Chỉ mới nhắm mắt, nàng đột nhiên cảm thấy mí mắt giật giật hai .
"Ơ? Nhảy cái gì đây?" Tiểu nha đầu lười biếng nghĩ ngợi, buồn mở mắt, liền kéo tay nhỏ của Xuân Ca Nhi, nhờ bé ấn nhẹ lên mí mắt .
Không bao lâu , giường đất ấm áp dễ chịu, mặc cho gió rét ngoài cửa sổ thổi thế nào, trong phòng vẫn giữ nguyên sự ấm áp và thoải mái.
Phùng thị xong việc, phủi tay một cái, vén rèm lên , liền thấy hai đứa nhỏ đang cuộn tròn giường đất, ngủ ngon lành như hai tiểu phật Di Lặc, tiếng ngáy khe khẽ vang lên đều đều.
Tiểu Nhu Bảo chễm chệ, ngủ đến tư thế hình chữ X, đôi chân mũm mĩm thi thoảng co lên đá nhẹ, như thể trong giấc mơ nàng đang gặp điều gì thú vị.
Còn Xuân Ca Nhi thì ôm lấy mặt nàng, đầu kê sát , ngủ chảy nước miếng.
TBC
Phùng thị cảnh mà đôi mắt khỏi cong lên, nở nụ trìu mến.
Hai đứa trẻ đáng yêu, gần gũi thiết như , thật là một cảnh tượng ấm lòng. Chỉ thôi cũng đủ tim như bà tan chảy, ngập tràn niềm hạnh phúc khó tả.
Phùng thị nhẹ nhàng bước phòng, rón rén đặt một nụ hôn lên trán mỗi đứa nhỏ. Sau đó, bà chỉnh tư thế cho cả hai, kéo chăn đắp kín bụng để chúng lạnh.
Ra khỏi phòng, lúc gặp Khương Phong Hổ trở về, Phùng thị nhỏ giọng hỏi tình hình sắp xếp chỗ ở cho các hộ mới .
"Lão nhị, mấy nhà mới đến định chỗ ở ? Nhìn thế nào, liệu thể hòa hợp ở chung ?"
Khương Phong Hổ gãi đầu nghĩ ngợi trả lời,"Thoạt thì vấn đề gì lớn, chỉ một nhà vẻ chê chỗ ở quá tồi tàn, lẩm bẩm vài câu, ngoài gì ."
"Nhà nào ?" Phùng thị chuẩn bữa trưa, thuận miệng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-731.html.]
"Là nhà tiểu khuê nữ . Nghe nhà họ khá giả, thuộc dòng thư hương, còn mở thư viện. Giờ ở tạm trong căn nhà cũ của Vương Đại Hỉ, chỗ đó đúng là nhỏ thật."
" phòng của Đinh gia tuy rộng rãi, hai nhà ở chung, còn hai hộ chỉ lão nhân con cháu thì thôn trưởng sắp xếp phòng cỏ của Thái gia, cũng đến nỗi tệ." Khương Phong Hổ giải thích.
Phùng thị gật đầu, nghĩ lẽ họ từng sống , nay cảnh đổi lớn quá nên mới sinh lòng bất mãn, cũng chuyện gì to tát.
Lúc , Khương Phong Hổ định cùng Dương Nhị tìm ai đó chăn đệm cũ để đem tặng cho các hộ mới.
Phùng thị liền ngăn ,"Việc đừng hỏi khắp nơi, ở Tiên Tuyền cư mấy ngày một loạt chăn đệm mới, cái cũ còn , nhưng giờ dùng nữa. Các ngươi cứ lấy qua mà dùng."
Khương Phong Hổ lộ hàm răng trắng,"Thế thì quá, với Dương Nhị đỡ hỏi nhờ, để đem phân cho mấy nhà ."
Không bao lâu , chân trời xa xa vang lên vài tiếng sấm, báo hiệu trời sắp chuyển mưa.
Lưu bà t.ử cùng Dương Điền Mai liền nhanh chân mang chăn đệm mềm đến phân phát, chỉ còn một nhà kịp tặng.
Khi đến căn nhà cũ của Vương gia, đặt chăn xuống, phụ nữ bế bé gái nhỏ lập tức nắm lấy tay Dương Điền Mai, giọng khẩn khoản.
"Hảo , xin chờ chút đừng vội ." Ánh mắt phụ nhân đỏ hoe,"Có thể đưa đến Khương gia ? Lúc nãy đông , ngại , nhưng chút duyên nợ với Khương gia, cố tình đến đây là vì họ."
Tiếng sấm ngoài trời rung động liên hồi, chỉ chốc lát , những hạt mưa lớn bắt đầu rơi lộp độp mái nhà.
Phùng thị kịp thu dọn áo quần ngoài sân thì Lý Thất Xảo cũng từ Tiên Tuyền cư trở về. Hai , một chảo bánh nướng, một nhóm lửa, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu, tận hưởng thời gian hiếm hoi cùng .
Mưa rơi ngày càng lớn, đ.á.n.h thức Tiểu Nhu Bảo khỏi giấc ngủ. Nàng cũng mè nheo, chỉ kéo chăn cho Xuân Ca Nhi, tự cầm một cái bánh hạch đào, gặm từng miếng.