Nữ thiên sư thành Trường An - Chương 37: Ai gánh vác tội danh này
Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:48:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào hôm Mộc giáo úy thành, Mộc Phương Nhan dắt theo nha tự nghênh đón.
Nàng ở sạp bán bánh và canh nóng ở cổng thành, gọi hai phần bánh nướng và hai chén canh thịt dê. Mộc Phương Nhan cùng nha ăn uống ngon miệng, chốc chốc về phía cổng thành.
Tống Đạo Tuyển dựa lan can của t.ửu lầu, chằm chằm Mộc Phương Nhan, thấy nàng ăn uống say sưa thù đầu với A Tầm: “Mua một phần cho bổn vương.
A Tầm cúi đầu liếc sơ qua, mỉm : “Tiểu vương gia, ngài đang đùa với tiểu nhân ạ? Trước đây ngài bao giờ ăn những món tầm thường thế , ngài còn đó là đồ ăn cho gia súc.
Tống Đạo Tuyển giương mắt liếc : “Bổn vương thế khi nào?
A Tầm thấy nheo mắt một cách nguy hiểm, vội vàng hạ tạ tội: “Là tiểu nhân nhớ nhầm, ngài những lời bao giờ ạ? Tiểu nhân nhớ nhầm , tiểu nhân sẽ mua cho ngài ngay.
T.ử La ăn ngon dính dầu đầy miệng, hai má nàng phồng lên: “Tiểu thư, canh thịt dê của tiệm tươi thật, hôm khác chúng ăn nữa nha.
Mộc Phương Nhan : “Ngươi mời ?
T.ử La khựng , nuốt miếng bánh nướng trong miệng xuống: “Ha hả, tiểu thư nhiều tiền như còn đòi nô tỳ mời ăn nữa.
Mộc Phương Nhan: “Ta đợt ngươi cũng kiếm ít mà.
T.ử La hì hì: “Nô tỳ chỉ kiếm chút ít mà thôi, so với tiểu thư, tay hốt ngàn lượng vàng, nhiêu đây là còn tính cả lễ vật cảm tạ của Vinh vương gửi tặng . Tiểu thư, nô tỳ thật sự thua luôn, năng lực của kiếm khắp cả thành Trường An cũng thứ hai.
Mộc Phương Nhan phủi tay: “Ngươi hiểu, những chuyện thế , ba năm khai trương, nhưng khai trương ăn ba năm đấy. Ngươi đừng thấy bây giờ kiếm nhiều, kiếm tiền tiếp theo đợi đến bao giờ. Vậy nên, tiết kiệm thì nên tiết kiệm.
Trái tim của T.ử La rơi lộp bộp, nàng cứ sợ tiểu thư bắt mời ăn, vội vàng đổi chủ đề: “Tiểu thư, gì ?
“Nghe gì?
Mộc Phương Nhan nhạt, xé một miếng bánh nướng, định vạch trần suy nghĩ của nàng .
T.ử La hạ thấp giọng : “Nô tỳ nha môn đưa phán quyết, cái tên họ Lý theo lý phán t.ử hình, g.i.ế.c đền mạng mà. Lý gia sử dụng tiền tài đút lót nên chỉ phán lưu đày thôi. Người của Hàn gia chịu nên kiện tiếp, nhưng ai ngờ của nha môn phu sát thê xem là tội c.h.ế.t, đền tiền là xong chuyện. Hàn gia hết cách, chỉ đành lấy tiền về. Ai nha, thấy luật pháp rác rưởi thế , nữ t.ử g.i.ế.c trượng phu thì tội c.h.ế.t, dựa mà nam nhân g.i.ế.c thê t.ử gánh tội c.h.ế.t chứ?
Mộc Phương Nhan thấy kết quả thế , khỏi nhớ đến Hàn rhị bản phong ấn trong bình.
Trong lòng nàng bỗng chốc vô cùng mơ hồ rối rắm, luật pháp rách nát, phu sát thê thế nhưng t.ử tội?
Người suy nghĩ giống nàng cũng ít.
Bà chủ đang hầm canh thịt dê ở bên cạnh, thấy những lời của họ, kìm chen : “Ai mà thấy ? Luật pháp c.h.ế.t tiệt thiên vị đám nam nhân , nữ t.ử chúng mạng khổ. Bị trượng phu, bà mẫu ngược đãi đến c.h.ế.t, ngay cả nơi để đòi công đạo cũng , trách Hàn thị hóa ác quỷ về báo thù, chỉ tiếc tìm nhầm . Cũng trách những kẻ đạo sĩ vô liêm sỉ , vẽ phù chú giúp bọn đó, nếu thì mẫu t.ử Lý gia sớm c.h.ế.t t.h.ả.m địa ngục .
A Tầm đến mua canh thịt dê, thì vội vàng rời .
lúc đó, vài chiếc xe ngựa tiến cổng thành.
Hai nam nhân ở xe ngựa, cưỡi lưng con ngựa cao lớn, sống lưng thẳng tắp, nom lớn tuổi hơn mặt mày râu ria, khuôn mặt uy nghiêm, ánh mắt sắc bén.
Mộc Phương Nhan thấy dậy gọi: “A da, a da!
Mộc Hùng An thấy nữ nhi ở cách đó xa, lập tức dừng xe ngựa , gương mặt tục tằng hiện lên ý : “Sao Tam nương đến đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-thien-su-thanh-truong-an/chuong-37-ai-ganh-vac-toi-danh-nay.html.]
