Nữ Thanh Niên Tri Thức Mang Theo Không Gian Nghịch Thiên Trở Về Những Năm 60 - Chương 91: Bị uy hiếp
Cập nhật lúc: 2026-01-10 00:53:12
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chính cũng hiểu, riêng gì hiểu, mà quần chúng vây xem cũng chẳng hiểu .
Đây là cái tình huống gì, tiền của nhà còn, bảo là biến mất.
Có chuyện thần kỳ như ?
Nói là hồ ly tinh, kỳ thật trong thôn đều tin. Triệu Minh Tín nhân vật lợi hại cỡ nào, đáng giá để hồ ly tinh câu dẫn !
Hồ ly tinh câu dẫn, ít nhất đó cũng là nhân vật cỡ Trụ Vương mới đúng!
Đem tiền biến mất, biến thành phân gà, chuyện đó càng là trò , là gia đình mất tiền vu oan lên đầu nhà họ Tề?
“Dì họ, dì bình tĩnh một chút!” Triệu Lập Vĩ an ủi hề tác dụng, cuối cùng Chu Kiến Nghiệp đành mặt.
“Ồn ào cái gì, tiếp tục tuyên truyền phong kiến mê tín, bà tin là cho cả nhà bà trong xổm !”
Chu Kiến Nghiệp nổi giận, gia đình điểm dừng như thế, thời buổi cũng đang bài trừ chuyện quỷ thần, thế mà còn dám như mặt , một khi cấp phát hiện, hậu quả dám tưởng tượng.
Nhẹ thì họ sẽ cho rằng cả nhà bà lão Triệu tư tưởng giác ngộ cao, nặng thì cả thôn đều sẽ kéo xuống nước.
“Tiền mất thì thể nhờ trong thôn giúp tìm, thật sự thì báo công an! Còn nữa, rốt cuộc bà mất bao nhiêu tiền?”
Chu Kiến Nghiệp vốn hy vọng chuyện trong thôn dính dáng đến công an, nhưng đối phương mất tiền, thật sự tìm thì cũng chỉ thể báo án. Bất quá chuyện cũng phân mất nhiều ít, nếu mất thiếu mười đồng tám đồng, cho dù tìm cũng cần thiết phiền đến các đồng chí công an.
“Tìm thấy, khẳng định tìm thấy, tất cả tiền cùng bảo bối đều biến thành phân gà, chính là hồ ly tinh ……”
Triệu Xuân Hoa lọt lời Chu Kiến Nghiệp , vẫn cứ bệt đất lảm nhảm điên khùng.
Nhìn Triệu Xuân Hoa tựa hồ lâm chấp niệm, Chu Kiến Nghiệp hô to hai tiếng trong đám : “Triệu Lập Tráng, Triệu Lập Hưng, mấy đứa các giả c.h.ế.t !”
Nghe trưởng thôn gọi, ba con trai nhà họ Triệu lề mề từ trong đám , nhân tiện còn vợ con của bọn họ.
“Ông trưởng thôn, cháu cũng là bất đắc dĩ a, tiền nhà chúng cháu tích cóp lâu, đều ở sáng hôm nay biến thành phân gà, ông chúng cháu thể đau lòng, thể sốt ruột ?”
Lúc Triệu Lập Tráng cũng cảm giác chính gan hẳn lên, rốt cuộc mắt cái gì cũng còn, nếu nỗ lực tranh thủ một chút, qua mấy ngày nữa bọn họ c.h.ế.t đói.
“ , ông trưởng thôn, ông giúp giúp chúng cháu !”
Lão nhị Triệu Lập Hưng cũng cầu xin .
“Sự tình rốt cuộc là như thế nào? Các rõ ràng cho , còn nữa, tổng cộng mất bao nhiêu tiền?”
Trải qua một hồi tra hỏi, ba con trai nhà họ Triệu, một câu một lời, nhanh liền đem sự tình rõ ràng.
Bọn họ tuy cụ thể mất bao nhiêu tiền, nhưng tổng thể cũng phán đoán, rốt cuộc mấy năm nay thu nhập (do Triệu Minh Tín gửi về) cùng với chi tiêu đều bày ở đó, thể tổng tiền thấp hơn 1000 đồng.
Thôn dân vây xem thấy con đều chấn kinh , nghĩ tới nhà họ Triệu nhiều tiền như , thảo nào bọn họ bình thường cơ bản cần công điểm mà vẫn thể ăn ngon uống .
Thời buổi nhà ai thể tồn nhiều tiền như , tích cóp nửa đời hai ba trăm đồng dùng để xây nhà cũng thực tồi .
Thật là hâm mộ đến đỏ mắt nha.
Bất quá một cũng chút vui sướng khi gặp họa, nhiều tiền như thế mà mất sạch!
Cuối cùng, ba Chu Kiến Nghiệp, Tần Kiến Phú, Triệu Lập Vĩ thương lượng một chút, vẫn là quyết định báo công an.
Rốt cuộc tiền thấp hơn 1000 đồng, con thật sự quá mức khổng lồ, cho dù là thu nhập của trưởng thôn, ăn uống cũng mất bảy tám năm, chuyện bọn họ ai cũng gánh vác nổi.
