"Tiêu nhãi ranh, ngươi đến Hàn phủ một chuyến, bọn họ mời thầy thanh sơn dạy cho Tiêu Dịch. Hãy xin một bộ bảng chữ cái cho đứa nhỏ, thêm mấy cuốn vỡ lòng, đó mới là thứ nữ t.ử nên học!" Tiêu lão thái thái nghiêm nghị .
Tiêu Lan Y tưởng tượng vẻ mặt của Tiểu Nhu Bảo khi thấy đống sách, khỏi phá lên,"Con hiểu , tổ mẫu. Tôn nhi sẽ mang về nhiều thêm một ít!"
-
Đêm khuya tại thôn Đại Liễu.
Trong chính phòng và phòng tây, tiếng ngáy đều đều vang lên.
Tiểu Nhu Bảo duỗi chân duỗi tay, ngủ ngon lành. Trong giấc mơ, nàng thấy từng rương từng rương sách đang khiêng sân...
Mấy ca ca bên cạnh, nàng khoái chí, còn bàn tán xem nên bắt học cuốn nào cho "sướng".
"A... cần!" Tiểu Nhu Bảo giật tỉnh giấc, hét lên trong chăn.
Toàn nàng đẫm mồ hôi, vội chui lòng Phùng thị, lăn lộn.
"Mẹ ơi... Nhu Bảo gặp ác mộng! Đáng sợ lắm..."
Phùng thị đ.á.n.h thức, còn tưởng chuyện gì to tát, mắt nhắm mắt mở, chỉ đành vỗ nhẹ bụng nhỏ của khuê nữ để dỗ dành.
TBC
Chờ Tiểu Nhu Bảo mếu máo "tố cáo" xong, Phùng thị cơn buồn ngủ bay biến hết, đến mức cả chăn cũng rung lên theo.
Cái đứa nhỏ , rốt cuộc là sợ sách đến mức nào đây. Nếu thêm hai tuổi nữa, tới lúc học chữ đàng hoàng, e là trong nhà sẽ tốn ít tâm tư chỉ để cho tiểu nha đầu xuống mà .
Sáng sớm thức dậy, Phùng thị ngủ đủ giấc, hai mắt vẫn thâm quầng. Cả nhà khỏi bật khi bà kể chuyện tối qua.
"Trước nương đưa cho bảng chữ mẫu để tập học, chỉ hai ngày , nàng lén đem giấu bếp, dùng giấy nhóm lửa!" Khương Phong Niên ha hả, kể tiếp chuyện cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-657.html.]
Khương Phong Hổ chống nạnh lớn: "Lần mà thư đến nữa, chắc sưng mắt mới chịu bỏ sách rương mà giấu."
Tiểu Nhu Bảo nhắc tới chuyện tối qua, mặt chút ngượng ngùng. Nàng gãi gãi m.ô.n.g tròn, cúi mắt, lén lút nép cạnh cửa, tìm tam ca ôm một cái an ủi.
Không ngờ, đôi giày bông quá dày nặng, vướng ngưỡng cửa, suýt nữa Tiểu Nhu Bảo " sức hôn" mặt đất!
Cũng may Khương Phong Trạch luyện kiếm ở hậu viện trở về, thấy thế liền nhanh tay lẹ mắt kéo nàng lên.
"Muội còn nhỏ mà, nhà ai đứa bé con mà thích sách chứ. Nhị ca chính ngươi còn chẳng chữ lớn, còn dám của ." Khương Phong Trạch nhấc Tiểu Nhu Bảo lên, mắng yêu Phong Hổ.
Tiểu Nhu Bảo lập tức khúc khích, ôm c.h.ặ.t cổ Phong Trạch, cọ cọ như nũng nịu.
"Tam ca là nhất!"
Khương Phong Trạch xuống, vuốt vuốt má , cưng chiều hết mực: "Muội cần vội học chữ , cứ chơi thêm vài năm nữa. Tới sáu bảy tuổi học cũng muộn."
"Nếu thật sự nào đem thư tới, tam ca sẽ giúp đuổi , cho nhà, ?" Khương Phong Trạch vỗ n.g.ự.c, nhướng mày .
Tiểu Nhu Bảo xong, như thể linh cảm gì, hai ngón tay trỏ chọc , ranh mãnh đáp:
"Chỉ sợ đến lúc đó, tam ca nỡ đuổi ."
Khương Phong Trạch còn đang ngẩn định hỏi , thì ngoài cửa vang lên giọng của Dương Điền Mai.
"Thím ơi, nhà lu dưa chua nào , cho nhà con mượn một cái, mai con cái mới trả ." Dương Điền Mai xách giỏ tre, vẻ mặt khổ sở hỏi.
Phùng thị đẩy cửa bước , mới rõ, thì nhà thôn trưởng muối dưa chua, nhưng cái lu lớn Vượng Phúc đá vỡ mất .
"Cái thằng Vượng Phúc đó, đúng là đáng đ.á.n.h." Dương Điền Mai bực bội vung vung cái giỏ, : "Ngày nào cũng ầm ĩ đòi đá cầu, ông ngoại nó chiều quá nên cho nó quả bóng nước tiểu mà đá. Ai dè nó chê quả bóng nước tiểu nhẹ quá, lén lấy sọ dê của thầy Ngô, đem cửa mà đá tới đá lui."