“Đương nhiên là đến để dẫn đường cho a da , nữ nhi sợ a da tìm thấy chỗ. Thành Trường An cực kỳ rộng lớn, một ngày cũng dạo hết .
Mộc Phương Nhan khoác cánh tay của phụ như tiểu cô nương, Tống Đạo Tuyển thấy cảnh tượng thì tâm trạng mấy .
“Người đó là Mộc giáo úy?
A Tầm vội vàng đáp : “Chính là ông , tiểu nhân ông lập công lớn trong quân doanh, đề bạc, nên mới thể đến Trường An nhận chức. Nếu chắc chắn sẽ còn ở biên cương thêm hai năm, mài giũa tích cóp thêm quân công.
Tống Đạo Tuyển nhếch mày: “Ồ, là ai tiến cử đề bạc ông áy?”
A Tầm suy nghĩ một lát: “Nghe là Liễu Hà, thứ sử của Hà Nam, năm Mộc giáo úy lãnh binh vây bắt một ổ sơn tặc, cứu tiểu tôn t.ử của thứ sử đại nhân, nên thứ sử đại nhân tiến cử ông kinh.
“Liễu Hà?” Tống Đạo Tuyển thì bật : “ là thú vị, nhớ rõ Liễu Hà chút hiềm khích với nhà của phu nhân Định Quốc Công thì ?
A Tầm hề chuyện , Tống Đạo Tuyển thấy mặt mày ngơ ngác thì cho : “Tên Liễu Hà xuất trong cùng một gia tộc với cửu mẫu của , nhưng thời còn trẻ, Liễu Hà cùng mẫu cô nhi quá phụ khác hà h.i.ế.p, cướp đoạt đất đai điền sản, đuổi cổ khỏi nhà. Phụ của cửu mẫu là một trong những kẻ dẫn đầu. Vì thế, Liễu Hà xa lánh Liễu gia, thề rằng đời sẽ bao giờ qua với Liễu gia nữ, dời hộ khẩu khỏi gia tộc. Sau Liễu Hà phấn đấu thi đậu tiến sĩ. Dựa năng lực của bản mở rộng mối quan hệ trong triều, leo lên chức thứ sử Hà Nam như ngày hôm nay. ông vẫn còn nguôi ngoai chuyện sỉ nhục năm xưa.
“Mấy năm , cháu của cửu mẫu Liễu Bình Trị phạm tội, rơi trong tay Liễu Hà, của Liễu gia phái đến thuyết phục nối quan hệ, nhưng thái độ quá ngạo mạn, cùng Liễu Hà thèm nể tí mặt mũi nào, đại nghĩa diệt , phán tên hậu bối gây chuyện đó mười năm tù. Hôm nay đó còn đang đào khoáng trong mỏ khoáng ở Hà Nam, thể nào thoát .
A Tầm đến đây tấm tắc bảo Liễu đại nhân thực sự là một ghi thù, thù ắt báo.
Tống Đạo Tuyển : “Liễu Hà bất hòa với Liễu gia, sợ rằng cửu mẫu của là thích thấy Liễu Hà với Mộc gia nhất. Bà vốn thích mối hôn sự , nếu chuyện chắc chắn c.h.ế.t cũng đồng ý. Dù nữa, đứa hậu bối phạm tội cũng là chất nhi mà bà yêu thương nhất.
A Tầm cứ cảm thấy tiểu vương gia nhà hôm nay chỗ nào đó đúng.
Tống Đạo Tuyển ăn bánh nướng, uống một bát canh thịt dê, mùi vị tệ, trách Tam nương thích ăn như .
Hắn từ tốn ăn hết nửa cái bánh nướng mới tiếp tục : “Mối hôn sự của Mộc gia, để biểu của đến tận nhà mất mặt thì hợp cho lắm, dù Mộc cô nương cũng mới cứu , nếu như tay với nàng hình như cũng thỏa.
“Vậy ? Không rằng mối hôn sự chắc chắn thể thành ?
Tống Đạo Tuyển liếc , nhạo: “Nếu hai ai thích hợp gánh vác tội danh thì chỉ thể để kẻ chen chân chịu trách nhiệm.
A Tầm ngẩng , chen chân ư? Chẳng là công chúa Nhạc Bình ?
“Tiểu vương gia, công chúa Nhạc Bình là đường của ngài mà!
Vậy mà tiểu vương gia cũng tay tàn nhẫn , đúng là nhẫn tâm quá mức.
Tống Đạo Tuyển liếc : “Ngươi gì, bổn vương nghĩ thông suốt về hai , chuyện là do Nhạc Bình gây , giải quyết như là nhanh gọn dứt khoát nhất. Nếu như cứ theo cách của biểu thì kéo dài đến lúc nào. Nhìn qua trong triều chuyện công chúa giành rể, Nhạc Bình cũng là đầu tiên. Hoàng thượng cùng lắm khiển trách vài câu, bên cạnh còn thể gì? Hơn nữa, nàng rõ Triệu Sênh vị hôn thê mà còn cố tình theo đuổi , tội danh , nàng chịu cũng oan.
A Tầm cảm thấy tiểu vương gia thật là đổi, đây bao giờ quan tâm đến sống c.h.ế.t của Mộc cô nương, nhưng bây giờ trải qua chuyện , tâm tư của đổi.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)