Ngay lúc , từ sâu trong rừng truyền đến một tiếng gầm vô cùng thê lương.
Tất cả yêu thú đều sững sờ một lúc, đó liền điên cuồng chạy về phía sâu trong rừng.
Yêu thú ngũ giai lúc cũng còn để ý đến việc hất Chỉ Dao xuống, cõng nàng chạy sâu trong.
Nửa canh giờ , một tiếng gầm thê lương vang lên, bầy thú đột nhiên dừng , vẻ mặt tiến lên dám.
Chỉ Dao ngẩng đầu , liền thấy thứ phát tiếng gầm là một con Hắc Giao.
Lúc giao long là những vết thương sâu cạn khác , một chiếc sừng còn thứ gì đó c.h.é.m đứt ngang, lúc đang dùng ánh mắt độc địa trừng trừng về phía .
Chỉ Dao thuận thế qua, chỉ thấy một nam t.ử áo đen cầm kiếm đó, tuy rõ dung mạo, nhưng Chỉ Dao vẫn khí thế của đó cho kinh sợ.
Giao long thấy dồn đường cùng, đột nhiên phun yêu đan về phía nam t.ử, trong mắt lóe lên một tia quyết tuyệt.
Nam t.ử dường như nhận ý đồ của nó, một kiếm c.h.é.m mạnh về phía yêu đan.
Kiếm quang mang theo khí thế vô thượng c.h.é.m yêu đan, nhưng vẫn thể ngăn cản nó tự bạo.
“Ầm” một tiếng, yêu đan nổ tung, cả bầu trời đều nhuốm một màu đỏ, cây cối xung quanh đều thiêu thành tro bụi, nam t.ử né kịp, vụ nổ ảnh hưởng, phun một ngụm m.á.u.
Mà Chỉ Dao chỉ cảm thấy một luồng uy thế mạnh mẽ đè ép lên ngũ tạng lục phủ của , đó liền mất ý thức.
…
Ba ngày .
“Đây là ?” Chỉ Dao tỉnh cơn hôn mê, chút mờ mịt, ký ức của nàng vẫn dừng ở lúc Hắc Giao tự bạo yêu đan.
Chỉ Dao dậy, quanh bốn phía, phát hiện đang ở trong một sơn động.
Mà vết thương cực kỳ nghiêm trọng bên trong cơ thể nàng đều lành , chỉ còn một vài vết thương ngoài da.
Có cứu nàng? Chỉ Dao trong lòng vô cùng may mắn, cảm giác như thoát c.h.ế.t trong gang tấc.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi, c.h.ế.t .
Trong lúc Chỉ Dao đang cảm thán, cửa động truyền đến tiếng bước chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-bieu-thi-rat-vo-toi/chuong-22-lan-dau-gap-lac-xuyen.html.]
“Ngươi tỉnh !” Một giọng lạnh lùng vang lên.
Chỉ Dao theo tiếng , liền thấy một nam t.ử ngược sáng bước sơn động, ánh nắng chiếu lên , dường như nhuộm cho nam t.ử một tầng thần vận.
Đến khi gần, dù gặp qua ít trai xinh gái , Chỉ Dao cũng cho thất thần một lúc.
Nam t.ử mặc một bộ hắc bào của Vạn Kiếm Tông, mái tóc đen dày, khuôn mặt trắng nõn góc cạnh lạnh lùng, một đôi mắt đen sâu thẳm mang theo một tia lạnh lẽo, đôi môi mỏng đang khẽ mím .
Chỉ Dao hồn, vội vàng dậy hành lễ: “Đa tạ tiền bối cứu giúp.”
Nam t.ử ném một hộp ngọc cho Chỉ Dao: “Bên trong là một viên Tố Thể Đan, ngươi cứ cầm lấy .”
Chỉ Dao vội vàng từ chối: “Vạn thể, tiền bối vốn ơn cứu mạng với vãn bối, lẽ vãn bối báo đáp tiền bối, thể nhận vật quý giá như ?”
“Chuyện vốn do mà , đối với ngươi chỉ là tai bay vạ gió.” Nam t.ử lên tiếng giải thích: “Lần cứu ngươi, cũng chỉ để kết thúc đoạn nhân quả .”
Dù là Chỉ Dao, cũng tầm quan trọng của nhân quả. Vị tiền bối mắt , rõ ràng là bất kỳ nhân quả nào với .
“Đi thôi!” Nam t.ử cũng đợi Chỉ Dao trả lời, liền xoay ngoài.
“Đa tạ tiền bối!” Chỉ Dao nghiêm túc cảm ơn, nhận lấy đồ vội vàng theo.
“Lên !” Nam t.ử ném phi kiếm, phi kiếm đón gió mà lớn lên, lớn đến tận mười trượng rộng.
Chỉ Dao ngoan ngoãn lên phi kiếm, còn vững, cả thanh phi kiếm nhanh ch.óng bay khỏi khu rừng.
Nàng chỉ thể cố gắng giữ vững hình, cũng dám nhiều.
Một canh giờ , phi kiếm dừng ở cổng tông môn.
“Vẫn thỉnh giáo cao danh quý tính của tiền bối?” Chỉ Dao bóng lưng nam t.ử hỏi.
Dù nữa, vị tiền bối cuối cùng cũng cứu một mạng, cơ hội nhất định báo đáp.
“Lạc Xuyên.” Nam t.ử lạnh nhạt liếc Chỉ Dao một cái, xong liền biến mất trong nháy mắt.