Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 690

Cập nhật lúc: 2026-01-26 13:50:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hắc hắc..."

Tin tức nhanh ch.óng lan truyền khắp thành. Không bao lâu, cả Phong Trạch ở quán cháo và Phong Cảnh ở thư viện đều , trong lòng khỏi vui mừng. Ngay cả A Lê, đến lấy tranh liên , cũng đôi chút câu chuyện, nhịn bật .

"Cái tên tri huyện vô dụng , đến tận cửa nhà xin cố ý vạch trần hành vi của gia nhân Hứa phủ. Không ai bày cách , nhưng cũng thông minh phết." A Lê trong trẻo.

Sau khi trả tiền công cho Phong Cảnh, A Lê liền nhẹ bước lên ngựa, tính sẽ về thuật câu chuyện thú vị cho quốc sư .

về đến khách điếm, A Lê thấy một hàng nam t.ử áo đen, ủng bạc, chờ sẵn ngoài cửa với khí thế bức .

A Lê lập tức nghiêm nét mặt, cất kỹ cuốn tranh liên áo, quát lớn: "Các ngươi đến ? Binh phù sớm đưa , các ngươi chỉ giả hộ tống, chậm trễ đến ? Mau trong gặp đại nhân báo cáo!"

Dứt lời, nàng xoay , bước nhanh trong khách điếm.

Ở góc phố phía tây thành Vân, một khách điếm nhỏ mấy nổi bật. Biển hiệu sứt mẻ, còn hiện những vết vá víu lộn xộn. Dân chúng qua nơi đều chẳng buồn liếc mắt, nào ngờ rằng nơi đây khác bí mật mua .

Chính tại nơi , một vị quý nhân của Nam Kỷ quốc đang ẩn .

Mục Diệc Hàn cùng A Lê, chủ tớ hai , mua khách điếm từ mấy ngày , nơi nghỉ chân tạm thời.

Đám hắc giáp quân đến báo cáo đều cúi gằm mặt, im lặng theo chân A Lê trong.

Khi cửa lớn khẽ gõ, từ gian phòng thượng hạng lầu hai, tiếng chén va nhẹ đĩa vang lên. Mục Diệc Hàn nhấp một ngụm , ngửi hương thơm nồng, hướng về phía cửa phòng mà :

"Vào !"

A Lê nhận lệnh, liền đưa bước .

"Bái kiến quốc sư đại nhân." Bảy tám tên hắc giáp quân đồng loạt quỳ xuống hành lễ, căng thẳng đến mức nín thở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-690.html.]

Mục Diệc Hàn liếc mắt qua bọn họ một cái, giọng điệu thản nhiên,"Đến trễ như , dấu vết giao tranh, xem nhiệm vụ các ngươi thất bại ."

TBC

Hắc giáp quân , mồ hôi lạnh lập tức chảy ròng ròng.

Bọn họ quỳ đất, giọng run rẩy,"Quốc sư đại nhân liệu sự như thần, thuộc hạ quả thật thành nhiệm vụ."

Mục Diệc Hàn chậm rãi nhấp một ngụm ,"Nói rõ ."

"Sau khi nhận lệnh từ ngài và Tống lão, chúng thuộc hạ mang theo binh phù giả, qua cửa Bắc kinh thành, một đường khua chiêng gõ trống, tiến về hướng Vân Thành."

" suốt dọc đường, một ai tới cướp đoạt."

"Thậm chí chúng còn cố ý vòng vo ở ngoài thành, lòng vòng nhiều lượt, nhưng vẫn gì xảy . Tựa như kẻ ngài nhử chẳng hề quan tâm đến binh phù . Cách ... thể dẫn dụ bọn chúng." Một tên hắc giáp quân cẩn trọng đáp lời.

Nghe xong, tay Mục Diệc Hàn khẽ khựng , đôi mắt hẹp dài sâu thẳm thoáng hiện lên tia suy tư, vẻ mặt trầm ngâm.

Bên cạnh, A Lê cũng khỏi cảm thấy khó hiểu, vuốt cằm suy nghĩ. Quốc sư rời kinh thành bấy lâu, nay cần điều động binh phù, kẻ nào mắc câu ?

Không thể nào!

Chuyện cũng dài dòng, nhưng đều bắt nguồn từ một mật thư mà Tống lão đột nhiên gửi cho Mục Diệc Hàn bảy ngày .

Bấy lâu nay, trong triều ngoài nội tình thế mờ mịt khó lường, tuy Mục Diệc Hàn thanh trừng ít quan viên trong lục bộ, nhưng vẫn nào tóm kẻ giật dây chuyện.

Lần , Mục Diệc Hàn đến Vân Thành, ngoài mục đích tìm hiểu gốc gác gia tộc của , còn một ý đồ khác.

Đó là cố ý rời xa kinh thành, để xem kẻ giấu mặt nhân cơ hội mà bộc lộ hành tung .

Kinh thành quốc sư trấn thủ, tiểu hoàng đế chỉ là một con rối non nớt, chẳng hiểu sự đời, chẳng dụng . Nếu kẻ đằng thực sự còn ôm lòng tà ác, tất sẽ thừa dịp mà gây loạn.

 

Loading...