12.
Sự im lặng của cho lông mày của Bùi Triều Thanh ngày càng nhíu c.h.ặ.t . Một lúc , nhẹ nhàng thở như chút bất lực xoè lòng bàn tay mắt . Trong tay là dây buộc tóc màu trắng gấp gọn gàng, bên thêu đám mây màu đen, còn một chữ “Hoan” thêu bằng chỉ bạc.
Dây buộc tóc của ! Hắn là…
“Tiểu tướng quân?”
Ta kiềm chế sự kinh ngạc, lớn giọng: “Ngài là vị tiểu tướng quân đó ở Lan Thành?”
Lúc Hoa triều loạn lạc thì Lan Thành cũng đại loạn, một vị tướng quân trẻ tuổi vội đến giúp đỡ. Quân địch lúc đó mạnh mà Lan Thành suy yếu nhiều nên vô cùng khó đ.á.n.h. Nhà họ Thẩm của lương thực t.h.u.ố.c men, sợ sẽ khác nảy lòng tham nên chỉ thành quân lương hoặc phân phát cho dân chúng.
Trong một tháng canh giữ ở Lan Thành, và vị tướng quân trẻ tuổi đó tiếp xúc với vài . Có một kẻ thù tấn công ban đêm, chúng ném pháo thành. Tiểu tướng quân sơ ý thương khi phân tán dân.
Lúc đó là tình huống cấp bách, thời gian băng bó nên cởi dây buộc tóc và dùng nó để cầm m.á.u.
Sau đó Lan Thành bảo vệ, tiểu tướng quân vội đến nơi khác nên bọn cũng chẳng còn liên lạc gì. Ai mà ngờ tiểu tướng quân đó là Bùi Triều Thanh chứ. Lúc đó chiến tranh hỗn loạn, mặc áo giáp xuất hiện mặt thì cũng là bê bết m.á.u, rõ dung mạo của .
Bùi Triều Thanh gọi là tiểu tướng quân thì lông mày cũng giãn chút ít nhưng cũng vui lắm. Hắn thấp giọng trả lời : “Ừm, là .”
Vậy thì và cũng xem nhưng là cố nhân trùng phùng. mà, thấy càng ngại ngùng hơn nữa ?
Ta đang động não để tìm chủ đề để tiếp thì Bùi Triều Thanh dậy.
“Công việc trong triều còn nhiều, đến lúc cáo từ .” Tuy như nhưng vẫn bước .
Ta , vội lắp bắp : “Cung tiễn vương gia.”
Mặt cảm xúc nhấc chân nhưng như soi sáng mà nhanh chân chạy lên giữ .
“Hay là vương gia ở đây dùng cơm , tuy đồ ăn ở đây tinh xảo mỹ vị như trong vương phủ nhưng vẫn ngon.”
Ta xong câu thì thấy môi Bùi Triều Thanh khẽ nhếch: “Được.”
Vậy nên, thật là ở cùng với thêm đúng ? Chắc chỉ là ảo giác thôi.
Bây giờ cách lúc ăn trưa vẫn còn lâu, cũng thể để Bùi Triều Thanh đây uống mãi nên cùng hậu viện dạo mát. Phủ nhà họ Thẩm tuy giàu gì nhưng trong viện vẫn đình, lầu, cầu nhỏ, nước chảy róc rách, phong cảnh cũng chút ưu nhã.
Ta trong đình chuyện với một lát thì thấy gia nhân khiêng nhiều rương từ tiền viện đến hậu viện bỏ kho. Là sính lễ.
Mặt đỏ lên, vờ như thấy. Ta cảm thấy tóc nặng, đưa tay lên sờ thì vô tình đụng bàn tay của Bùi Triều Thanh còn thu về.
“Vài ngày tìm hồng ngọc, trâm cài tặng cho nàng là thích hợp nhất.”
Ta càng rõ ý của là gì. Một cuộc hôn nhân rõ sẽ kết thúc thì cần gì đến mức chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-muon-hoa-ly-voi-nhiep-chinh-vuong/chuong-12.html.]
“Tạ ơn vương gia.” Ta cung kính hành lễ, “Thần nữ cũng một món quà tặng cho vương gia, chỉ là vẫn thành.”
Thật là vốn chẳng nghĩ nên tặng thứ gì cả, cứ yên tâm tính .
Bùi Triều Thanh gật gật đầu, đôi mắt mang theo ý : “Được, bổn vương sẽ đợi.”
Hai bọn im lặng. Đột nhiên thấy một loạt âm thanh ồn ào, thì là bất tri bất giác bọn gần đến viện của Thẩm Kiều. Cửa sổ của nàng đang mở .
“Cút ! Ta gặp cha!”
Tiếng tê tâm liệt phế của Thẩm Kiều ngại, vội dừng bước đưa Bùi Triều Thanh chỗ cũ thì thấy giọng Thẩm Kiều còn đang bực tức.
“Tiện nhân Thẩm Hoan đó, g.i.ế.c nàng ! Gả cho Nhiếp chính vương thì chứ? Cũng chẳng chỉ là thê thấp kém thôi , sớm muộn cũng…” Tiếng chai lọ rơi xuống đất bể nát truyền đến ngay đó.
Ta sợ nàng gì đó chọc tức Bùi Triều Thanh nên xoay nhưng Bùi Triều Thanh vẫn bất động. Cũng đang nghĩ gì mà đưa tay nắm lấy ngón tay : “Vương gia, vương gia thần nữ đàn một khúc ?”
Hắn ngoan ngoãn để dắt , thản nhiên : “Không .”
“Cái gì?” Ta nóng lòng rời khỏi nên hết bộ.
“Cưới gả đàng hoàng, cho nàng vị trí chính thê.”
Ta kinh ngạc, như là cướp mất vị trí của Lô Ánh Tuyết !
Ta vội : “Thật trắc phi , cũng , vương gia cần… A!”
Ta còn kịp tiếp những lời phía thì tay Bùi Triều Thanh nắm c.h.ặ.t . Hắn dùng lực lớn nhưng vẫn giật .
“Vẫn chỉ những lời hồ đồ.” Giọng điệu của lành lạnh.
Cũng đúng, quyết định của Nhiếp chính vương thể xoay chuyển , cái gì thì cái đó, tiếp lời: “Vâng, theo sắp xếp của vương gia.”
Bùi Triều Thanh gì. Rồi xong luôn, cũng chỗ nào chọc tới .
mà lòng bàn tay ấm thật đấy. Ta nhận đang nắm tay mật liền đỏ cả mặt, nhưng vẫn thấy với Lô Ánh Tuyết. Rõ ràng trong lòng mà còn hành động như với nữa.
Nghĩ , cố ý thu tay về. Bước chân của Bùi Triều Thanh dừng , hình như là thở dài một : “Ở cùng với thì nàng cần câu nệ tiểu tiết như . Chuyện hôn lễ nên nàng ý tưởng gì thì cứ thẳng với .”
Ta thể cảm nhận đang cố gắng dịu giọng nhưng điều càng thêm hoảng sợ.
“Vâng, thần nữ ạ.”
Không sai, đưa cuộc trò chuyện ngõ cụt .
Ánh mắt Bùi Triều Thanh u ám: “Nàng gì chứ.”
Đây là đang ngu ngốc ? Sao ngữ điệu của chút buồn bã nhỉ?