Tần Kiến Phú trực tiếp cho đạp xe đạp của nhà ông lên trấn báo án, nhanh, khi trời tối hẳn, đó mang về hai đồng chí công an.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/nu-thanh-nien-tri-thuc-mang-theo-khong-gian-nghich-thien-tro-ve-nhung-nam-60/chuong-91-bi-uy-hiep.html.]
Sau khi hai vị công an đến, họ nhà Triệu Xuân Hoa để khám nghiệm hiện trường.
Khi hai vị công an thấy cái rương trúc nhỏ đựng tiền, cùng với chiếu trúc đầu giường, những gói giấy dầu đựng trang sức, tất cả đồ vật bên trong đều biến thành phân gà, hai đều cảm thấy loại cảm giác quỷ dị, hơn nữa thập phần khẳng định đây là hành vi trả thù của nào đó.
Loại cảm giác quỷ dị phát sinh ở chỗ đồ đạc trong phòng một chút đều lục lọi, tất cả vật phẩm đều sắp xếp chỉnh tề như cũ, nếu là do con , cực kỳ khả năng là quen gây án.
Họ niêm phong mấy thứ vật chứng, chuẩn mang về đồn công an giao cho nhân viên kỹ thuật tiến hành kiểm tra.
Lại hướng các thôn dân tìm hiểu một chút về những thù oán với Triệu Xuân Hoa, tự nhiên gia đình Tề Vận Như liền lọt tầm ngắm của các đồng chí công an.
Vì thế, họ liền tiến hành thẩm vấn theo lệ thường đối với gia đình cô.
Nói một cách công bằng, Tề Vận Như cảm thấy năng lực phá án của hai đồng chí công an phi thường tồi, nhưng trừ bỏ suy đoán từ quan hệ nhân tình cùng với thời gian, khiến đối phương hoài nghi đến chính , thì những mặt khác tuyệt đối bất luận chứng cứ gì.
“Đêm qua cô đang gì?” Trong đó một đồng chí công an hỏi Tề Vận Như.
“Ngủ.”
“Có ai thể chứng minh ?”
“Các thanh niên trí thức khác ở điểm thanh niên trí thức đều thể chứng minh.”
Ba còn của Tề gia cũng đồng dạng hỏi mấy vấn đề , đáp án cơ hồ tương đồng, bọn họ cũng dò hỏi những thanh niên trí thức khác, câu trả lời cũng khớp với lời khai của nhà họ Tề.
Cuối cùng hai vị công an lấy đòn sát thủ, lấy mấy tờ giấy trắng, yêu cầu những trong thôn thù oán với nhà Triệu Xuân Hoa đều dùng mực đỏ in dấu vân tay lên giấy trắng.
Tề Vận Như , đây là thông qua phương pháp so sánh vân tay để tìm nghi phạm.
Nếu là thông qua thần thức việc, thì thông qua vân tay tìm chính là chuyện tuyệt đối khả năng.
Tạm thời phát hiện manh mối nào hữu dụng hơn, hai vị công an đành mang theo vật chứng rời .
Chờ đến khi công an rời , là hơn 8 giờ tối, trong thôn còn điện, mò mẫm nấu cơm sợ là khó khăn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tề Vận Như nương theo tay nải che giấu, từ trong gian lấy mấy cái bánh mì, còn trứng gà luộc chín, chia cho nhà, đơn giản ăn xong bữa tối.
Cơm nước xong, thu dọn xong xuôi, đang chuẩn nghỉ ngơi, lúc từ phía ký túc xá nam thanh niên trí thức một , nọ đến bên cạnh Tề Vận Như đang giúp Tề Anh đổ nước.
“Đồng chí Tề, tìm cô chút việc.” Đối phương nhỏ giọng .
Tề Vận Như chăm chú đối phương một cái, lúc mới phát hiện tới là Trương Dương.
“Anh tìm chuyện gì? Ở chỗ thẳng .”
Người là kẻ mà cái cô "đầu óc chỉ yêu đương" trong phòng nhắm trúng, chính vẫn là nên tránh xa một chút, bằng vạn nhất cái kẻ lụy tình nhớ thương, là một đống chuyện phiền toái.
“ mấy lời riêng với cô.” Trương Dương nhỏ giọng .
Cái gì, lời riêng với ? Không thấy cái lỗ tai của phụ nữ trong phòng sắp vểnh lên .
“ với gì riêng tư để cả, cái gì thì thẳng, thì thôi.” Nói xong, Tề Vận Như cầm lấy chậu liền chuẩn về phòng.
“Được, , cô cũng đừng oán !” Trương Dương vẻ cho đối phương.
“Muốn thì nhanh lên!” Thật là, nhỏ với mới oán đấy!
“Tề Vận Như, chuyện nhà họ Triệu là cô ! Đêm hôm đó cô nửa đêm cửa, đều ! Cô nếu chứng cho công an, cô đưa cho 200 đồng, liền đem chuyện thối nát ở trong bụng!” Mấy câu , Trương Dương vẫn là nhỏ, cơ hồ ai .