Dứt lời, liền mở tráp, lấy hai gói giấy dầu, bên trong là đặc sản bánh tôm mang từ khi đến thăm bạn bè ở Mang Thành.
Phùng thị xuống, cũng bẻ một miếng bánh nếm thử, đùa: "Có đồ ăn ngon là nàng liền ngoan ngoãn ngay, Vi viện trưởng đó thôi, đến cổng, tiếng học trò sách vang lên, tiểu nha đầu ôm đầu nhăn nhó ."
Biết Tiểu Nhu Bảo sợ gì, Vi viện trưởng khẽ bật .
"Ghét học là , trong sách cả kho vàng đấy, ai ai mà mong tìm kho báu ?"
Tiểu Nhu Bảo ngạc nhiên tròn xoe mắt, bất ngờ phun miếng bánh tôm , lật tung mấy cuốn sách bàn, tìm kiếm loạn cả lên.
"Trong sách phòng vàng thật ? Là vàng thật ư?"
"Ở , ở chứ?"
"A? Sao Nhu Bảo tìm mãi thấy!" Tiểu nha đầu mập mạp lật tới lật lui, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Nhìn bộ dạng tiểu nha đầu, gấp đến nỗi vò đầu bứt tai như thể thật tìm vàng, Phùng thị và Vi viện trưởng đều dở dở .
Đến cả tiểu đồng ở cửa cũng ngây một lúc, ôm bụng ha hả, từ trong cổng vang đến ngoài sân.
"Ngươi mau ngoan ngoãn ăn bánh tôm , nếu để bọn học trò trong thư viện , Phong Cảnh tưởng rằng trong sách vàng thật, chỉ e đến cả Tứ ca của ngươi cũng chê theo." Vi viện trưởng bắt lấy tay béo nhỏ của nàng, kéo lòng mà âu yếm.
Phùng thị cũng khẽ vỗ hai cái lên lưng nàng, nhắc nhở: "Đừng ham chơi quá, suýt quên cả chuyện chính . Nương còn việc với viện trưởng đây." Phùng thị nheo mắt , ánh chợt nghiêm túc.
Nhớ tới chuyện nhà Tất La Xuân, Tiểu Nhu Bảo lập tức trở nên nghiêm chỉnh, ngoan ngoãn lên đùi Vi viện trưởng, bộ dạng ngoan hiền.
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nuoi-tieu-phuc-tinh-gia-dinh-dai-phu/chuong-736.html.]
Viện trưởng dặn đứa bé giữ cửa mang nước đến.
"Ta Bích Loa Xuân do trường tân tặng, mời nếm thử. Vừa uống , chúng trò chuyện."
Phùng thị nhấp một ngụm, cảm thấy hợp vị nên đặt chén xuống, như vô tình hỏi: "À Vi viện trưởng, và ngươi quen lâu như , chỉ ngươi vẫn thành gia, nhưng hình như cũng từng ngươi nhắc đến nhà, hoặc cha gì đó."
Vi viện trưởng khựng một chút, khẽ lắc đầu: "Cha mất sớm, từ nhỏ thiếu thốn tình thương của họ. Còn về những khác trong gia đình... thôi, cũng chẳng đáng nhắc tới."
Phùng thị thấy thái độ ông lạ, nhưng tiện hỏi sâu, liền khéo léo chuyển hướng câu chuyện.
"Vậy quê quán của ngươi ở ? Chắc bản địa Vân Thành?"
Viện trưởng dần trở vẻ mặt ôn hòa, đáp: "Ừm, quê vốn ở kinh thành, nhưng từ nhỏ theo cha về phủ thành việc ở trường học, nên cũng xem như là nửa phủ thành. Về ..."
Nói đến đây, ánh mắt Vi viện trưởng chợt xa xăm, như đang hồi tưởng về những ngày xưa cũ.
"Sau đó, thi đỗ công danh, cũng như bao trải qua cuộc thi khó nhọc, từ vạn mới lọt một. Cuối cùng phong Thám Hoa lang, một thời trở kinh thành, quả là phong quang vô hạn."
"Chỉ tiếc , đó là những năm tháng quan trường chìm nổi, cuối cùng chịu khuất phục quyền quý, chẳng cúi đầu uốn gối kẻ thế lực. Vậy nên đành từ quan, lui về Vân Thành mở thư viện nhỏ, sống an nhàn qua ngày."
Vi viện trưởng hiện lên một nét tiếc nuối, nhưng vẻ mặt vẫn điềm nhiên, tựa hồ như quen với sự cô độc và hoài niệm.
Tiểu Nhu Bảo ngoan ngoãn ôm lấy chiếc bánh tôm, yên trong lòng Vi viện trưởng, dường như cũng cảm nhận nỗi lòng của . Đặc biệt khi nhắc đến chốn quan trường, l.ồ.ng n.g.ự.c của phập phồng dồn dập, như đang kìm nén một nỗi đau thầm kín.
Một vị Thám Hoa lang, từng ở đỉnh cao danh vọng, nay tự lui khỏi chốn quan trường, vợ con, rời xa kinh thành phồn hoa, đến sống ẩn dật nơi bắc địa hoang sơ. Nghĩ đến, hẳn lưng ít chuyện đắng cay ai đến.