Nữ Y Trùng Sinh Báo Thù (Bị Hại Sinh Con Ở Bãi Tha Ma) - Chương 54: Dung Cửu Khanh chất vấn Bạch Băng Nguyệt
Cập nhật lúc: 2026-04-02 14:08:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trường Lạc Hầu phủ còn kịp cung kiện cáo thì thánh chỉ đưa tới. Vị công công tuyên chỉ thấy Trường Lạc Hầu phủ đập phá tan hoang, liền tặc lưỡi hai cái, xem Cần Vương gia vô cùng tức giận.
Có thể thấy nhị tiểu thư Trường Lạc Hầu phủ chuyện quá đáng đến mức nào. Cần Vương gia từ tới nay luôn điềm tĩnh, là thật sự chọc giận . Trường Lạc Hầu phủ đập thành thế , đáng đời!
"Trường Lạc Hầu tiếp chỉ."
"Thần tiếp chỉ, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu ..."
Nghe xong nội dung thánh chỉ, vợ chồng Trường Lạc Hầu loạng choạng suýt ngã. Trường Lạc Hầu phủ giáng ba cấp, trở thành Xuyên Bình Nam phủ, đãi ngộ kém xa vạn dặm. Chức vụ của Trường Lạc Hầu và mấy Nhi t.ử tại nha môn cũng giáng hai cấp.
Không những thế, Diệp Tĩnh Văn mạo phạm Thế t.ử Cần Vương, ăn lăng mạ, coi thường hoàng gia, đưa tới am đường ngoại thành xuống tóc tu hành ba năm để sám hối.
Nghe tin , Nam tước phu nhân chịu nổi kích động, ngất xỉu tại chỗ.
Vị công công truyền chỉ đặt thánh chỉ lên đôi tay đang giơ cao của Trường Lạc Hầu: "Nam tước gia thật dạy dỗ cô nữ nhi nha, dám đ.á.n.h đập Thế t.ử Cần Vương giữa đường phố lăng mạ. Hơn nữa, cũng ít bắt nạt Thế t.ử gia."
"Cần Vương gia là ai? Đó là chiến thần bách chiến bách thắng, thắng bao nhiêu trận, đuổi bao nhiêu quân địch xâm phạm."
"Cần Vương gia ngoài tiền tuyến g.i.ế.c địch, các ngươi ở kinh thành bắt nạt Thế t.ử, gan thật lớn quá ."
Công công giơ tay: "Ta cáo từ."
Sau khi đoàn truyền chỉ rời , đám Nam tước phủ vô lực ngã xuống đất. Sau khi tỉnh táo , họ lũ lượt tìm Diệp Tĩnh Văn tính sổ. Cái thứ phá gia chi t.ử liên lụy cả phủ bọn họ.
Diệp Tĩnh Văn đ.á.n.h tới đầy thương tích, chỉ còn nửa cái mạng liền ném khỏi kinh thành, đưa tới am đường. Đời của nàng coi như xong, Hoàng đế quở trách diện bích sám hối ba năm, cả đời thể khỏi am đường, cũng thể về nhà.
Nếu Trường Lạc Hầu phủ mối quan hệ thông gia với Vân Dương Hầu phủ, Hoàng hậu và Thái t.ử cầu tình, thì Hoàng đế chỉ giáng hai cấp.
Đối với thần t.ử dám coi thường hoàng gia, Hoàng đế nay luôn ghi thù. Hôm nay trừng trị triệt để, sớm muộn gì cũng tước đoạt tước vị của bọn họ.
Hoàng đế hạ đạo thánh chỉ vì quá thương yêu Dung Cửu Khanh và Thần Nhi, mà là cho thiên hạ xem, hoàng gia dung thứ cho bất cứ kẻ nào mạo phạm.
Cần Vương luôn chinh chiến bên ngoài, ngài chỉ đại diện cho chính , mà còn đại diện cho bao tướng sĩ thủ vệ biên cương. Nếu tướng sĩ ngoài chiến trường m.á.u nhuộm sa trường mà ở nhà bắt nạt ai chủ, chẳng sẽ nguội lạnh lòng quân ?
Đạo thánh chỉ một mũi tên trúng hai đích, Hoàng đế đều sự tính toán của riêng .
Một đạo thánh chỉ khác đưa tới Cần Vương phủ, biểu dương thành tích của ngài những năm qua, đồng thời gửi tới lượng lớn d.ư.ợ.c liệu và t.h.u.ố.c bổ.
"Tạ ơn phụ hoàng, phụ hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế." Dung Cửu Khanh lĩnh chỉ tạ ơn, bảo Mộc Vân thu dọn d.ư.ợ.c liệu và t.h.u.ố.c bổ.
Khi nhận chỉ, Bạch Băng Nguyệt dìu tới. Từ xa ngửi thấy mùi kỳ lạ, gần mới phát hiện là phát từ Dung Cửu Khanh.
Đứng bên cạnh ngài, Bạch Băng Nguyệt cảm thấy hun tới ch.óng mặt. Sau khi tiễn vị công công truyền chỉ , Bạch Băng Nguyệt lặng lẽ lùi hai bước.
Gà Mái Leo Núi
Thúy Chi dùng khăn tay che mũi. Mùi Vương gia là mùi gì thế? Thật quá hôi thối, như thể nhét hàng chục quả trứng thối .
