Thôn trưởng vui mừng gật đầu,"Thế thì quá, đa tạ gia đình ngươi."
Lúc , Trương tú tài cũng góp lời,"Không trong năm hộ dân mới đến bao nhiêu đứa nhỏ, đến lúc đó thể gọi chúng học đường, dạy chúng sách chữ. Mỗi ngày thím Khương cho chút điểm tâm ăn."
Nhắc đến điểm tâm, các hương ai nấy đều mỉm .
Từ năm ngoái, Khương gia đặt "phúc lợi" cho học đường, mỗi ngày đều cấp cho bọn trẻ hai miếng bánh ngọt. Điều khiến bọn nhỏ trong thôn vô cùng phấn khởi.
"Hôm nọ mang một bao bánh hạch đào về nhà, các ngươi đoán xem, tiểu Vượng Phúc nhà nhất định ăn, là mùi dầu, thơm bằng bánh của nhà Khương gia." Dương Điền Mai lắc đầu.
Cố quả phụ cũng vỗ tay lớn,"Thằng nhóc nhà cũng , mỗi ngày học cả buổi sáng, chữ nghĩa thì chẳng nhớ bao nhiêu, nhưng tên các loại điểm tâm thì thuộc làu làu!"
Mọi rôm rả, khí liền trở nên nhẹ nhàng, vui vẻ.
Tiểu Nhu Bảo ghế, tay nhỏ xíu nắm c.h.ặ.t, đang định tít mắt theo , thì đột nhiên nàng bỗng sững , đôi mắt tròn xoe mở lớn, như điều gì đó khiến nàng ngạc nhiên.
"Ơ?" Tiểu Nhu Bảo ngơ ngác, nãy nàng dường như thấy bầu trời Đại Liễu thôn xuất hiện một "ngôi " mờ ám, tựa như dấu hiệu của "tiểu nhân". Ngôi mang ý nghĩa thị phi, chiêu gọi những kẻ gian xảo.
Chẳng lẽ... trong thôn sắp kẻ tiểu nhân gây chuyện?
thôi, những điều hãy để về hẵng nghĩ. Giờ gần đến trưa, các hương đều trở về lo cơm nước, bụng của Tiểu Nhu Bảo cũng bắt đầu kêu ùng ục.
Thôn trưởng liền tuyên bố giải tán, Phùng thị ôm nàng tiểu "bánh chưng thịt" về nhà, chuẩn bữa cơm trưa với món cháo xương heo chấm tương tỏi.
Heo là mới mổ, thịt còn tươi ngon, cốt tủy béo bùi, Lý Thất Xảo còn để mấy miếng tương hảo hạng, mang phần cho cả nhà quốc sư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-726.html.]
Dùng cơm trưa xong, Khương Phong Hổ liền theo Dương Nhị và mấy nữa, giúp dọn dẹp nhà cửa để đón lưu dân.
Lý Thất Xảo tiếp tục vùi đầu nghiên cứu thực đơn, cuồng bên bếp, chiên xào hầm nấu, vì hiện tại ba bữa cơm của quốc sư đều do nàng chuẩn .
Phùng thị móc mấy đồng tiền , đưa cho Khương Phong Niên, dặn dò,"Lão đại, sáng nay nương thấy bếp lò ở học đường , khói khó giữ ấm. Con chợ mua cái lò mới về , bằng mùa đông bọn trẻ sẽ khổ sở lắm."
Phong Miêu liền nhảy cẫng lên vui mừng,"Thật quá nương ơi! Bếp lò ở học đường từ năm ngoái hỏng , vỉ lò cũng nứt hết cả. Giờ lò mới, con với Vượng Phúc nếu đến sớm còn thể nướng đậu phộng ăn!"
"Còn nghĩ đến ăn !" Phùng thị gõ nhẹ trán ,"Năm ngoái hai đứa trộm bài thi của tú tài, bọc trứng gà bên trong bỏ lò nướng, khiến Trương tú tài tức đến nỗi bỏ lớp một ngày, chuyện đó ngươi quên ?"
TBC
Nói xong, Phùng thị đưa cho cái chổi,"Hôm nay gió lớn, ngoài sân quét dọn cho sạch. Nương lát nữa sẽ Tiên Tuyền cư xem công việc thế nào."
Phong Miêu le lưỡi, giả vờ như thấy, chẳng mấy chốc ôm quả cầu chạy mất hút đến nhà thôn trưởng.
Phùng thị tức giận gọi với,"Cả ngày tìm Vượng Phúc chơi, coi chừng ngày nào đó nương đến gặp thôn trưởng mà cầu hôn Vượng Phúc cho ngươi đấy!"
Nghe , Tiểu Nhu Bảo và Lý Thất Xảo đều phì .
Tiểu Nhu Bảo ghé lên giường đất, khanh khách, nhéo má cháu trai chờ nhị tẩu mang món mới khỏi bếp.
Chẳng bao lâu, cơn buồn ngủ ập đến, nàng dụi dụi mắt, đầu nhỏ gục xuống gối, .
Trong giấc ngủ, nàng chợt thấy rơi một giấc mộng kỳ lạ.
Cảnh tượng trong mơ m.ô.n.g lung, xung quanh ngập tràn ánh sáng trắng, mơ hồ trong làn sương, một đôi tay mềm mại, ấm áp xoa nhẹ lên gương mặt nàng.