theo ngươi ngoài còn thể xem thế giới bây giờ biến thành bộ dạng gì .” Nói mặt nàng nở một nụ .
“Biết còn cơ hội gặp cha và Dịch đại ca.” Mặc dù đang mớ giữa ban ngày, Cố Uyển Oánh vẫn ôm một tia hy vọng, đây chính là ý nghĩa cuộc sống để kiên trì đến bây giờ.
Chỉ Dao gật đầu, thực trong lòng nàng cũng một tia suy nghĩ .