Bạch Băng Nguyệt cảm thấy vết thương trán càng đau nhức: "Vương gia, mùi ngài là thế? Hay để phân phó chuẩn nước nóng, ngài tắm rửa y phục?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nu-y-trung-sinh-bao-thu-bi-hai-sinh-con-o-bai-tha-ma/chuong-54-dung-cuu-khanh-chat-van-bach-bang-nguyet.html.]
"Không cần, bổn vương đang đào thải độc tố, ngâm trong nước cũng vô dụng." Dung Cửu Khanh đáp, "Mạnh thần y bổn vương trong quá trình bài độc hại cho xung quanh. Vương phi thương , hãy tránh xa bổn vương ."
Bạch Băng Nguyệt vội lùi hai bước: "Vương gia, sợ hãi, là lo lắng thể chăm sóc cho Thần Nhi."
Nàng cố ý quanh: "Sao thấy Thần Nhi ? Thằng bé chạy ?"
"Bổn vương để Thần Nhi ở chỗ Mạnh thần y, Mạnh thần y chăm sóc trẻ con cẩn thận, bổn vương yên tâm."
"Vương gia..."
Chưa để Bạch Băng Nguyệt hết, Dung Cửu Khanh tiếp lời: "Vương phi thể khỏe thì an tâm tịnh dưỡng , chuyện của Thần Nhi đừng bận tâm nữa."
"Vương gia gì ." Bạch Băng Nguyệt mở miệng, gió lúc thổi từ phía Dung Cửu Khanh tới, khiến nàng sặc tới đỏ hoe cả mắt, họng khó chịu, mũi gần như mất khứu giác.
Đợi dịu , Bạch Băng Nguyệt mới : "Thiếp là mẫu phi của Thần Nhi, nó ở một nơi lạ lẫm một , thể lo lắng? Dù nữa, ngài đem Thần Nhi phó thác cho khác, cũng nên tới bàn bạc với một tiếng chứ."
"Huống chi, ngài và Mạnh thần y mới chỉ tiếp xúc vài , ngài tin tưởng nàng đến ? Lỡ như nàng bí mật thể cho ai , hoặc mang mục đích gì đó cố ý tiếp cận Thần Nhi thì ?"
"Vương gia, là mẫu phi của Thần Nhi, thể chăm sóc, thì trong Vương phủ còn bao nhiêu , họ chăm sóc bao nhiêu năm nay, chẳng lẽ mấy ngày chăm sóc ?"
Bạch Băng Nguyệt đem Thần Nhi phó thác cho Mạnh Thanh Dao, trong lòng tức giận vô cùng: "Cho dù Vương phủ ai chăm sóc , còn thể phó thác cho mẫu của , dù cũng an hơn nhiều so với việc phó thác cho một nữ t.ử xa lạ."
"Vương phi đang nhắc tới của Vân Dương Hầu phủ ?" Dung Cửu Khanh lạnh, mỉa mai, "Nàng hãy tự lo cho mớ hỗn độn ở Hầu phủ đó , quản cho ca ca ham mê c.ờ b.ạ.c của nàng, hãy bàn tới chuyện an ."
Dung Cửu Khanh đối diện Bạch Băng Nguyệt, ánh mắt sắc lẹm về phía nàng: "Vương phi an ? Bổn vương hỏi Vương phi, Diệp Tĩnh Văn bắt nạt Thần Nhi, dùng roi quất thằng bé, cánh tay vết thương lớn như , Vương phi từ tới nay bao giờ phát hiện ?"
"Một hai còn bỏ qua, Thần Nhi kể nhiều . Vương phi đối với việc của Thần Nhi đều tự hết thảy, phát hiện vết roi? Thân thể Thần Nhi yếu ớt như , roi quất đau đớn nhường nào, Vương phi một cũng phát hiện dấu vết gì?"
Bạch Băng Nguyệt giật kinh hãi. Nàng lập tức hiểu rõ ý tứ của Dung Cửu Khanh, đang trách nàng chăm sóc cho Thần nhi, còn nghi ngờ sự tận tâm của nàng.
"Vương gia, ngài đứa trẻ Thần nhi tính tình vốn cố chấp. Nhiều khi ở bên ngoài bắt nạt thương, nó coi trọng thể diện nên chẳng bao giờ chịu với ..."
"Nó , chẳng lẽ nàng hỏi?"
Giọng Dung Cửu Khanh lạnh lùng vô cùng: "Diệp Tĩnh Văn đ.á.n.h đập Thần nhi, nàng hỏi. Nó Dung Cảnh Hoa cùng đám bắt nạt ở học đường, nàng cũng ngơ. Nha bên cạnh nàng đổi t.h.u.ố.c, nàng tự tay đun lá cây với rễ cỏ thối cho nó uống."
Hừ!
Dung Cửu Khanh mỉa mai : "Vương phi, Thần nhi ở bên cạnh nàng thực sự an ?"
"Vương gia..." Bạch Băng Nguyệt lập tức rơi lệ, dáng vẻ đau khổ như ngã quỵ: "Ngài đây là đang trách chăm sóc cho Thần nhi, cảm thấy một như quan tâm đến nó ?"
"Chẳng lẽ ?" Dung Cửu Khanh lạnh lùng đáp: "Bản vương lẽ hiểu một dạy dỗ con cái thế nào, từ khi tận mắt chứng kiến mới thế nào là tình mẫu t.ử."
Dung Cửu Khanh nàng thêm nữa: "Vương phi hãy tự vấn lương tâm, suy nghĩ cho kỹ ."
Để câu , Dung Cửu Khanh phất tay áo giận dữ bỏ .