Ánh mắt Khương Tuyết Thiến từng chút một lướt qua gương mặt, vóc dáng, thậm chí là tỉ mỉ đến từng sợi tóc của Khương Tuyết Di.
Cô buộc thừa nhận rằng, khi Khương Tuyết Di kết hôn, cuộc sống hơn ở nhà nhiều, thậm chí là hơn nhiều.
Khương Tuyết Di nhíu mày, hiểu tại Khương Tuyết Thiến đến mà một lời, trái cứ chằm chằm .
Hạ Thừa Trạch bước tới: "Ai đến ?"
Anh thấy Khương Tuyết Thiến, nhướng mày : "Sao là cô?"
Hai vợ chồng quả là tâm đầu ý hợp, lời lẽ cũng y hệt .
Khương Tuyết Thiến biến đổi sắc mặt, vẻ đáng thương: "Chị, em đến để nương tựa chị đây."
Chị?
Trước đây khi còn ở nhà, Khương Tuyết Thiến bao giờ gọi nguyên chủ thiết như .
Cô thường sẽ gọi "Này", "Người ".
Khương Ái Quốc quan tâm đến nguyên chủ, Huỳnh Tú Phân càng cảm thấy "nguyên chủ", đứa con gái do Khương Ái Quốc và vợ đầu sinh , là cái gai trong mắt.
Trẻ con là giỏi sắc mặt lớn nhất, Khương Tuyết Thiến và Khương Diệu Tổ quát tháo "nguyên chủ" cũng chuyện ngày một ngày hai.
Khương Tuyết Thiến dường như cũng nghĩ đến chuyện , mặt lộ một vệt ngượng ngùng.
Khương Tuyết Di: "Nói , cô đến tìm chuyện gì?"
Huỳnh Tú Phân sắp xếp xem mắt cho Khương Tuyết Thiến , tính toán ngày tháng thì cô cũng nên kết hôn mới đúng, tìm đến cửa lúc .
Khương Tuyết Thiến liếc phòng khách phía Khương Tuyết Di một cái: "Hay là, chúng trong chuyện ."
Thấy hai phản ứng, Khương Tuyết Thiến ấm ức thêm một câu: "Cứ ở cửa chuyện thế , sẽ chê mất."
Khương Tuyết Di thì quan tâm chuyện chê, chỉ là cứ ở cửa mãi cũng là chuyện .
Hai để Khương Tuyết Thiến nhà, ba đối diện trong phòng khách, một hồi im lặng.
Tiểu Mễ thấy lạ, cứ sủa "Gâu gâu" Khương Tuyết Thiến.
Khương Tuyết Di bế Tiểu Mễ lên, trấn an: "Không , là quen thôi."
Khương Tuyết Thiến khép nép đặt tay lên đầu gối, quanh căn nhà một vòng, trong mắt đầy vẻ ngưỡng mộ: "Chị, rể, căn nhà của hai thật đấy."
Cô bao giờ thấy kiểu nhà như thế , so với căn nhà đất ở nông thôn của họ thì đúng là một trời một vực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-phu-tu-bo-chay-tron/chuong-78.html.]
Từ khi bước , cô phát hiện , đại viện nơi Hạ Thừa Trạch và Khương Tuyết Di ở tầm thường.
Cửa thậm chí còn lính gác, còn kiểm tra.
Giữa các dãy nhà nhỏ ranh giới rõ ràng, ngay cả qua ăn mặc, khí chất cũng tầm thường, ai nấy trông cũng đều giống cán bộ.
Hạ Thừa Trạch: "Ở cửa chẳng lính gác , cô đây bằng cách nào?"
Nói đến chuyện , Khương Tuyết Thiến mang theo vài phần đắc ý : "Em hỏi Đại Dân địa chỉ ở đây, tàu hỏa tới, dọc đường hỏi thăm mãi mới tìm thấy chỗ, đến cửa thì mặc quân phục, tức là lính gác mà đó chặn , hỏi em là ai, từ tới, em đều trả lời hết."
"Anh hỏi em tìm ai, em liền khai tên của chị và rể, em em là em gái ruột của Khương Tuyết Di, lính gác đó chắc thấy hai chúng trông vài phần giống nên bảo em đợi ở trạm gác, báo cho hai , em ngốc mà đợi ở đó, tự tìm đây luôn."
Cô ngu như , lỡ như để lính gác báo tin , Khương Tuyết Di và Hạ Thừa Trạch gặp cô , còn dặn lính gác thấy cô thì tuyệt đối đừng cho thì ?
Phải là Khương Tuyết Thiến vẫn vài phần thông minh vặt.
Nếu cũng thể một đường xa từ làng Tiểu Hà tới đây mà dọc đường gặp nguy hiểm gì.
Cô dứt lời, bên ngoài tiếng gõ cửa.
Hạ Thừa Trạch mở cửa, là lính gác phụ trách bảo vệ trạm gác.
Lính gác là một trai trẻ để tóc húi cua, chuyện mang giọng địa phương nồng đặc.
Đầu tiên chào Hạ Thừa Trạch một cái: "Hạ đoàn trưởng!" Lại , "Ở cửa một cô gái trẻ tới tìm và chị dâu, cô bảo cô là em gái ruột của chị dâu."
Hạ Thừa Trạch: "Có tóc dài, tết hai b.í.m tóc, mặc một bộ quần áo bằng vải thô màu xanh ?"
Chàng trai tóc húi cua trợn tròn mắt: "Hạ đoàn trưởng, ?"
Hạ Thừa Trạch nghiêng nửa : "Người đây ." Lại , "Tiểu Phương, , họ Phương (vuông), nhưng đừng vuông vức, cứng nhắc như , trong lúc tìm chúng thì cô tranh thủ lúc khác chú ý, lén lút lẻn ."
"Đây còn may là chúng quen, lỡ như là quen, ý đồ thì thế nào?"
Tiểu Phương mắng cho mặt mũi đỏ gay, cũng ngờ Khương Tuyết Thiến trông ngoan ngoãn hiền lành, mặt còn dám to, dám chuyện táo bạo như .
Không nhịn lườm Khương Tuyết Thiến một cái.
Khương Tuyết Thiến còn đắc ý vênh cằm lên.
Tiểu Phương hít sâu một : "Rõ, Hạ đoàn trưởng, chúng nhất định sẽ tăng cường cảnh giác."
Hạ Thừa Trạch gật đầu: "Đi ." Lại vỗ vai Tiểu Phương, "Để tâm một chút, đừng vì là phụ nữ mà lơ là, những việc phụ nữ thể nhiều hơn những gì thể tưởng tượng đấy."
Tiểu Phương ngượng ngùng : "Rõ, xin phép , phiền nữa."