Đêm Trung thu hội đèn l.ồ.ng, trong quán nhất t.ửu lầu của thành xảy án mạng.
Quần chúng hiếu kỳ càng rời , một còn gọi cả các gánh hát, kể chuyện đến để quan sát, mong tìm thêm cảm hứng cho những câu chuyện ly kỳ .
Đám đông bàn tán xôn xao, ít thì thầm hỏi , phụ nữ là ai, thuộc về nhà nào.
Chẳng ai để ý đến ở rìa đám đông, một thiếu niên chừng mười hai, mười ba tuổi, khoác áo choàng lông hạc, đôi vai đang run rẩy dữ dội.
Bên cạnh thiếu niên là một lão bộc, ông khẽ thở dài, cố hạ thấp giọng mà : "Ai... chuyện nháo to . Lão gia chẳng qua chỉ khiển trách nàng đôi lời, nào ngờ nàng sợ liên lụy đến ngươi, lo lắng đến mức nhất thời nhảy lầu..."
"Thưa chủ nhỏ, mong đừng trách lão gia. Chuyện , cho cùng, là do ruột của tự gây ." Lão bộc thở dài.
"Lão gia thấy nàng đến xin giúp đỡ, cấp cho đủ quần áo trang sức, cũng coi là bụng . bà Triệu lòng thật khó đoán, còn dẫn gặp thợ rèn trong thành, mò mẫm tới tận chỗ cha ruột của – vốn là một tên nô bộc của quan phủ. Chẳng chỉ tổ khiến lão gia thêm khó xử, còn liên lụy tới ?"
Cậu bé nức nở từ từ đáp: "Ta , Điền thúc. Là ... là bà Triệu, bà nên như ."
Lão bộc ngước về phía phủ Khương gia mặt, chậm rãi , hỏi thêm: "À , chủ nhỏ, mấy ngày trong thành một vị ngoại hầu mới phong thưởng, họ Khương giống như , còn là đường của nữa, ?"
"... . Sao thúc nhắc đến chuyện ?" Giọng thiếu niên đầy u sầu.
Lão bộc hạ giọng nhắc nhở: "Xin đừng trách lão nô lắm lời. Dù cũng chỉ là con nuôi của lão gia. Vì chuyện liên quan đến cha ruột của , lão gia dần xa cách . Nếu thể dựa thế lực của vị đường , lão gia sẽ một nữa coi trọng . Như , mới chỗ vững chắc trong phủ."
"Nghe Nhị lão gia trong phủ vẫn luôn tìm kiếm mối cho con gái duy nhất của . Lần còn cử bà mối đến thôn Đại Liễu, hy vọng thể chọn đường của con rể đấy." Lão bộc khẽ hắng giọng, ngầm ám chỉ.
Dưới chiếc áo choàng, nét mặt của bé thoáng u ám, khó đoán. Một lúc lâu , mới ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm: "Ta hiểu nên gì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-620.html.]
Dù con đường phía đầy trắc trở, nhưng hội đèn l.ồ.ng Trung Thu cũng tạm xem như mang chút an ủi.
Dưới ánh trăng, đoàn Khương gia vội vã lên xe ngựa về nhà, mất gần nửa canh giờ mới tới nơi, ai nấy đều mệt mỏi, nghỉ ngơi.
Trung Thu qua, trời càng lạnh thêm.
Người trong thôn bắt đầu dùng lò sưởi và đốt giường đất để giữ ấm, cuối cùng cũng đến lúc những thứ phát huy tác dụng.
Sáng hôm , khi Tiểu Nhu Bảo mở mắt , liền cảm thấy m.ô.n.g nóng ran, nhiệt độ của giường đất cho tỉnh giấc!
Cô bé xoa xoa mồ hôi trán, ngửi thấy mùi đất nung thơm phức từ đệm giường, liền vui mừng nhảy cẫng lên, đập tay chiếc gối lớn.
"Mẹ ơi, giường đất nóng hổi quá!"
"Trong chăn ấm áp dễ chịu thật!"
TBC
Nhiệt độ thì nóng đấy, nhưng cái cảm giác giường đất ấm áp chẳng gì sánh bằng.
Đừng giường đất ngày thường cứng cáp, lồi lõm, nhưng khi đốt nóng thì càng càng êm ái, chẳng rời chút nào!
Tiểu Nhu Bảo vội duỗi tay duỗi chân, ép như cái bánh nướng, lăn lộn giường đất, chỉ ước gì mỗi mặt đều áp độ ấm .
Phùng thị đeo tạp dề bước , thấy cảnh liền bật .
"Hôm nay là chị dâu cả của con đốt giường đất đấy. Cô quen, nên đốt nóng quá. Con và Xuân Ca Nhi bên lò sưởi mà chơi, đầu giường đất nóng lắm, coi chừng bỏng đấy!"