Nuôi Tiểu Phúc Tinh, Gia Đình Đại Phú - Chương 707

Cập nhật lúc: 2026-01-27 14:54:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nương ơi, con về ! Chợ phiên bên Trương gia thôn đến trưa là tan mất, chúng mau qua thôi." Khương Phong Niên ở cửa, xoa tay gọi.

Trong phòng, hai con chuẩn xong từ lâu.

Nghe tiếng gọi của đại ca, Tiểu Nhu Bảo ôm c.h.ặ.t eo , trượt xuống khỏi giường đất, đầy háo hức chạy ngoài.

"Phong Miêu, ngươi ở nhà trông Vượng Phúc, đừng để nó chạy lung tung. Đợi nương về sẽ gà rán cho các ngươi ăn!"

Phùng thị hai đứa nhỏ lấm lem mồ hôi mà dặn dò.

Tiểu Nhu Bảo quên giật nhẹ tay áo ngũ ca, khúc khích : "Ngũ ca, chờ Nhu Bảo trở về, sẽ mang cho các ngươi kẹo hồ lô và kẹo bí đao!"

Phong Miêu cả một túi hạt dưa vàng, đúng là tiểu phú bà trong nhà, chắc chắn thể mua kha khá. Nghe thế tít mắt, gật đầu lia lịa, lau sạch nước mũi, kéo Vượng Phúc lên giường đất đợi.

Tiểu Nhu Bảo mặc chiếc áo khoác màu hồng nhạt bằng lụa, cổ đeo khăn lông hồ mao, cổ tay áo cũng viền lông mềm mịn, trông ấm áp kín đáo. Đại ca đặt nàng lên xe bò, nàng liền ngoan ngoãn góc, kéo thêm cái đệm đặt m.ô.n.g, hai chân co một cách khéo léo, trông y hệt một cục nếp tròn mịn mà ai ngang qua cũng nhịn bẹo má.

Khương Phong Niên mà cưng chiều, rạng rỡ, giơ roi lên, thúc xe hướng về phía Trương gia thôn.

Lúc , trong một quán trọ thanh tĩnh trong thành, A Lê trở hai ngày tìm hiểu tin tức ngoài thành, bước liền hối hả báo cáo.

"Quốc sư đại nhân, quả nhiên như ngài dự liệu, thuộc hạ từ một bán hàng rong tin tức. Không lâu đây, ở con đường dẫn tới Vân Thành, hai đội nhân mã đụng độ, đ.á.n.h kịch liệt, để ít vết m.á.u." A Lê , vẻ mặt nghiêm trọng.

Mục Diệc Hàn đang chăm chú vẽ một bức liên , khóe miệng khẽ nhếch. Nghe báo cáo, mới rời mắt khỏi bức họa, lên hỏi,"Ồ? Vậy hai phe đó là ai, và hướng cuối cùng của bọn chúng thế nào ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-707.html.]

A Lê vội vàng đáp,"Nói cũng trùng hợp, một trong hai phe tập kích chính là tiêu sư nổi danh, cùng đoàn hầu của !"

Mục Diệc Hàn vuốt nhẹ lên tờ giấy vẽ, thần sắc trở nên nghiêm nghị.

"Xem trận đụng độ phần lớn là vì tranh đoạt binh phù. Chúng tìm đúng . Kẻ nào tay , hừ, đúng là kẻ ngu chịu nổi."

A Lê gật đầu, tiếp tục báo cáo,"Thuộc hạ còn dân kể , hôm đó quan binh ngang qua, bọn tập kích chạy thoát, nhưng tiêu sư Khương chỉ huy sứ cứu giúp, hiện tại họ đang trú tại một nơi gọi là Đại Liễu thôn."

"Đại Liễu thôn ?" Mục Diệc Hàn dậy, giọng điệu lạnh nhạt,"Xem , thôn chúng đến một chuyến."

A Lê liền nở nụ , trong lòng thầm nghĩ đến Tiểu Nhu Bảo. Lâu gặp nàng, hôm nay lẽ sẽ thấy .

Mục Diệc Hàn thoáng thấy ngẩn ngơ , liền nhíu mày hỏi,"Sao? Đại Liễu thôn mỏ vàng mà ngươi ngu ngơ như thế?"

A Lê lập tức thu nụ , đưa mắt quanh phòng, trông thấy giá áo một miếng trang sức Tỳ Hưu bằng vàng, liền vội lấy xuống, đưa cho Mục Diệc Hàn đeo .

Mục Diệc Hàn A Lê với vẻ khó hiểu,"Mang theo thứ gì, chẳng ý nghĩa gì cả. Cất !"

A Lê đành , nhỏ giọng ,"Biết tác dụng đấy ạ, để thuộc hạ giữ cho ngài."

TBC

Nhà quốc sư cả ngày chỉ lo ôm sách vở, nếu mà thật sự gặp "chính chủ", cũng chút lễ vật mắt chứ. Đôi khi dỗ hài t.ử vui một chút cũng hại gì, cũng là cho quốc sư mà!

Mục Diệc Hàn lười biếng kéo vạt áo choàng đen, tự tay gỡ , nên đành để mặc A Lê gì thì .

 

Loading...