18.
Lúc bắt đầu chỉ như chuồn chuồn lướt nước thôi, thấy phản kháng thì mới bắt đầu công thành đoạt đất sâu hơn.
“Thì Ấu Nương ghét .”
Hắn buông , cong cả mắt.
“Vậy nên hề ý gì với Ánh Tuyết tướng quân đúng ?”
Bùi Triều Thanh : “Có thể ý gì chứ? Không hề . Ta ở Mạc Bắc Lưu gia nghị với nàng liền lên ngựa, một đường dừng đuổi đến Lan Thành gặp nàng.”
?
Nhất thời phản ứng kịp: “Vậy gặp trong tuyết đó là ?”
“Nếu như thì cơ hội tiếp xúc với Ấu Nương chứ?”
vẫn còn nhiều chỗ hiểu . Hắn thích từ lúc nào, chẳng lẽ là lúc Lan Thành bạo loạn …
Ta nghi vấn của , Bùi Triều Thanh thở dài chọt chọt mặt : “Nàng đấy, quên sạch sẽ đến mức . Chẳng lẽ nàng thật sự nhớ chuyện lúc nhỏ ở Ninh Thành ?”
“Ninh Thành?” Ta cau mày suy tư, đó liền ngạc nhiên thốt lên, “Chàng là tiểu ca ca ở bên cạnh nhà của ngoại tổ phụ?”
Hắn gật đầu: “Là , Vương T.ử Kính.”
Năm chín tuổi cơ thể khoẻ nên cha đưa đến nhà ngoại tổ phụ điều dưỡng. Ngoại tổ phụ là thầy t.h.u.ố.c tiếng ở Ninh Thành, nhờ mà mới dần hơn. Lúc đó, cùng với các em họ đến phòng học gần đó lên lớp.
Vào một ngày hè, vô ý rơi xuống đầm khi đang hái sen, cứu lên. Không sai, đó chính là Bùi Triều Thanh nhưng lúc đó chỉ mười hai tuổi, xưng là Vương T.ử Kính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-muon-hoa-ly-voi-nhiep-chinh-vuong/chuong-18.html.]
Lúc đó còn thức tỉnh hồi ức, bản là nữ phụ gì đó nên tâm tính cũng chỉ là đứa trẻ chín tuổi thôi. Thấy tiểu ca ca cứu trai liền ngày nào cũng bám theo . Sau đó ở cạnh nhà ngoại tổ phụ nên đuổi theo như cái đuôi nhỏ .
Lúc đó vẫn trải qua t.h.ả.m kịch mất cả cha và trưởng nên tính cách ôn hoà, dù cho bám đến mức nào cũng mất kiên nhẫn. Thầy dạy hiểu, liền sáng tỏ thông suốt.
Ta thích . Đợi tới năm mười tuổi, hỏi : “Ta nương t.ử của ?”
Hắn ngại ngùng bảo đừng bừa nữa nhưng thích bảo thạch lấp lánh thì luôn tìm tặng cho . Sau đó thì qua đời, cũng thức tỉnh hồi ức về Lan Thành. Lúc đó cảm thấy tâm lý hơn hai mươi thích một đứa trẻ chỉ mới mười chín thì chút khó chấp nhận nên cố ý qua gì với nữa.
Hoá là vẫn luôn nhớ những lời , còn thật sự cưới nương t.ử nữa. Sao nghĩ tới chuyện đường đường là Nhiếp chính vương là tiểu ca ca nhà bên chơi cùng chứ. Bùi Triều Thanh kiên nhẫn giải thích cho .
Hoá là vì khi trưởng của Bùi Triều Thanh lên kế vị, vài vị đại thần trong triều dâng tấu chương lên rằng theo lý thì Bùi Triều Thanh nên đến đất phong của , nên ở trong cung nữa. Đáng thương cho lúc đó chỉ mới 11, 12 tuổi, mất cha sống xa và trưởng, cô độc đến đất phong.
Lúc đó Ninh Thành là nơi thuộc về phạm vi đất phong của . Trong vương phủ còn tai mắt của khác nên mới mạo hiểm giả con của thương nhân sống ở con phố trong thành. Vậy nên mới quen .
Sau đó thì từ mà biệt, trong triều thái bình nên bọn mất liên lạc từ đó. Chỉ điều vẫn luôn ngóng tình huống của . Mãi đến khi quân địch đ.á.n.h đến Lan Thành, tin lập tức dẫn binh đến bảo vệ.
Ta vẫn luôn nhận , trong lòng sầu não nhưng cũng chủ động nhắc chuyện quá khứ. Bùi Triều Thanh đến đây, ngữ khí oán giận: “Ta lo lắng cho nàng như mà nàng chẳng gì. Ta còn âm thầm thề , sẽ quan tâm đ ến nàng nữa .”
“ chỉ tiếp xúc với nàng một, hai tháng càng buông nàng.”
Bùi Triều Thanh giữ c.h.ặ.t eo , cằm tựa hõm vai: “Lúc đó chẳng tương lai phía sẽ nên cũng dám lòng .”
Những chuyện đó đều . Hắn bình loạn thành công, phò tá cho tân đế trở thành Nhiếp chính vương sát phạt quả quyết. Trăm việc của quốc gia đều mới mẻ, chỉ đành chuyên tâm trị quốc, để chuyện tình cảm cá nhân sang một bên. Trong lúc đang bận rộn thì phái thủ hạ âm thầm bảo vệ ở Lan Thành.
Việc nước cuối cùng cũng định, đến cầu nhưng tin Lưu gia tay . Vốn thể trực tiếp đề nghị hôn sự nhưng sợ chẳng lòng với , nên mới nghĩ một vở kịch “Mỹ nhân cứu công t.ử”, bồi dưỡng cảm tình mới rõ phận.
Ai ngờ phận của nên trực tiếp chạy trốn mất. Do mà vẫn luôn nghĩ ghét , mỗi ngày đều nghĩ những cách mới để gần gũi với hơn. Ta ôm lấy , trong lòng nghĩ: “Hoá là bọn đều đang tự tìm khổ não.”
May mà bây giờ thứ đều vẫn muộn.