Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 682

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:50:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Nhu Bảo rụt cổ, kéo vạt áo của Tiêu Lan Y, nép mặt đỏ bừng .

Tiêu Lan Y khẽ, bát mì nóng hổi đặt bên giường đất, sợi mì dai ngon, phía còn cả trứng kho. Hắn sực nhớ cũng đói.

"Thím ơi, đừng trách Nhu Bảo nữa." Hắn bưng bát mì lên, liền cúi đầu ăn,"Từ sáng đến giờ mới chỉ uống chút canh sâm, thật là đói ."

Trong bát còn vài miếng thịt, Tiêu Lan Y thỉnh thoảng gắp hai đũa đưa miệng Tiểu Nhu Bảo.

Phùng thị hai , thấy một đút, một ăn, hợp ý đến thì bất giác thầm, chợt cảm thấy đây phần dư thừa.

Đợi hai ăn uống xong xuôi, Tiêu Lan Y lau miệng ," thím, còn một việc phiền thím."

"Ngươi cứ ." Phùng thị thu dọn chén đũa, gật đầu đáp.

Tiêu Lan Y trầm tư một lát ,"Những hầu theo tới đây vốn là do tổ mẫu lo lắng sai bọn họ cùng. Giờ họ đưa tới nơi , đúng nên về, nhưng nếu để họ về lúc , tổ mẫu chắc chắn sẽ thương, thêm lo lắng yên."

Phùng thị sớm nghĩ đến chuyện , bèn ,"Nếu , để họ tạm thời lưu ở Tiên Tuyền cư. Ngươi chỉ cần một phong thư báo bình an về nhà, rằng hiện tại ngươi còn cần dùng hầu nên tạm thể cho họ hồi phủ. Như trong nhà cũng yên tâm hơn."

An bài như quả là thỏa đáng, Tiêu Lan Y liền sai chuẩn giấy mực, một bức thư ngắn gọn.

Thuận tiện, còn nhờ tiêu lão thái âm thầm dò hỏi, xem gần đây trong kinh thành động tĩnh gì lạ , liên quan đến điều động quân đội hoặc là chuyện binh phù.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-682.html.]

TBC

Phùng thị cẩn thận nhận lá thư, cất kỹ lòng, chờ ngày mai khi phát cháo sẽ mang thư của Tiêu Lan Y gửi qua dịch quán.

Tiêu Lan Y xuống, đắp kín chăn chợt nghĩ đến mấy chiếc rương đồ mà mang từ kinh thành về. Trong đó, ngoài những bộ y phục và đồ dùng cá nhân của , còn nhiều quà cho nhà họ Khương và dân trong thôn.

"À đúng , thím ạ, mang về mấy chiếc rương đồ, khi nào rảnh thì thím mở xem," Tiêu Lan Y dậy, ."Tổ mẫu ở kinh thành luôn nhắc đến Nhu Bảo, nên chuẩn cho nàng ít đồ chơi nhỏ, dặn tiện thể mang về."

"Ta còn chuẩn cho Nhu Bảo, Phong Cảnh, Phong Miêu, cả Xuân Ca và đứa con trong bụng của Xuân Tuyết đại tẩu, mỗi đều một chiếc khóa trường mệnh, mạ vàng nạm ngọc, ai cũng một chiếc với kiểu dáng khác ."

"Năm nay, thôn trang của nhà ở kinh thành mùa, loại gạo Bích Canh thượng hạng, khi nấu chín, cơm trong xanh óng ánh. Ta cũng mang ít về đây, thím chia cho các hương mỗi nhà một phần để cùng thử cái lạ." Tiêu Lan Y tuy là nam nhân, nhưng tinh tế, chu đáo.

Không chỉ nhà họ Khương, mà cả bà con trong thôn, cũng đều nghĩ đến.

Phùng thị khỏi ngạc nhiên. Gạo xanh ư? Ở chốn nông thôn, nếu ngày thường gạo trắng là may mắn lắm . Không ngờ thứ gạo quý hiếm đến , Phùng thị mừng rỡ, định bụng lát nữa sẽ xem thử.

Lúc , Tiêu Lan Y nhớ điều gì, mỉm ,"À đúng , tổ mẫu còn bảo ghé qua Hàn phủ, nhà của Hàn công t.ử, mang về một chiếc rương đựng đồ , đặc biệt dành cho Nhu Bảo. Tiểu gia hỏa, mau cùng xem nào."

Tiểu Nhu Bảo , nghĩ ngay đến việc Tiêu nãi nãi chắc tặng cho trang sức hoặc đồ chơi nhỏ. Cô bé liền lăn tròn từ giường đất xuống, vui sướng nhảy nhót, vỗ tay chạy vội ngoài!

Phùng thị đuổi theo , thấy con gái nhỏ vui vẻ, tóc buộc hai b.í.m đung đưa, khỏi bật .

Chỉ là tiểu gia hỏa còn , niềm vui của nàng lúc bao nhiêu thì lát nữa sẽ thất vọng bấy nhiêu...

 

Loading...