Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 629

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:47:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tiêu nãi nãi... về ?" Đôi môi nhỏ của Tiểu Nhu Bảo run lên, bất chợt, nàng òa , ngã giường đất.

"Vậy còn trở về nữa ? Chắc chắn sẽ ... Nhu Bảo xa Tiêu nãi nãi!"

Tiểu Nhu Bảo đến thắt lòng, bàn tay nhỏ bé che kín khuôn mặt, nhưng nước mắt vẫn ngừng tuôn qua kẽ ngón tay, thấm ướt cả đôi bàn tay non nớt.

Nghĩ đến cảnh từ nay về thể gặp Tiêu nãi nãi, nàng cảm thấy như thiếu một mảnh trong lòng. Cảm giác chua xót và sợ hãi dâng tràn, tiếng nghẹn ngào của nàng vang lên dứt.

Phùng thị đau lòng bế nàng lòng, vội vàng vỗ về dỗ dành, sang lườm Phong Miêu một cái sắc lạnh.

"Ai bảo ngươi lỡ miệng! Tiêu lão phu nhân là sẽ tự báo cho ngươi mà!"

Phong Miêu Nhu Bảo mặt đỏ bừng, nước mắt rơi lã chã, cũng hối hận vô cùng, hận thể tìm cái nồi mà úp lên miệng !

Nghe tiếng oa oa trong phòng, cả nhà đều cuống cuồng chạy xem chuyện gì xảy .

"Con ngoan của nương, nương con với Tiêu nãi nãi tình cảm sâu nặng, nhưng dù luyến tiếc, bà cũng thể ở mãi tại thôn chúng ." Phùng thị vỗ nhẹ lưng con gái, sợ Nhu Bảo đến mức nghẹn thở.

Khương Phong Niên nắm lấy tay , cũng thở dài: " , Tiêu lão phu nhân là quý phu nhân kinh thành, thể ở thôn quê mãi, sống như một lão nông phụ chứ."

Tiểu Nhu Bảo bĩu môi, thút thít : " Tiêu nãi nãi trở về kinh thành sẽ còn vui vẻ như bây giờ nữa! Nàng thích ở thôn của chúng , sống điều thích chứ, ?"

Lời hồn nhiên của nàng khiến trong nhà Khương đều cảm thấy xót xa.

, lớn chỉ lo nghĩ chuyện lợi hại, còn trẻ con chỉ đơn thuần nghĩ đến niềm vui. Hóa Tiểu Nhu Bảo chỉ luyến tiếc mà còn lo lắng cho Tiêu lão phu nhân, sợ bà về kinh thành sẽ mất niềm vui nơi thôn dã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-629.html.]

Mọi trong nhà Khương còn gì hơn, thể bảo Tiêu lão thái ở , sợ bà cũng đau lòng. Thế là cả nhà phiên dỗ dành Tiểu Nhu Bảo, ai nấy đều xót xa nàng ròng mà chẳng thể gì hơn.

Tiểu Nhu Bảo một trận đến mệt lả, cuối cùng lăn tròn như một quả cầu nhỏ, rúc ổ chăn mà ngủ .

Sáng hôm , khi tỉnh dậy, đôi mắt nàng sưng vù, trông chẳng khác gì hai quả hạch đào lớn. Xuân Ca Nhi thấy lạ, tưởng trong đó giấu cái gì, liền bò đến bên gối tiểu cô cô, hết tò mò chọc chọc.

Phùng thị thấy , liền nấu hai quả trứng gà nóng, Xuân Ca Nhi vướng víu, bèn bế lên để tạm rương.

TBC

Lúc Khương Phong Trạch bước , liền thấy Phùng thị đang lấy trứng gà lăn quanh đôi mắt cho Tiểu Nhu Bảo, còn Xuân Ca Nhi rương, chu miệng nức nở, mặt mày ấm ức.

"Nương, Tiêu lão phu nhân bên đang thu xếp đồ đạc, con bế qua chào tạm biệt một chút." Phong Trạch .

Phùng thị gật đầu, lấy chiếc áo lụa màu vàng pha đỏ, khoác lên Tiểu Nhu Bảo, giao nàng cho Phong Trạch bế .

Khi đến Tiên Tuyền cư, Tiêu lão thái thấy mặt là một tiểu nha đầu mặc áo vàng, đội b.úi tóc hai bên, đôi mắt còn sưng húp, khỏi cảm thấy thương yêu vô hạn.

"Ai, Nhu Bảo chuyện ? Sao còn đến thế ." Tiêu lão thái cũng kìm , đôi mắt thoáng đỏ hoe.

Tiểu Nhu Bảo sợ Tiêu nãi nãi buồn, liền như con bướm nhỏ nhào lòng bà, ngọ nguậy nũng.

"Tiêu nãi nãi, xem đôi mắt của Nhu Bảo , sưng như hai cái bao lớn, xí quá! Ô ô, Nhu Bảo chắc chắn trông thật !" Tiểu Nhu Bảo cố ý "bán t.h.ả.m," bộ mặt ấm ức.

Tiêu lão thái nàng chọc , dịu dàng dỗ dành: "Tiểu nha đầu ngốc, lát nữa bảo Tiêu ca ca lấy kem bôi tiêu sưng cho ngươi, còn giúp dưỡng da nữa nhé!"

 

Loading...