Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 669

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:50:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phùng thị thấy con gái buồn bã, bèn hỏi: "Lão đại, sắp đông , nhà tích đủ củi ?"

"Cũng gần đủ , thưa ," Khương Phong Niên đáp.

Phùng thị suy nghĩ một lúc bảo: "Nếu , hôm nay con đốn thêm ít củi đem qua cho nhà Dẫn Nhi . Cô với Cẩm Nương là hai cô gái, tiện lên núi, cũng nên giúp đỡ họ một chút."

Khương Phong Niên lập tức gật đầu, sẵn ý định , thu xếp rìu và dây thừng, nhấc chân khỏi cửa.

Khương Phong Niên bước khỏi thôn bao xa, chợt thấy một phụ nhân lạ mặt, dáng vẻ hoảng hốt vội vã chạy . Áo váy nàng dính đầy vết m.á.u, khiến mấy dân trong thôn giật hốt hoảng.

"Nơi Đại Liễu thôn ? Xin hỏi, nhà của quan ngoại hầu Khương Phong Trạch ở ?" Phụ nhân thở hổn hển lớn tiếng hỏi.

Khương Phong Niên sững một chút, tiến lên đáp: "Tìm tam ư? Ngươi việc gì ?"

Phụ nhân giọng run rẩy,"Tìm nhà ngươi thì quá! Xin hãy mau theo ! Có một vị công t.ử từ kinh thành đến, Tiêu công t.ử, nửa đường bọn cướp chặn cướp, đ.â.m mấy nhát, ngất xỉu . Trước khi gục xuống, ngài bảo đến đây tìm các ngươi!"

Cái gì? Tiêu Lan Y gặp chuyện !

Phùng thị thì kinh hãi, vứt ngay tạp dề, hớt hải chạy .

Khương Phong Trạch cũng lo đến đỏ mắt, rút kiếm mang bên lao đến mặt phụ nhân,"Ngươi gì? Tiêu Lan Y thương nặng thế nào? Hiện tại đang ở ?"

Tiểu Nhu Bảo thấy động liền chạy , miếng điểm tâm trong tay rơi xuống đất. Nàng tròn mắt , vội vã chạy đến ôm lấy chân Phùng thị, kịp ngẩng đầu lên mà lo lắng hỏi:

"Tiêu ca ca ? Huynh về từ kinh thành ?" Giọng nhỏ của nàng run rẩy, lộ vẻ lo lắng cực độ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-669.html.]

Chả trách từ giờ ngọ, lòng nàng cứ bồn chồn yên. Thì là vì Tiêu ca ca gặp nạn.

Phùng thị vỗ vỗ lưng con gái, sang phụ nhân, chờ nàng giải thích rõ ràng hơn.

Phụ nhân mặt mày kinh hãi, thở gấp đáp: "Tiêu công t.ử đ.â.m mấy nhát bụng và đùi, thương thế nhẹ ! Chúng gặp ngài ở khu rừng phía bắc ngoài thành, chồng đang ở chăm sóc, xin các ngươi mau theo !"

TBC

"Rừng phía bắc ngoài thành?" Phùng thị nhíu mày lặp . Khu vực con đường tắt, nếu từ kinh thành về thì đúng là lối gần nhất dẫn về Vân Thành. Lời phụ nhân chắc sai.

Khương Phong Trạch đến đây thì càng lo lắng, đến hai chữ "đao thương" thì như điên cuồng, chạy ngay đến chuồng ngựa, chuẩn cưỡi ngựa lao cứu .

Phùng thị chỉ tay về phía xe ngựa, thúc giục Khương Phong Niên: "Tam ngươi nôn nóng , thương thế thể cưỡi ngựa đưa về! Ngươi mau đ.á.n.h xe theo , phụ giúp đón về."

Tiểu Nhu Bảo gấp gáp dậm chân: "Còn Ngô gia gia nữa, mau đem ông theo để chữa thương cho Tiêu ca ca!"

Khương Phong Niên kéo dây cương ngựa, đột nhiên vỗ trán một cái, suýt nữa thì quên mất vị Thần Tiên Sống . Hắn vội vàng dắt xe ngựa qua, gọi Phong Miêu mời Ngô đại phu.

Ngô đại phu lúc đang ở phòng t.h.u.ố.c, mân mê bộ xương dê mới đem về, định nghiền thành bột mịn. Vừa thấy Phong Miêu hùng hổ xông , ông cụ như chuột gặp mèo, sợ nhưng theo bản năng lùi ba bước.

"Thằng nhóc ngươi định gì nữa đây?"

Ngô đại phu ôm c.h.ặ.t lấy cái sọ dê, cau mày : "Trong nhà mua cho ngươi quả cầu ? Đừng đòi lấy đồ của nữa!"

Phong Miêu dậm chân, nước mắt lã chã: "Ngô gia gia, lấy đồ của ngươi ! Là Tiêu công t.ử gặp nạn, thương nặng lắm! Ngươi mau theo qua đó xem cho !"

"Có chuyện thật ?" Ngô đại phu mở to mắt, ném ngay cái sọ xuống, lớn tiếng hô: "Còn chờ gì nữa! Mau mang theo kim sang d.ư.ợ.c, huyết khí tán, lấy thêm vài bình t.h.u.ố.c hòm cho , chúng ngay!"

 

Loading...